Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 287

Cập nhật lúc: 2026-02-18 17:07:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nghe Lâm An An , Diệp Lệ Quyên :

 

“Vậy đợi xem oai phong của bạn sân đấu."

 

Nói rõ ràng như , trong ký túc xá cuối cùng cũng vì Lâm An An dậy sớm mà trong lòng tự trách ngủ quá nhiều, với sự bồi dưỡng của đất nước nữa.

 

Lại là một ngày cuối tuần, Lâm An An cuối cùng cũng chờ lúc thời gian, cục quản lý nhà đất ngóng chuyện nhà cửa.

 

Nếu trong lòng cứ thấp thỏm mãi.

 

Cô ăn sáng xong, tính toán lúc nên , liền đạp chiếc xe đạp yêu quý của khỏi khuôn viên trường.

 

Cô dự định xem nhà ngay gần trường học.

 

Khu vực , nếu thể mua ở đây, nghiệp nhỡ tiếp tục công việc nghiên cứu tại trường, còn chỗ ở.

 

Thế là cô chuẩn ngóng tin tức ở phòng quản lý nhà đất gần đây.

 

Cô đạp xe một mạch về phía .

 

Vừa đạp xe nhẩm bài.

 

Vòng qua góc phố, băng qua đường cái.

 

Rồi tiếp tục rẽ.

 

Phía , Khương Minh Nghị đạp xe theo suốt, gọi một tiếng, nhưng luôn cảm thấy đột ngột.

 

Phải cư xử với cô bé như thế nào nhỉ?

 

Một đàn ông lớn tướng như trực tiếp tìm đến, ngại ?

 

Anh định đợi Lâm An An dừng , sẽ xách đồ, tự nhiên tới chào hỏi cô.

 

Khương Minh Nghị đang mải suy nghĩ thì đột nhiên phát hiện gì đó .

 

Anh đến cửa đồn công an .

 

“Em đến đồn công an gì?

 

Có chuyện gì xảy ?"

 

Khương Minh Nghị đang thắc mắc thì thấy Lâm An An dẫn một công an , chỉ Khương Minh Nghị:

 

“Chú công an ơi, chính là , cứ theo cháu suốt."

 

Khương Minh Nghị:

 

...

 

Lâm An An cảm thấy là sinh viên đại học , thể tùy tiện đ-ánh nh-au nữa.

 

đ-ánh nh-au ở cái tuổi , nhỡ kiện lên trường thì dễ ảnh hưởng đến việc học của cô.

 

Thế nên khi phát hiện bám đuôi, ý nghĩ đầu tiên của cô là tìm công an.

 

Đồng chí công an già cũng coi trọng, lập tức xông tới chặn Khương Minh Nghị , bảo khai báo tại cùng đường với Lâm An An lâu như .

 

Đã cùng chạy đến tận cửa đồn công an .

 

Còn bên trong nữa, tìm Lâm An An thì thực sự chẳng ai tin.

 

Khương Minh Nghị :

 

đúng là tìm cô .

 

của cô ."

 

Lâm An An :

 

“Nói dối, quen ."

 

“Bố là Khương Việt Sơn, là Lưu Vân.

 

Tuần đến thăm em.

 

về việc .

 

Nên sắp xếp để mang một đồ qua cho em.

 

Anh thấy em đạp xe khỏi cổng trường nên đuổi theo."

 

Nghe thấy những lời của Khương Minh Nghị, Lâm An An mới là hiểu lầm .

 

Vội vàng với đồng chí công an là hiểu lầm.

 

đồng chí công an già trách nhiệm, cũng lão luyện.

 

Kiên quyết bắt Khương Minh Nghị đưa thẻ công tác .

 

Khương Minh Nghị liền lấy thẻ công tác của .

 

Đồng chí công an qua, là của Bộ Ngoại thương.

 

Có công ăn việc đàng hoàng, thế thì .

 

Thế là giáo d.ụ.c , đừng để xảy hiểu lầm như , xem cô bé sợ hãi kìa.

 

Lâm An An:

 

...

 

Cô thực sự chẳng sợ chút nào cả.

 

Đợi công an , Khương Minh Nghị mới đưa đồ cho Lâm An An, xin .

