Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 319
Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:08:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trước đây cảm thấy Đổng Tri Hạ ít là cao ngạo, giờ cảm thấy tính cách cô chút quá mức thâm trầm .
Trong lòng đang ấp ủ ý đồ gì .”
Mà Đổng Tri Hạ dường như chẳng hề để ý đến ánh mắt của khác, thẳng về nhà.
Trong nhà, Hạ Thu Linh đang dọn dẹp.
Đáng lẽ bà nên ở đơn vị biểu hiện thật , nhưng trong nhà xảy chuyện , tâm trạng của Đổng Xuân Hiểu lắm, nên bà đặc biệt xếp lịch nghỉ cuối tuần để ở nhà bầu bạn với con.
Thấy Đổng Tri Hạ về, bà vẻ mặt phức tạp dậy.
Có còn phản ứng nhanh hơn bà .
Đổng Xuân Hiểu chạy đến mức hai b.í.m tóc cũng bay lên, xông đến mặt Đổng Tri Hạ, “Chị, rốt cuộc là chuyện gì thế?
Sao thành thế , chẳng chị khác sẽ tra ?
Tại chỉ tra , mà còn khiến nhà trường kỷ luật em nữa.”
Đổng Tri Hạ đặt cặp sách lên bàn, “Liên quan gì đến ?”
Đổng Xuân Hiểu trợn tròn mắt, “Là chị bảo em , liên quan đến chị?
Lúc đó chị cứ chằm chằm em, bắt từng chữ một, sai một chữ chị đều xé bắt em .
Lúc đó tay em mỏi nhừ cả .”
“Là em , là em gửi .”
Đổng Tri Hạ bình thản .
Đổng Xuân Hiểu thấy lời , đả kích nặng nề.
Đổng Tri Hạ , “Em khai giảng gửi luôn, là sợ tra em .”
“Là chị khai giảng thì gửi mà, em khai giảng còn gì.”
Đổng Xuân Hiểu .
Chỉ là khai giảng sớm hơn một chút thôi.
Đổng Tri Hạ đối với Đổng Xuân Hiểu biểu cảm áy náy nào, ngược còn chút tức giận đối với ngữ khí lẽ thẳng khí hùng của con bé.
“Dù cũng liên quan đến .
Đều là do em ngu xuẩn.”
“Tri Hạ, con quá đáng quá .
Sao con thể em gái như ?”
Hạ Thu Linh cũng nổi giận.
Chuyện , bà cảm thấy vô tội nhất chính là Xuân Hiểu.
Một đứa trẻ còn hiểu chuyện gì lôi kéo chuyện .
Ở trường bạn học bàn tán, bài xích.
Khổ nỗi bà thể Tri Hạ nhận tội, nhưng cách nào thế Xuân Hiểu.
Trong lòng bà cũng thấy xót xa.
Đổng Tri Hạ , “Vốn dĩ là như .”
Đổng Xuân Hiểu lập tức òa lên, vô cùng thương tâm.
Từ nhỏ thành tích của con bé xuất sắc bằng chị gái.
Luôn lấy việc một chị như vinh dự.
Các thầy cô cũng thường xuyên khen ngợi chị gái con bé ở lớp, trong lòng con bé đặc biệt tự hào.
Cho dù chị gái khi lớn lên còn thiết với con bé như nữa, con bé vẫn luôn sùng bái chị Tri Hạ.
Thế nên chị bảo con bé gì, con bé đều tin.
Con bé ngờ thành thế .
Rõ ràng là chuyện do chị gây , kết quả chị chẳng việc gì, bản con bé thầy cô phê bình, học sinh chê .
Giờ còn chị mắng là ngu xuẩn.
Con bé kìm , thể dừng , lao giường bò .
Hạ Thu Linh dỗ dành con bé, con bé cũng chịu, bảo bà , “Con cũng thương chị , bảo vệ chị .
Ai cũng đừng quản con.
Là con tự chuốc lấy.”
Hạ Thu Linh lau nước mắt , bảo Đổng Tri Hạ dỗ dành một chút, xin một câu.
Chị em ruột thịt, hà cớ gì nông nỗi .
Đổng Tri Hạ căn bản bằng lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-319.html.]
Cô thực sự cảm thấy Đổng Xuân Hiểu ngu ngốc hỏng việc, còn liên lụy đến cô nữa.
