Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 250
Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:52:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hồi đó họ còn tranh huyện, chỉ để cho ở nhà mà sống.
Sao thể như ?”
“Các con cho rõ xem, ở nhà rốt cuộc là chuyện gì?”
Thấy bố vẫn tin, hai chị em tức phát điên, lập tức kể về cuộc sống ở nhà.
Bắt đầu từ ngày Từ Nguyệt Anh rời , họ còn ngày nào lành nữa.
Không chỉ việc, mà giường cũng đổi thành giường gỗ nhỏ.
Ăn cơm cũng là lấy cho họ cùng, mỗi chỉ còn một chút, khó ăn chỉ nửa bụng.
Tất cả đồ đạc mang theo đều bà nội lấy sạch khóa trong phòng.
Chỉ để cho họ quần áo giặt.
Tiền cũng mất sạch.
Cho dù họ tự ăn thêm cũng tiền.
Không chỉ thế, còn việc.
Lâm Hữu Lễ xuống đồng giúp nhà họ Lâm kiếm điểm công.
Vì bé dáng thấp, ai coi là trẻ con cả, phân cho đống việc mà .
Lâm Văn Tĩnh thì phụ trách việc nhà, ví dụ như giặt quần áo, ga giường cho cả một đại gia đình, xong còn quét dọn sân, vườn rau tư nhân nhổ cỏ, còn cắt cỏ lợn giúp đội.
Hai đứa từ sáng đến tối lúc nào rảnh rỗi.
Chỉ cần phản kháng một chút là bà nội phạt cho ăn cơm.
Bị bỏ đói là đói cả ngày, chỉ thể uống nước lạnh qua ngày.
Rồi bụng họ , uống nước lạnh là tiêu chảy.
Bà nội cũng chẳng thèm quan tâm, còn chê họ ẻo lả.
Lâm Thường Thắng thấy những điều , đầu óc chút choáng váng, nhất thời thấy mịt mờ.
Làm việc từ sáng đến tối, còn ăn đủ no, điều trong ký ức của ông là chuyện từ lâu .
Trong nhà vẫn thế ?
Ông bần thần hỏi :
“Cho nên các con đốt phòng bếp chạy ngoài?
cũng thể đốt phòng bếp chứ, suýt chút nữa là thiêu ch-ết đấy.”
Lâm Văn Tĩnh :
“Chúng con đói chịu nổi, mới lén đ-ập vỡ khóa phòng bếp.
Ông nội đ-ánh chúng con một trận, bà nội còn cấu cánh tay con, đau lắm.
Còn bắt chúng con nhịn đói.
Chúng con mới đốt phòng bếp để trút giận.”
Lúc đó cách của Lâm Hữu Lễ là, cho họ một vố thật đau.
Bao diêm để đốt phòng bếp là lấy từ ăn vụng đó.
Nếu ngay cả đốt phòng bếp cũng .
“Chúng con chỉ trút giận thôi, định đốt to như thế.
Sau đó thì sợ hãi nên bỏ chạy.
Chúng con chạy lúc đêm khuya, nửa đêm canh ba sợ lắm.
chúng con còn sợ nhà phát hiện hơn, nên đành chạy mãi.
Đến công xã xe huyện, con dùng một chiếc áo khoác để đổi lấy hai tấm vé, xe huyện.”
Lâm Thường Thắng:
…
Trong nhất thời, nên là nhà quá đáng, nên con cái quá gan lì nữa.
Dù lúc đầu óc Lâm Thường Thắng cũng rối như canh hẹ.
Từ đầu đến cuối ông thể chấp nhận thực tế .
Luôn cảm thấy thứ đều khác hẳn với những gì ông nghĩ.
Cảm giác y hệt như lúc đầu Từ Nguyệt Anh cắt xén tiền sinh hoạt phí .
Từ Nguyệt Anh thì tỉnh táo hơn ông, lời các con , bà ngừng .
Trong lòng chỉ nghĩ đến việc tính sổ, bắt ở quê đưa lời giải thích.
Cho dù thích bà, thành kiến với bà đến chăng nữa, cũng thể ngược đãi hai đứa trẻ như .
Hơn nữa bà nghi ngờ là Lâm An An xúi giục.
Lần về phát hiện , nhà họ Lâm cũ bây giờ đều lời Lâm An An.
Chắc chắn thể tách rời quan hệ với Lâm An An .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-250.html.]
Hèn chi Lâm An An cứ khăng khăng đòi đưa hai đứa trẻ về quê, chính là để thuận tiện cho việc ngược đãi.
Dù Từ Nguyệt Anh cũng tính sổ cho bằng .
Không chỉ tính sổ với nhà họ Lâm, mà còn tính sổ với Lâm An An.
“Anh Lâm, chuyện nếu quản, sẽ báo công an, họ đây là ngược đãi!”
“Thế còn chuyện con cái phóng hỏa thì ?”
Lâm Thường Thắng hỏi.
Từ Nguyệt Anh :
“Đó là phản kháng!”
“Chúng một cách thực tế, cả hai bên đều .
Cho nên cô tìm công an, công an xem xét pháp luật, sẽ thấy đều vấn đề cả.
Hơn nữa, nhà đối xử với trