Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 254
Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:52:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thế thì còn gì nữa, lẽ nào đưa lên đồn công an?”
Trong lòng Lâm Thường Thắng đang kìm nén cơn giận, ngữ khí cũng tệ.
Từ Nguyệt Anh thấy tủi , trút giận lên bà cái gì chứ.
Bà mới là khổ đây .
Con cái bà ngược đãi mà cứ thế bỏ qua ?
Lâm Thường Thắng chẳng thêm lời nào nữa, thực sự cứ thế mà .
Tôn Ngân Hoa và Lâm Thủy Căn thấy lão nhị cứ thế bỏ , bắt đầu lo lắng:
“Ơ, lão nhị, cứ thế mà ?”
Lâm Hữu Thành trốn trong nhà thấy hoảng hốt, vội vàng đuổi theo:
“Chú hai, chú đừng mà.
Bọn cháu thực sự cố ý .
Chuyện là do An An sắp xếp đấy, An An đãi ngộ giống như nó ngày xưa.
Nếu sẽ tìm bọn cháu tính sổ.
Bọn cháu cũng dám trái lời mà.”
Lâm Hữu Thành thi cử lý tưởng, ông nghĩ bụng nếu tìm việc , hoặc lính cũng .
Dù cũng ruộng.
Lần chú hai tức giận bỏ , ông chỉ sợ chú hai thèm quản nữa.
Dù ông cũng chẳng thèm gánh tội cho con nhỏ An An đó .
Ông còn gọi cả Lâm Hữu Quân nữa:
“Hữu Quân, em lính nữa ?
Mau cho chú hai , đừng lừa chú !”
Lâm Hữu Quân cũng gật đầu theo:
“ là chuyện như đấy ạ.”
Lâm Tiểu Hoàn thậm chí còn kịp bịt miệng bọn họ .
Cái đám cháu trai , đúng là một lũ ngốc.
Các bán An An lúc thì lợi lộc gì chứ.
Trong nhà đến nước , lẽ nào hai trách gia đình ?
Từ Nguyệt Anh bỗng chốc kích động hẳn lên:
“Anh Lâm thấy , mà, chắc chắn là An An chỉ thị, quả nhiên sai!
Anh nó đây sống , lẽ nào bản nó ?
Nó chính là cố ý đấy!”
Lâm Tiểu Hoàn :
“Không chuyện đó , An An hề thế.
Không tin chị cứ hỏi xem.”
Trong sân, Tôn Ngân Hoa cũng gào lên chuyện đó.
thái độ nôn nóng của bà chẳng khác nào thừa nhận chuyện là thật .
“Người nhà họ Lâm tự thừa nhận !
Họ chính là cùng một giuộc cả.”
Từ Nguyệt Anh :
“Lâm Tiểu Hoàn, đừng tưởng , bây giờ cô chính là con ch.ó săn của Lâm An An!”
Lâm Tiểu Hoàn thấy lời cũng nổi giận:
“Chị còn mặt mũi mà , bản chị là cái thá gì chứ!
Bắt tìm đối tượng cho An An, giữ An An ở quê nhà.
Một độc chiếm đồ đạc của hai .
Chị mới thật là độc ác đấy.
Chị còn luôn mồm bảo khuyên nhà quan tâm An An nhiều hơn một chút.
Chẳng là vì cho An An đó ?
Chị đúng là chẳng gì cả, chị còn mặt mũi mà ?”
“Nhà họ Lâm chúng dù đến , cũng còn hơn nhà họ Từ các .
Nhà họ Từ các chính là lũ hút m-áu!”
Trong sân Tôn Ngân Hoa cũng đà, gân cổ lên hét:
“ thế, nợ thì tính hết một lượt.
Lão nhị bao năm qua cho nhà họ Từ các bao nhiêu lợi lộc ?
Nhà họ Lâm chúng cái gì !
là đẻ nó còn hưởng phúc, dựa cái gì mà đứa con hiếu thảo cho nhà họ Từ các chứ?”
Lâm Thường Thắng thấy thế càng thêm phiền não.
Lợi lộc, lợi lộc, ai nấy đều đòi lợi lộc.
Đều cảm thấy thiệt thòi.
Cái chức cán bộ của ông đúng là sai .
Ông tức giận sải bước bỏ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-254.html.]
Mặc cho những phía gọi thế nào ông cũng thèm đầu .
Lâm Tiểu Hoàn còn theo khuyên ông đừng giận nữa.
