Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 267
Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:53:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vì bài biên tập Trình vẫn tạm giữ , thư cho Lâm An An để xác nhận tính xác thực của câu chuyện .”
Ngược , một bài khác về hình ảnh nhà trong mắt quân nhân, bài hợp ý biên tập Trình.
Nhân dân yêu mến những đáng yêu nhất, và những đáng yêu nhất cũng cảm kích những hy sinh vì họ.
……
Sau khi gửi bản thảo, Lâm An An dốc lực chuẩn cho đại học.
Mỗi ngày đều xem thông báo nhập học, đó kiểm tra thiếu sót những vật dụng cần mang theo.
Thời gian còn cô đều dùng để học ngoại ngữ và sách về máy tính.
Mặt khác, cô còn tâm sự.
Cô lo lắng cho kết quả thi đại học của Đồng Phương và Trần Quỳnh.
May mà còn vài ngày nữa là khai giảng, Đồng Phương vui mừng đến tìm Lâm An An, cô nhận giấy báo nhập học .
điều phối sang chuyên ngành Dược.
Dù , Đồng Phương cũng cảm thấy thể chấp nhận .
Lúc đại học vẫn thể chọn thêm chuyên ngành khác.
Cô chịu khổ một chút cũng thể học y.
Hơn nữa khi trường cũng cơ hội chuyển chuyên ngành.
Lâm An An cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ngày khai giảng ngày càng gần mà thấy tin , cô thực sự lo lắng.
Mặc dù bản thi đậu đại học vui, nhưng nếu bọn Đồng Phương rớt thì niềm vui sẽ giảm nhiều.
“Không tình hình của Trần Quỳnh thế nào?"
Buổi tối ba tụ tập ăn cơm ở nhà ăn, Trần Quỳnh dự định của .
Cô định lính:
“Tớ hỏi thăm , việc tuyển sinh của trường tớ kết thúc."
Đồng Phương :
“Cậu kiên trì thi một nữa ?
Biết còn cơ hội tuyển bổ sung."
“Không thi nữa, tuổi thanh xuân hạn.
Với tớ sợ tớ thi thành nỗi ám ảnh mất, một tiếp tục.
Chẳng thà cứ theo lời hứa với bố tớ, lính ."
Trần Quỳnh chắc là tự nghĩ thông suốt , lúc cũng cần khác an ủi.
Cô thậm chí còn về việc lính bao lâu thì sẽ cố gắng đề bạt.
Sau còn cố gắng trường quân đội.
Thể hiện đầy đủ quyết tâm của tuy phục tùng sự sắp đặt của phận nhưng tuyệt đối tạo kết quả nhất trong sự sắp đặt đó.
“Tuy tớ lính nhưng tớ vẫn thể kiên trì học tập mà.
Các xem đúng .
Cũng đừng vì tớ mà vui, hôm nay tớ vui, hai đều thực hiện lý tưởng ."
Nói xong cô giơ chiếc cốc sắt tráng men lên:
“Nào, chạm một cái."
Lâm An An cô , thấy nụ rạng rỡ của cô liền giơ cốc nước lên:
“Chúc cho tương lai của chúng đều tiền đồ xán lạn!"
Đồng Phương cũng giơ cốc:
“Cạn ly."
Ngày hôm , ba hẹn cùng mua sắm những thứ cần chuẩn cho đại học.
Chủ yếu là Lâm An An nghĩ cơ hội gặp cũng ít nên mua b.út máy tặng các cô kỷ niệm.
Mặc dù nhà trường cũng phát đồ dùng sinh hoạt, nhưng nhiều đồ dùng cá nhân vẫn tự chuẩn .
Đi ngang qua sạp báo, Lâm An An theo thói quen mua một tờ báo.
Tiện tay lật xem, cô thấy bức ảnh quen thuộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-267.html.]
Đăng !
Bọn Đồng Phương cũng ghé đầu qua xem một cái, thấy bức ảnh quen mắt:
“Cái giống như..."
Theo bản năng cô liền Lâm An An một cái.
