Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 364
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:45:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đặc biệt là khi đến văn phòng Chính ủy, những bức thư, Chu Tú Hồng mới , năm Lâm An An mười lăm tuổi, Từ Nguyệt Anh tìm giới thiệu đối tượng cho Lâm An An.
Thực sự là lửa giận xông thẳng lên đỉnh đầu.”
“Súc sinh!”
“Những chuyện bố con đều , mà biểu hiện gì ?”
Chính ủy sư đoàn .
Lâm An An :
“Cũng từng những lời hung hăng, là ly hôn.
cuối cùng cũng ly.
Con cũng nhất định bắt ông ly hôn.
Con là để bọn họ đều hiểu rõ, con ở cái nhà nhận chút lợi ích dư thừa nào cả, đừng mà chứa nổi con.”
Chính ủy sư đoàn cũng ôm một bụng lửa giận.
Con gái của Lâm Thường Thắng đều náo loạn đến mức , chuyện , Chính ủy sư đoàn tự cũng thấy mất mặt.
Bình thường là một hiểu chuyện mà, thể như chứ?
Ông trực tiếp cùng Chu Tú Hồng, dẫn Lâm An An đến nhà họ Lâm.
Lúc Lâm Thường Thắng đang dạy dỗ con trai con gái.
Hai tên nhóc con tiểu Lý tìm về , hơn nữa tiểu Lý , còn đang tụ tập với khác, đại khái là đang bàn bạc “đại sự” gì đó.
Lâm Thường Thắng vốn đang cãi với Từ Nguyệt Anh, ôm một bụng hỏa.
Ngay lập tức tức chịu nổi, cầm thắt lưng da mà quật.
Hai tên nhóc gan cũng khá lớn, cứ thế mà trốn tránh khắp nơi.
Lâm Thường Thắng :
“Các các chị cứ trốn , cứ việc trốn !
Dù trường học cũng nghỉ .
Các các chị cũng cần học nữa.
So với việc để các các chị ở nhà quấy phá, chi bằng để các các chị quân đoàn biên cương khai hoang.”
Lúc , hai đứa trẻ đủ mười bốn tuổi , cũng sắp mười lăm .
Đặt ở thời xưa, cái đó cũng là lớn .
Ở trong thôn, cũng là sức lao động .
Lâm Thường Thắng nghĩ kỹ , nếu hai đứa trẻ rõ tình thế, thì thà đưa còn hơn.
Không thể để bọn nó loạn ở đây .
Nghe thấy lời , hai chị em đương nhiên là sợ ch-ết, trực tiếp xông ngoài.
Chỉ sợ Lâm Thường Thắng nhốt bọn họ ở nhà, đó trực tiếp đưa .
Lúc hai xông ngoài, còn đụng mặt bọn Lâm An An.
Lúc thấy Lâm An An, trong ánh mắt Lâm Hữu Lễ lóe lên vẻ oán hận.
Ánh mắt Chu Tú Hồng và Chính ủy sư đoàn thấy mà thót tim.
Chu Tú Hồng chỉ bóng lưng hai :
“Nó ý gì ?
Nhìn chị nó như thế ?
An An chỗ nào với bọn nó ?!”
Chính ủy sư đoàn thở dài:
“Giáo d.ụ.c gia đình của lão Lâm thật chút nào.”
Bọn họ đang chuyện, còn nhà, thấy trong nhà đang cãi vã ầm ĩ.
Từ Nguyệt Anh đang mắng Lâm Thường Thắng nhẫn tâm, ông màng đến sự sống ch-ết của hai đứa con.
Sau đó ông thiên vị, trong lòng chỉ mỗi đứa con gái Lâm An An.
Lời Chính ủy sư đoàn và Chu Tú Hồng xong đều nôn .
Đây đúng là những lời vô lương tâm mới thể mà.
Cái còn thiên vị An An?
Cái sự thiên vị nhường cho hai chị em , xem Từ Nguyệt Anh thèm lấy .
Chu Tú Hồng trực tiếp khách khí mà đ-ập cửa.
Lâm An An cũng quản, cứ ở phía hai .
Lâm Thường Thắng mở cửa, thấy hai , còn khá ngạc nhiên, thấy Lâm An An ở phía bọn họ.
