Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 369

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:45:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chẳng hưởng chút lợi lộc gì, giờ còn sắp tống .

 

Ai mà chịu nổi chứ?”

 

Sau khi nếm trải những ngày tháng ở nhà họ Lâm cũ , cả hai đứa đều thà ch-ết chứ chịu khổ như nữa.

 

Đó chẳng khác nào t.r.a t.ấ.n cả.

 

Bàn bạc một hồi, hai đứa cuối cùng cũng hạ quyết tâm, cùng bước đồn công an.

 

Sở dĩ chúng đến đồn công an mà tìm các lãnh đạo quân khu khác, là vì chúng cảm thấy trong đại viện đều thích , e rằng gì họ cũng chẳng tin.

 

Mà đồn công an thì khác, họ bắt buộc quản chuyện .

 

Người trong đại viện chuyện cũng chẳng thích tìm đến công an vì sợ rùm beng lên.

 

thứ mà Lâm Hữu Lễ và Lâm Văn Tĩnh chính là cho chuyện rùm beng lên đấy.

 

Từ Nguyệt Anh vẫn dự tính của hai đứa con , trong lòng vẫn đang lo lắng cho tương lai của chúng.

 

nghĩ dù thế nào cũng ngăn cản Lâm Thường Thắng đưa hai đứa trẻ .

 

Nếu thật sự , bà chỉ còn cách vơ vét thật nhiều tiền cho hai đứa, để chúng ở biên cương sống một chút.

 

Lại nghĩ, lát nữa tìm cách quen với bên biên cương, tạo mối quan hệ , để hai đứa nhỏ dù đến đó cũng việc nặng nhọc.

 

dốc hết lòng hết nghĩ cho hai đứa con, mà quên bẵng mất chuyện ngày hôm qua Chính ủy và Chu Tú Hồng tìm đến tận cửa.

 

Mãi đến khi tới đơn vị, nhận thông báo của lãnh đạo, bà mới nhận thức sự việc.

 

đuổi việc?"

 

Chủ nhiệm văn phòng đường phố, chị Lưu, sa sầm mặt mày :

 

“Nguyệt Anh , đây coi trọng cô.

 

Nghĩ cô dù cũng là nhà quân nhân, là đồng chí cũ.

 

Ai mà ngờ cô những chuyện như thế.

 

còn thích hợp để ở trong hàng ngũ của chúng nữa.

 

Nếu thì ai còn tin tưởng văn phòng đường phố chúng nữa?"

 

Từ Nguyệt Anh cảm nhận những ánh mắt từ các đồng chí khác trong văn phòng đang liếc về phía , lúc ẩn lúc hiện.

 

Sự khinh bỉ trong những ánh mắt đó khiến bà cảm thấy nhục nhã tột cùng.

 

Cả khuôn mặt bà trắng bệch, lưng đổ mồ hôi lạnh, đầu óc tê buốt.

 

“Chủ nhiệm Lưu, ... nỗi khổ tâm mà.

 

Không cố ý ..."

 

Trong lòng Từ Nguyệt Anh thật sự thấy ấm ức.

 

Trước đây, bà cũng là một chủ nhiệm, khác gặp bà đều gọi một tiếng chủ nhiệm.

 

Giờ đây bà tùy tiện coi thường ở đây, còn cúi đầu khác.

 

Chị Lưu tò mò hỏi:

 

“Vậy cô thử xem, cô nỗi khổ tâm gì?"

 

Từ Nguyệt Anh:

 

“..."

 

Trong lòng bà đầy rẫy sự uất ức, cũng nhiều lý do.

 

thực sự miệng, bà vô thức rằng, những lý do đó đều vững .

 

Nói bà đề phòng nhà chồng?

 

Nói bà khác phá hoại cuộc sống của ?

 

cảm thấy đó là lẽ đương nhiên, nhưng thì ?

 

Thấy Từ Nguyệt Anh nặn lời nào, chị Lưu cũng lạnh mặt:

 

“Chính cô cũng còn gì để đúng .

 

Cô cũng đúng sai, chỉ là rõ là sai mà vẫn cứ .

 

Chuyện thì trách ai?

 

."

 

Từ Nguyệt Anh còn mặt mũi nào để ở đây nữa, nhưng văn phòng , trong lòng bà cực kỳ cam tâm, rời .

 

, khi rời , sẽ còn công việc nào nữa.

 

Vậy dựa cái gì để sống?

 

Lâm Thường Thắng chắc chắn sẽ đưa tiền cho bà tiêu nữa.

