Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 396
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:48:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhìn thấy dáng vẻ vồn vã của Khương Việt Sơn, Khương Minh Hy chút “ghen tị”.
Trong lòng thầm nghĩ thì bố cô cũng một mặt từ ái như , ngày thường đối với em họ, ông cực kỳ nghiêm khắc.”
Trong lòng thấy chua xót chút thoải mái.
chợt nhớ điều gì đó, thấy Lâm An An đang ngoan ngoãn ăn cơm, cô lén lút vui vẻ hẳn lên.
Bữa cơm tối nay mợ Lưu Vân tận tâm.
Điều kiện ở đây gian khổ, đương nhiên sản vật phong phú bằng thủ đô.
các món bàn đa dạng.
Ngay cả món đùi lợn muối mà đây Lâm An An từng thấy ở nhà họ Lâm bên thủ đô cũng .
Chị họ Khương Minh Hy ăn bảo lâu ăn món , cuối cùng mới nỡ mang ăn.
Lưu Vân mắng:
“Cái món ngon thế mà cũng ngăn cái miệng của con.”
“Thì đúng là mà, cũng chỉ khi cả và An An về thì mới nỡ món cho ăn thôi.
Chứ hai với con về thì là .”
Khương Việt Sơn gắt:
“Sao hả, còn ăn ít ?
Cái mà cũng so bì.
Con về bao nhiêu , tụi nó về bao nhiêu ?”
Khương Minh Hy :
“ là ‘xa thơm gần thối’ mà.
Chẳng trách hai cứ thật xa.”
Nhắc đến con thứ hai Khương Minh Đức, gương mặt già của Khương Việt Sơn trở nên khó coi.
Ông dựng lông mày quát:
“Ăn cơm cho t.ử tế !”
Lần Lâm An An cảm nhận hình như và hai mâu thuẫn , lúc nhắc đến hai thái độ của như , xem quan hệ của hai thật sự .
Mỗi nhà đều nỗi khổ riêng.
Dù gia đình của trông vẫn hòa thuận.
Sau khi ăn cơm xong, mợ Lưu Vân bảo Lâm An An nghỉ ngơi.
Còn Khương Minh Hy thì đưa An An sang đoàn văn công để mở mang tầm mắt.
Lưu Vân :
“An An mới xuống tàu hỏa mà, nghỉ ngơi ?”
“Mợ ơi, con cần nghỉ ạ, mấy ngày nay con ngủ tàu thôi, bây giờ con cực kỳ , cảm nhận cái cảm giác chân chạm đất thực thụ.”
Khương Minh Hy liền :
“Đi thôi, chị đưa em trải nghiệm phong cảnh đặc trưng ở chỗ của tụi chị.”
Lâm An An gật đầu, đó lập tức chạy về phòng lấy túi xách.
Nhìn hai đứa trẻ cùng ngoài, Lưu Vân lắc đầu :
“Minh Hy cái tính tình cứ hớt ha hớt hải, chẳng An An ở chung với nó nữa.
An An là một đứa trẻ chín chắn.”
Khương Minh Nghị :
“Mẹ ơi, cứ yên tâm , con thấy An An vấn đề gì ạ.
Em chơi với tất cả .
Đám nhóc nghịch ngợm trong đại viện, mặt em đứa nào đứa nấy cũng đều phục tùng tăm tắp.”
Khương Việt Sơn liền bảo:
“Nếu Minh Hy mà An An ảnh hưởng lên một chút thì mới hài lòng.”
Lưu Vân lườm ông một cái, cảm thấy ông đối với đứa trẻ nào yêu cầu cũng quá cao:
“Ông đừng như mặt con trẻ, đến lúc đó ảnh hưởng đến tình cảm chị em chúng nó.”
Khương Minh Nghị cũng nhắc nhở ông:
“ đấy bố, giữa những cùng lứa tuổi đều sẽ sự so sánh.”
Khương Việt Sơn thầm nghĩ, chẳng lẽ trong cái nhà , còn ai dám ở mí mắt ông mà quậy phá ?
Ông cũng Lâm Thường Thắng.
rốt cuộc ông cũng là lời khuyên, cộng thêm trong lòng thật sự xót cho An An, để cô cảm thấy tự nhiên khi ở trong nhà, nên ông cũng lắng .
Sau đó ông gọi con trai cả phòng:
“Đi thôi, chúng chuyện về tình hình ở thủ đô .
Ở xa thế thật là bất tiện.”
Khương Minh Nghị đương nhiên là đặc biệt ngóng về tình hình thủ đô, cũng quan sát kỹ lưỡng.
Lần trở về, ngoài việc đưa An An , cũng chuyện t.ử tế với nhà về tình hình hiện tại, để bố nắm tình hình.
Một tin tức ngóng , thậm chí còn với Lâm An An.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-396.html.]
“Bố ơi, con thấy tình hình sẽ ngày càng trở nên phức tạp……”
Nói về thời cuộc hiện nay, cả hai cha con đều bắt đầu trở nên trầm mặc.
……
Bên ngoài, Khương Minh Hy dắt tay Lâm An An suốt chặng đường.
Lâm An An cảm nhận tính cách của chị họ .
Là một hoạt bát, hướng ngoại.
Nhìn qua là một đứa trẻ lớn lên trong môi trường gia đình hạnh phúc.
Khí chất khác hẳn với kiểu nuôi dưỡng trong điều kiện ưu việt như Hà An Na, chị tự tin, bản lĩnh.
Lâm An An nghĩ về gia đình của , đương nhiên cũng gì lạ.
Đầu tiên là mợ tạo dựng môi trường gia đình định như , cả cũng là một với các em.
Đương nhiên sẽ lớn lên như thôi.
cũng bởi vì tác phong sinh hoạt của gia đình , chị họ trông cũng vẻ gì là tiểu thư õng ẹo.
Cách ăn mặc của chị hợp với trào lưu thời bấy giờ.
Hai b.í.m tóc thắt dài, dùng dây đỏ buộc .
Chiếc quần quân đội màu xanh lá, mặc cùng sơ mi trắng.
Vì là múa nên vóc dáng thanh mảnh, uyển chuyển.
Cả trông rạng rỡ như một đóa hoa đầy sức sống.
Lâm An An thật sự thích tính cách như .
Bản cô đôi khi cũng tỏ cởi mở, thể trò chuyện với tất cả .
phần lớn thời gian, bản Lâm An An thật sự thích yên tĩnh sách học tập hơn.
Trong đầu cô nghĩ nhiều nhất chính là hai chữ “nỗ lực”.
Có lẽ là liên quan đến trải nghiệm của nhân cách chính, cô luôn tâm niệm nỗ lực học tập, nỗ lực phấn đấu.
Để tạo điều kiện cho bản .
Có lẽ, trong tiềm thức cô vẫn cảm thấy, duy nhất cô thể dựa dẫm chỉ chính .
“Chị ơi, trong đoàn văn công của các chị đều khí chất như chị hết ạ?”
Lâm An An hỏi.
“Hả, chị khí chất ?”
Khương Minh Hy hỏi , Lâm An An:
“Khí chất là cái gì?”
Lâm An An đáp:
“Chính là một cảm giác đặc biệt ạ.
Nhìn thấy , thoải mái.
Khiến thêm vài nữa.”
Khương Minh Hy lập tức đỏ mặt.
Cô từng ai khen ngợi như bao giờ.
Ngày thường cư xử với đều ý tứ.
Chỉ là trông tinh , lanh lợi thôi.
Đó là lời khen ngợi .
An An thật cách khen quá, khen khiến mát lòng mát .
Hơn nữa chủ đề khơi , tâm tư của Khương Minh Hy liền trở nên linh hoạt hẳn lên, đây chẳng là đang lo cơ hội nhắc đến chuyện đó ?
Cô khiêm tốn bảo:
“Thật chị cũng bình thường thôi, đoàn văn công của bọn chị còn những đồng chí nữ xinh khác nữa.
Ví dụ như Tần Tư Vũ chẳng hạn.
Cô là trụ cột của đoàn chúng chị đấy, là múa chính.”
“Chị và cô quan hệ cực kỳ , luôn nghĩ rằng nếu cô về nhà thì mấy……”
Cô lấy tay che miệng:
“Mấy lời chị bậy thôi, em đừng kể ngoài nhé.”
Lâm An An:
……
Cô cứ cảm giác như một bí mật động trời nào đó .
Nghe thấy lời dặn dò của Khương Minh Hy, cô gật gật đầu.
Thấy Lâm An An gật đầu, Khương Minh Hy thấy bứt rứt yên, em hỏi tiếp chứ?
Như thì cô mới thể thêm một chút nữa.
Chủ đề mới thể tiếp tục chứ.
Như cô mới thể khen ngợi Tần Tư Vũ thêm với An An .