Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 331

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:40:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Để chiều , chiều chị cùng ăn một bữa cơm, chị về trường."

 

Bọn Nhị Cường đương nhiên sẽ gây phiền phức cho cô, ngoan ngoãn lời.

 

Đồng Lỗi còn sẽ gọi cả chị gái theo.

 

Lúc Lâm An An về nhà, hoa trong sân đang nở rực rỡ.

 

Năm nay những bông hoa đều trồng ?

 

Năm ngoái vì Từ Nguyệt Anh cảm thấy sống ở nhà quá uất ức nên thèm chăm sóc mảnh sân cửa, thế là sân vườn đều bỏ hoang.

 

Năm nay thế mà chăm sóc khá .

 

Xem những ngày ở nhà, bà sống thật sự tự tại.

 

Lúc Lâm An An nhà, Từ Nguyệt Anh đang nấu cơm .

 

Thấy Lâm An An bước cửa, bà giật nảy .

 

Sau đó vỗ vỗ ng-ực:

 

“Sao cô về ?"

 

Lâm An An :

 

“Đây cũng là nhà ."

 

Từ Nguyệt Anh bĩu môi, tiếp tục nấu cơm.

 

Lâm An An để lộ dấu vết mà quan sát trong nhà.

 

Cũng đổi gì lớn.

 

Chỉ là kệ giày, giày mới của hai đứa trẻ nhiều.

 

Còn một đôi giày da mới là của Từ Nguyệt Anh.

 

Bây giờ Từ Nguyệt Anh hào phóng như ?

 

Kể từ khi hai đứa nhỏ nhận bài học ở quê, lúc về cũng ngoan ngoãn hơn nhiều.

 

Đây là tật cũ tái phát ?

 

Cũng trong tay bà rốt cuộc bao nhiêu tiền.

 

“Dì ơi, dì tăng lương ?"

 

Lâm An An hỏi.

 

Từ Nguyệt Anh đầu :

 

“Cô hỏi cái gì?

 

Tiền của liên quan gì đến cô."

 

Lâm An An :

 

quan tâm dì mà, thấy dì mua nhiều đồ như , cũng tìm thanh toán.

 

chẳng là sợ dì tiền tiêu ?"

 

Từ Nguyệt Anh thấy lời , tức chịu nổi.

 

Bản là bậc bề mà còn tìm hậu bối thanh toán.

 

Đây là cái lý gì?

 

Bỏ , dù bây giờ bà cũng chẳng trông cậy lão Lâm nữa.

 

Sống với lão Lâm bao nhiêu năm nay, mãi cho đến gần đây Từ Nguyệt Anh mới cảm thấy chọn sai cách sống .

 

Nếu như sớm chọn một con đường đúng đắn thì ngày tháng của bà hơn nhiều.

 

Nếu sớm nghĩ thông suốt, bồi dưỡng nhà thì bà cũng cần đề phòng nhà họ Lâm, sợ nhà họ Lâm chiếm hời, để khiến bản ngẩng đầu lên mặt đứa con gái riêng Lâm An An .

 

Hiện tại bà nghĩ thông suốt , cách sống của riêng , nên cũng định tiếp tục đấu đ-á với Lâm An An nữa.

 

Hơn nữa, ai bảo một giỏi giang chứ.

 

bây giờ dồn hết tâm trí việc sống những ngày của riêng .

 

Cũng chính vì nghĩ thông suốt nên tâm trạng Từ Nguyệt Anh , thái độ đối với Lâm An An cũng hơn đôi chút.

 

Còn đặc biệt nấu thêm một món ăn, bảo Lâm An An ở nhà ăn cơm.

 

Lâm An An:

 

...

 

Cái tim của cô cứ thấy lo lo là nhỉ?

 

Gần đến giờ ăn cơm, hai đứa trẻ mới về.

 

Bọn chúng cũng nghỉ hè từ lâu, chơi suốt.

 

Lúc về thì mặt mày hớn hở, nhưng thấy Lâm An An, mặt lập tức đơ , còn vài phần căng thẳng.

 

Từ Nguyệt Anh gọi bọn chúng rửa tay ăn cơm, bọn chúng mới tình nguyện bước tới.

 

Lâm An An thử thăm dò hỏi:

 

“Kỳ thi cuối kỳ thi thế nào?

 

Sang năm là thi trung học đấy."

 

Hai đứa trẻ gì, Từ Nguyệt Anh bảo:

 

“Không vội, trẻ con trong đại viện nhiều đứa đỗ cấp ba lắm, thật sự nếu đỗ thì lính."

 

Lâm An An:

 

...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-331.html.]