 

thu nhập, cha và các con ?

 

Rất nhanh, bà nghĩ đến một nguồn thu nhập khác của .

 

Trong lòng dần bình định .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-369.html.]

 

Vẫn còn đường để .

 

còn nguồn thu nhập khác.

 

Khoảnh khắc , Từ Nguyệt Anh thẳng lưng lên.

 

mím môi, rời .

 

Đi thì , bà cũng chẳng dựa nguồn thu nhập để sống.

 

Muốn cho cha sống , cho các con ăn ngon mặc , bà vẫn dựa chính .

 

Nhìn bà rời , chị Lưu cũng khinh bỉ nhổ một tiếng.

 

Rõ ràng là sai chuyện, trông cái lưng vẫn thẳng thế ?

 

Nhìn là nhận thức lầm .

 

Chẳng trách ngày đuổi khỏi Hội phụ nữ đại viện.

 

Chủ nhiệm Lưu quyết định, kiểm tra nghiêm ngặt tình hình của các đồng chí, thể để tùy tiện nhét bất cứ hạng nào đây .

 

Chị đang nghĩ ngợi thì điện thoại văn phòng vang lên.

 

Chị Lưu nhấc máy, đối phương gì đó, chị sững :

 

“Đồn công an?

 

đồng chí Từ Nguyệt Anh rời khỏi đơn vị chúng .

 

đuổi việc ."

 

Cúp điện thoại, chị vẫn còn ngơ ngác:

 

“Từ Nguyệt Anh phạm tội gì ?

 

Sao đồn công an tìm cô thế nhỉ?"

 

Từ Nguyệt Anh mang theo cơn giận trong lòng, vẫn cố giữ lưng thật thẳng, để khác thấy sự sa sút của .

 

cho thấy, dù dựa công việc do quân đội chiếu cố cho, bà vẫn thể sống , sống một cuộc đời thể diện.

 

Không dựa Lâm Thường Thắng, bà vẫn thể nuôi dưỡng cha , cho hai đứa c.o.n c.uộc sống .

 

Đến gần đại viện, thấy hai đứa con đang đợi bên lề đường, nước mắt bà chực trào .

 

Đang định với chúng chuyện mất việc, nhưng vẫn sẽ nuôi dạy chúng thật , thì hai đứa trẻ kéo bà trong ngõ nhỏ.

 

Từ Nguyệt Anh cảm thấy khó hiểu:

 

“Có chuyện gì thế?"

 

“Mẹ, chúng con chuyện với ."

 

Lâm Hữu Lễ lo lắng .

 

“Chuyện gì?"

 

Từ Nguyệt Anh bảo:

 

“Là chuyện biên cương ?

 

Đừng lo, sẽ đấu tranh với bố con."

 

“Không , chúng con một chuyện."

 

Lâm Văn Tĩnh nhỏ giọng .

 

Lúc tố cáo ở đồn công an thì kiên quyết, sợ hãi.

 

khi khỏi đó, hai đứa dần dần bắt đầu thấy sợ hãi.

 

Luôn cảm thấy một chuyện thể cứu vãn , đầu cũng nữa .

 

Cảm xúc thể kiểm soát nổi, dù chúng tự an ủi rằng chẳng chuyện gì lớn , nhưng vẫn cứ căng thẳng, sợ hãi, thậm chí bắt đầu hối hận.

 

ở trong đồn công an, điều gì nên , điều nên cũng sạch .

 

Hối hận cũng vô ích.

 

Vì thế chỉ thể đ-âm lao theo lao thôi.

 

Mà chuyện còn cần sự giúp đỡ của Từ Nguyệt Anh.

 

Lâm Hữu Lễ đem chuyện và Lâm Văn Tĩnh đến đồn công an tố cáo Lâm Thường Thắng kể .

 

Từ Nguyệt Anh ngơ ngác:

 

“Tố cáo bố các con?

 

Tố cáo ông cái gì?

 

Chuyện đưa các con biên cương, dù ngoài thì cũng chẳng ai bảo ông , e là còn khen ông đại công vô tư nữa kìa."

 

giọng đầy mỉa mai, cảm thấy Lâm Thường Thắng chính là loại như , hạng hy sinh gia đình để thành cho đại nghĩa.

 

Lâm Văn Tĩnh :

 

“Không tố cáo chuyện đó, mà là... là tố cáo những việc dùng danh nghĩa của bố để ."

 

 

Loading...