Lâm An An :
“Bố, con thấy cãi .
Nên mời bác Chính ủy và dì Chu đến giúp điều giải gia đình một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-364.html.]
Mâu thuẫn nhà , vẫn là nên nhanh ch.óng cho rõ ràng ạ.”
Sắc mặt Lâm Thường Thắng chút tự nhiên, chút oán trách hành động của Lâm An An.
Cảm thấy chuyện trong nhà nên kinh động đến khác.
Chính ủy sư đoàn đến , những khác trong bộ đội liền .
Tú Hồng tẩu t.ử đến , thủ trưởng Trần cũng .
Chu Tú Hồng thể khách khí:
“Lâm Thường Thắng, hôm nay và Từ Nguyệt Anh xuống cho hẳn hoi, cho rõ ràng xem, tại các đối xử tệ bạc với An An như .”
Lâm Thường Thắng , thắc mắc:
“Chuyện liên quan gì đến An An?”
Không chuyện ông và Từ Nguyệt Anh cãi ?
Chính ủy sư đoàn ông, thở dài:
“Lão Lâm, thực sự ngờ đấy, vấn đề gia đình phức tạp đến thế .
Lẽ nên đến sớm hơn.”
Từ Nguyệt Anh thấy hai đến với ý đồ , lập tức :
“Có An An lung tung gì với ?
An An, con nghĩ cho gia đình một chút hả, cứ thích ngoài hươu vượn thế?”
Lời của bà là định tính, cho rằng Lâm An An bừa.
Không đáng tin.
Lâm An An bằng chứng, hơn nữa dựa biểu hiện thường ngày của Lâm An An mà , Chu Tú Hồng và Chính ủy đương nhiên đều tin tưởng lời của Lâm An An hơn.
Chu Tú Hồng trực tiếp :
“Vậy bà xem, chuyện bà mỗi năm chỉ đưa cho An An tám đồng tiền sinh hoạt, là thật ?”
Cái sắc mặt của Lâm Thường Thắng và Từ Nguyệt Anh đều trở nên cứng đờ.
Đặc biệt là Từ Nguyệt Anh, bà thực sự ngờ, chuyện đến đột ngột như .
Rõ ràng Lâm An An vẫn luôn ngoài, cũng vẻ định .
Sao đột nhiên ?
Sao con bé việc chẳng bao giờ theo lẽ thường thế nhỉ?
Bà về phía Lâm An An.
Lâm An An :
“Dì , dì con cũng vô dụng thôi.
Con che giấu lâu như , nhưng vẫn cứ chướng mắt con.
Em trai em gái phạm , cũng quản dạy.
Còn chê con đem rắc rối đến cho cái nhà .
Còn đều là vì bố con thiên vị con.
Nếu con sự thật , cái nhà xảy chuyện gì chẳng đều thể đổ lên đầu con ?
Con chẳng là oan uổng quá .”
Chu Tú Hồng lườm Từ Nguyệt Anh:
“Bà An An gì, chuyện bà bà thừa nhận ?”
Từ Nguyệt Anh mím c.h.ặ.t môi, đều trả lời thế nào.
Vẫn là Chính ủy sư đoàn Lâm Thường Thắng:
“Lão Lâm, chuyện .
Anh , chuyện tiền sinh hoạt , đây .”
Lâm Thường Thắng thực cũng thấy khá đột ngột.
Ông cũng nghĩ chuyện đột nhiên Lâm An An ngoài.
Tâm trạng ông cũng khá phức tạp.
Một mặt cảm thấy ngoài cũng chẳng , quả thực là chuyện .
mặt khác, ông cảm thấy thực sự mất mặt.
Một năm tám đồng, ông còn thấy mất mặt .
Lúc cũng rùm beng lên , thể trốn tránh, ông cũng chỉ thể thở dài:
“Những năm đó , là An An thành phố, nhà thư tới , mới .”
Chu Tú Hồng lập tức cũng lườm ông:
“Anh cha kiểu đấy ?
Lâm Thường Thắng ơi, bảo thế nào đây hả?”
Lâm Thường Thắng hổ cúi đầu, cũng giải thích gì thêm.