Lâm An An gật đầu:
“Là tớ, là buổi phỏng vấn tòa soạn báo thực hiện cho tớ mấy ngày ."
Trần Quỳnh và Đồng Phương lập tức trợn tròn mắt, trong ảnh chính là Lâm An An!
Lúc , đừng là các cô kinh ngạc, nhiều quen Lâm An An cũng thấy báo.
Cũng kinh ngạc đến mức chút tin nổi.
Ví dụ như Chu Tú Hồng, mỗi ngày khi đều xem báo để học hỏi một chút.
Rồi bà thấy bức ảnh của Lâm An An.
Ban đầu chút chắc chắn, đó thấy tên Lâm An An trong bài báo.
Đây chính là ảnh phỏng vấn của Lâm An An mà.
Chu Tú Hồng kinh ngạc, cầm tờ báo ngoài tìm Từ Nguyệt Anh hỏi:
“Nguyệt Anh, An An đây dáng vẻ như thế ?"
Từ Nguyệt Anh đang ủ rũ đếm ngày chờ khi khai giảng đón con về, thấy lời Chu Tú Hồng thì nghiêng đầu một cái.
Lập tức sắc mặt đại biến.
Con nhỏ đó đem bức ảnh đăng lên báo thế ?
Nhìn sắc mặt bà , Chu Tú Hồng đều chắc hẳn Từ Nguyệt Anh sớm chuyện .
Giọng điệu bà mang theo vẻ quở trách:
“Trước đây các để đứa trẻ trở nên như thế .
Nhìn cái cứ như trẻ con ở xã hội cũ ."
Chủ yếu là hai đứa con của Từ Nguyệt Anh đối chiếu, cái đúng là một trời một vực mà.
Một bên giống như thiên kim thiếu gia trong nhà tư bản, một bên giống như cây cải trắng nhỏ áp bức xã hội cũ.
Từ Nguyệt Anh ấp úng:
“Chúng thực sự mà, đây về ít, thực sự nhà ở quê như .
Lần gửi hai đứa nhỏ về mới nhà ở quê như thế nào.
Haizz, và lão Lâm trong lòng đều hổ thẹn, những năm qua bận rộn công việc, cũng thời gian về thăm con, sơ suất..."
Nói đoạn bà đỏ hoe mắt, cúi đầu bắt đầu lau nước mắt.
Chu Tú Hồng cạn lời.
Hoàn chấp nhận lời giải thích .
Trận hai đứa con của Từ Nguyệt Anh ở quê xảy chuyện, hai chẳng lập tức xin nghỉ phép về ngay ?
Cũng là quan tâm.
Nói cho cùng chính là để tâm.
Chu Tú Hồng càng nghĩ càng giận, vốn dĩ thấy Từ Nguyệt Anh là thâm niên, định cho bà cơ hội.
Bây giờ xem Từ Nguyệt Anh thực sự thích hợp để phục vụ nhân dân.
Giác ngộ của bà !
Đương nhiên, với tư cách là lãnh đạo Hội Phụ nữ, bà cũng đổ hết vấn đề gia đình lên đồng chí nữ.
Lâm Thường Thắng cũng trách nhiệm.
Hôm nay về nhất định chuyện hẳn hoi với lão Trần, để ông giáo d.ụ.c Lâm Thường Thắng.
Thực cũng chẳng cần Chu Tú Hồng mách lẻo, lúc khu quân đội nhiều xem báo , bao gồm cả chính Lâm Thường Thắng.
Con gái lên báo, đây đương nhiên là vinh quang, nhưng khi tất cả những điều phơi bày, Lâm Thường Thắng vẫn cảm thấy một cảm giác hổ.
Lần Lâm An An thi đậu đại học, ông đều khoe khoang khắp nơi.
Ngay cả khi khác chúc mừng ông, ông cũng chỉ ứng phó cho qua chuyện.
Trong lòng Lâm Thường Thắng rõ ràng, tất cả những gì An An đều là do chính con bé tự học khi còn ở nông thôn.
Mà lúc con bé ở nông thôn, ông thể coi là bỏ tiền bỏ sức, tư cách chi-a s-ẻ vinh quang của con bé.