 

Cô cũng hỏi tiếp, nãy cũng chỉ là thử xem hai đứa gây chuyện gì .

 

Thấy hai đứa khá ngoan ngoãn mặt , Lâm An An tạm thời buông lỏng tâm tư.

 

Đợi ăn một nửa, Lâm An An đột nhiên hỏi:

 

dì ơi, họ hàng nhà họ Từ thường xuyên tới ạ?

 

Năm nay qua nhiều thế?

 

Trong nhà cũng chuẩn đồ khô, tiếp đãi sơ sài chứ ạ."

 

Hai đứa trẻ cúi đầu và cơm.

 

Vẻ mặt Từ Nguyệt Anh bình thản :

 

“Bà nội Tào của các cháu ở đây nữa, họ liền cảm thấy và nhà ngoại thiết.

 

Nên thường xuyên qua .

 

Cũng cần tiếp đãi gì.

 

cũng đều là họ hàng, chúng ở thành phố cũng câu nệ những thứ đó.

 

Với nhà ai mà chẳng miếng ăn."

 

Lâm An An gật đầu.

 

Trong lòng thầm nghĩ, thật sự là như ?

 

Trong lòng cô luôn cảm thấy điểm gì đó đúng.

 

cô quá bận rộn, cũng thể ở nhà canh chừng .

 

Vẫn một tiếng với Lâm Thường Thắng, để ông lo liệu thôi.

 

Không chuyện khác, để Lâm Thường Thắng thường xuyên về nhà chắc là sẽ chút hiệu quả.

 

Cho nên khi ăn cơm xong, Lâm An An liền khỏi nhà đến doanh trại tìm Lâm Thường Thắng.

 

, cả ba trong nhà đều thở phào nhẹ nhõm.

 

Lâm Hữu Lễ :

 

“Mẹ ơi, chị gì chứ ạ?

 

Nghỉ hè chị ở nhà ?"

 

“Không , nó mang theo hành lý gì về, đoán chừng là về trường đấy.

 

Không cái phòng thí nghiệm gì đó ?

 

Nghỉ hè dài như chẳng lẽ còn thể rảnh rỗi ?"

 

Nói đến đây, Từ Nguyệt Anh nhịn mà ghen tị.

 

Con nhà mà giỏi giang thế...

 

Trong lòng bà tự an ủi , , con của cũng sẽ tiền đồ thôi.

 

Sau mạng lưới quan hệ của nhà họ Từ càng ngày càng rộng, đều tiền đồ , chẳng lẽ còn thể quan tâm đến con cái nhà bà ?

 

Lâm An An xuất hiện ở văn phòng, Lâm Thường Thắng còn thấy khá kinh ngạc, cũng chút vui mừng:

 

“Mấy tháng về nhà.

 

Lần thể ở nhà mấy ngày chứ?"

 

Lâm An An :

 

“Không ạ, giáo sư giao nhiệm vụ .

 

Hôm nay con về trường luôn.

 

Đợi ăn cơm với bọn Nhị Cường xong là con ."

 

Lâm Thường Thắng thì chút thất vọng, nhưng cảm thấy tự hào:

 

“Nếu giáo sư tin tưởng con thì con cứ nỗ lực mà , chúng thể để giáo sư thất vọng .

 

Con giỏi hơn cha đấy, cha học bao nhiêu năm nay cũng đạt đến trình độ của con.

 

Con trở thành trí thức cao cấp ."

 

Lại nghĩ đến việc trong đại viện khi sự giỏi giang của An An ở trường học, ánh đối với ông cũng mang theo vài phần kỳ quái, Lâm Thường Thắng trong lòng thấy nghẹn ngào.

 

Lâm An An :

 

“Chuyện học hành của con thì gì khiến cha lo lắng cả, nhưng lâu cha về nhà ?"

 

“Ồ, bên bận rộn, dù con cũng ở nhà, nên cha cũng về mấy."

 

Lâm Thường Thắng những mâu thuẫn giữa và Từ Nguyệt Anh cho con cái .

 

Trước mặt An An, ông đủ uy nghiêm và thể diện .

 

Lâm An An :

 

“Nếu cha thời gian thì hãy thường xuyên về nhà , bất kể thế nào, cha cũng trách nhiệm với cái gia đình .

 

Bình thường cần dạy bảo thì cứ dạy bảo, đừng lúc nào cũng rảnh tay ngoài cuộc."

 

“Còn nữa, gần đây họ hàng nhà họ Từ lên thành phố nhiều.

 

Con cũng là chê đến thăm.

 

đây thường xuyên như .

 

Đột nhiên nhiều lên, vẫn nên chú ý một chút.

 

Không câu , sự vật phản thường tất yêu ma."

 

 

Loading...