Còn Từ Nguyệt Anh thì cứ lẩm bẩm nhà họ Lâm độc ác, Lâm An An độc ác, Lâm Tiểu Hoàn độc ác.
“Tất cả im hết !”
Lâm Thường Thắng phẫn nộ quát:
“Bây giờ chẳng gì hết, ai mà mở mồm nữa là xuống xe ngay lập tức!”
Lúc đó hai mới cãi nữa.
Về đến nhà khách, Lâm Thường Thắng cũng chậm trễ, bảo Tiểu Lý mua vé, chuẩn trực tiếp về thủ đô ngay.
Từ Nguyệt Anh cam tâm:
“Cứ thế mà , sự tủi nhục của các con chịu trắng ?”
“Thế thì cô thế nào, cô ở mà tính sổ với họ , quản nữa.”
Từ Nguyệt Anh chỉ trích:
“Lâm Thường Thắng, còn trái tim , con cái bắt nạt như thế…”
Lâm Thường Thắng lúc thực sự khó chịu, khắp đều thấy khó chịu.
Ai nấy đều cảm thấy ông sai.
Đều oán trách ông, chỉ trích ông.
Ông thực sự hiểu nổi.
Rõ ràng ông từng tâm địa hại , rốt cuộc thành đều tại ông hết ?
Lâm Tiểu Hoàn còn định tìm Lâm Thường Thắng để vài câu , hòng xoa dịu mối quan hệ một chút.
Dù hôm nay ở cổng nhà máy, nhiều thấy hai cô nổi trận lôi đình .
Ước chừng những xung quanh chuyện ít .
Nếu hòa với hai, về sẽ khó mà giải thích .
Lâm Thường Thắng chẳng buồn đếm xỉa đến cô, dù cũng gặp cô.
Cô bèn đây lúc An An ở quê, cũng thường xuyên đến nhà cô ăn uống, bồi bổ c-ơ th-ể cũng một phần công lao của cô.
Lâm Thường Thắng :
“Sau thì cô cũng đối xử với con bé đấy, thế đó thèm quản lấy một chút?”
“Nhà em bận rộn, em cũng ít khi về.
Ngày nào cũng bận bịu công việc, lo cho con cái già trong nhà, gì mà lo xuể …
Anh hai, cũng bận mà, cũng hiểu cho em chứ.”
Cô nhỏ giọng hỏi.
Lâm Thường Thắng đanh mặt , gì.
Trong lòng ông cảm thấy, thực chính là để tâm.
Tiểu Hoàn để tâm đến An An.
Cho nên mới nghĩ đến việc quản xem con bé sống như thế nào.
Giống hệt như bản ông ngày xưa.
Có ai từng quan tâm đến An An chứ?
Lâm Thường Thắng xua tay:
“Cô .”
Từ Nguyệt Anh từ trong phòng , hỏi Lâm Tiểu Hoàn:
“Cô cho rõ , chuyện Lâm An An nhúng tay ?”
Lâm Tiểu Hoàn hỏi đến phát phiền:
“Tự chị mà hỏi An An !”
Cô bây giờ đang bực bội lắm đây.
Chính hai là theo tiêu chuẩn của An An mà .
Giờ chê quá khổ cực.
Theo những gì cô , An An còn khổ hơn thế nhiều!
…
Rời khỏi nhà khách, Lâm Tiểu Hoàn vội vàng gửi điện báo cho Lâm An An, bảo cô gọi điện .
Lâm An An ngày hôm gọi cho cô.
Trong điện thoại, Lâm Tiểu Hoàn như sắp đến nơi, kể lể một hồi chuyện trong nhà.
“Anh bệnh, thì gửi về nông thôn , là để tiếp thụ giáo d.ụ.c lao động.
Giờ trách gia đình quá đáng, bắt bọn trẻ chịu khổ.
Em lúc đó ngữ khí của nặng nề như thế, cứ tưởng thật chứ.
Nếu nỡ thì sớm !”
Nếu hai cũng như , thì lúc An An dặn dò, cô cũng thể bảo ở quê nương tay một chút mà.
ở quê thành kiến với chị dâu hai, ước chừng cũng chẳng ngăn nổi.
Lâm An An :
“Biết thì thôi, là nhà họ Lâm cũ bán ?”
Lâm Tiểu Hoàn lập tức bán cháu trai:
“Là hai cái đứa Hữu Thành và Hữu Quân não đấy.”