Hạ Thu Linh cũng cái tính khí của cô cho còn lời nào để , kéo Đổng Tri Hạ phòng , “Vậy con cho , tại con như .
Con tố cáo khác thì ích lợi gì chứ?”
Đổng Tri Hạ lời nào.
“Tri Hạ, con cho .
Trong nhà náo loạn thành thế , con chẳng lời nào.
Con bảo nghĩ đây, bố con nghĩ đây?
Lần bố con cũng tức giận.”
“Ông tức giận thì cứ việc tức giận.”
Đổng Tri Hạ vẻ mặt đầy thờ ơ.
Nghe thấy lời , Hạ Thu Linh dám tin, “Ông là bố con mà, con thái độ ?”
Đổng Tri Hạ bà , “Ông là bố con thật ?”
Lời lập tức khiến Hạ Thu Linh giật nảy , đó mở cửa phòng khắp nơi, xác định ai mới tiếp tục đóng cửa , nhỏ giọng , “Con bậy bạ gì đó?”
“Con thấy lời bố , năm mười tuổi .”
Đầu óc Hạ Thu Linh trống rỗng một hồi, hồi tưởng lúc đó cái gì, xảy chuyện gì.
Năm đó đúng là một chuyện ấn tượng sâu sắc.
Khu đại viện nhà họ Đồng phân phối cho khác ở, trong lòng bà khó chịu, buổi tối ngủ chuyện với lão Đổng về việc .
Lúc đó dường như cảm thán một câu...
Tri Hạ mới là nên kế thừa khu đại viện nhà họ Đồng đó.
Đáng tiếc nhà họ Đồng quá nhanh, còn đến sự tồn tại của con bé.
Hạ Thu Linh cô với vẻ hỗn loạn, “Con đều ...”
Trách những năm nay, lời lẽ của Tri Hạ ở trong nhà càng ngày càng ít , bởi vì nó bố của nó là Đổng Vệ Quốc?
Chắc hẳn chỉ đến chừng thôi chứ...
Đổng Tri Hạ , “Vốn dĩ con định cho bố , nhưng con thích bố coi con như một đứa trẻ bình thường mà nhận, chỉ trích con, giáo huấn con.
Con dự định của con.”
Hạ Thu Linh , “Con vốn dĩ vẫn còn là một đứa trẻ, cho dù con dự định gì thì cũng nên với gia đình.
Giống như chuyện tố cáo , nếu con cảm thấy vấn đề, con với bố , đến trường tìm lãnh đạo cũng , chứ là quậy phá như thế .”
“Con nước ngoài, cũng thể giúp ?”
Đổng Tri Hạ hỏi.
“Mỗi danh sách nước ngoài, lượng của mỗi chuyên ngành đều hạn, lượng nam nữ cũng hạn chế.
Con vất vả học đại học chính là để cơ hội nước ngoài.”
Hạ Thu Linh thực sự chấn động , bà ngờ con gái dự định nước ngoài sớm như .
Những năm nay nỗ lực học tập hóa là để nước ngoài.
“Con với những điều chính là hy vọng, bố đừng cản trở con.”
Đổng Tri Hạ nghiêm túc .
Hạ Thu Linh nắm lấy tay cô , “Tri Hạ, con , nghìn vạn đừng để ai chuyện .
Nếu nhà sẽ xong đời đấy.
Nhà họ Đồng hiện giờ là tình trạng thế nào, con mà.”
Năm đó nhà họ Đồng huy hoàng thật đấy, nhưng giờ thì nhà trống.
Đặc biệt là những chuyện nhà họ Đồng gây năm đó hề tầm thường chút nào.
“Con , con ngu đến thế .”
Đổng Tri Hạ xong, hỏi, “Mẹ phương thức nào liên lạc với họ ?”
“Làm mà ?”
Một câu của Hạ Thu Linh cắt đứt ý niệm của Đổng Tri Hạ, “Nếu , lúc đầu tại đưa con tìm họ?”
Đổng Tri Hạ lập tức thất vọng vô cùng.
Dường như ngay cả niềm hy vọng cuối cùng cũng còn nữa.
Cô vô cảm căn nhà , càng càng thấy kháng cự.
Không tiếp tục ở đây nữa.