 

Anh đúng thực là Lâm An An sợ, đến mức tìm cả đồn công an.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-287.html.]

Lâm An An xua tay:

 

“Chuyện ạ.

 

Chủ yếu là do em thực sự thận trọng quá thôi."

 

“Nên như , mặc dù đây là thủ đô, nhưng phàm là chuyện gì cũng vạn nhất.

 

Hơn nữa các thế lực thù địch bên ngoài xuất hiện lớp lớp, nhiều khi, chúng sẽ thông qua việc uy h.i.ế.p thanh niên để phát triển mạng lưới.

 

Hậu quả sẽ nghiêm trọng."

 

Lâm An An thực sự là mở mang tầm mắt .

 

Không ngờ còn những chuyện như .

 

Vậy thì cực kỳ thận trọng, việc rèn luyện thể tuyệt đối thể bỏ bê.

 

Khương Minh Nghị hỏi Lâm An An ngoài gì, cần giúp gì .

 

Mắt Lâm An An sáng lên:

 

đấy ạ, ơi, rành ở đây ?"

 

Cô gọi ngọt xớt, bao giờ cảm thấy tự nhiên vì vấn đề xưng hô.

 

đối với đám nhà họ Lâm và nhà họ Từ như thế , cô gọi cũng tự nhiên mà.

 

Khương Minh Nghị thấy, trong lòng chút ấm áp, cảm giác trách nhiệm trỗi dậy.

 

“Tất nhiên là rành , hồi nhỏ cũng lớn lên ở đây mà.

 

Sau bố mới biên cương, nhưng hiện tại về đây việc.

 

Đối với tình hình ở đây vẫn thông thạo."

 

Lâm An An chỉ cảm thấy, đây đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.

 

Cô cũng chẳng thấy ngại ngùng gì.

 

Họ hàng mà, chính là giúp đỡ lẫn .

 

Sau cũng sẽ giúp đỡ Khương Minh Nghị.

 

“Em mua nhà, ơi, thấy chuyện khả năng ?"

 

“..."

 

Khương Minh Nghị cô gái gan hề nhỏ bé mắt , chỉ cảm thấy hiểu sai .

 

“Em chỗ ở ?

 

Bố nhà ở đây mà."

 

Lâm An An :

 

“Em chứ ạ, nhưng em mua một căn nhà thuộc về riêng ."

 

Khương Minh Nghị kể về chuyện của Lâm An An, nhà đối xử với cô lắm.

 

Cô đại khái là cảm giác an .

 

Có lẽ là sợ bất cứ lúc nào cũng nhà đuổi khỏi cửa?

 

“Em đừng lo lắng, thể ở cùng với bố mà.

 

Tức là mợ của em đấy."

 

Lâm An An :

 

“Không ạ, em lo đuổi ngoài."

 

Ai dám đuổi cô chứ.

 

Ai đuổi cô, tất cả đừng hòng ở.

 

“Em chỉ là mua nhà thôi, ơi, việc giúp ạ?

 

Nếu thì em tự phòng quản lý nhà đất hỏi."

 

Khương Minh Nghị đại khái là nắm tính cách của Lâm An An , đây là kiểu :

 

“Em đợi một chút...

 

Anh cùng em."

 

Lâm An An am hiểu tình hình thủ đô, nhưng Khương Minh Nghị thì hiểu.

 

Nhà cửa ở thủ đô cơ bản đều là phân phối, những thứ đương nhiên là thể mua bán.

 

một cực ít nhà cửa cũng thể chuyển nhượng.

 

Phần nhà cửa thuộc về quyền sở hữu luôn trong tay dân, họ chính là những sinh và lớn lên ở đây.

 

Cho nên từ đường tổ tiên vẫn còn giữ .

 

bộ phận cũng cực kỳ ít khi sẵn lòng bán nhà.

 

thời buổi , nhà cửa cũng là vật phẩm thiết yếu.

 

Nếu ai bán thì sẽ đến phòng quản lý nhà đất đăng ký, phòng quản lý nhà đất sẽ dán thông báo lên.

 

thực tế, tình huống thông thường thông tin cũng rò rỉ ngoài.

 

Vì những bên trong cần nhà cũng ít.

 

Cho nên Lâm An An mua nhà, thực sự dễ dàng gì.

 

 

Loading...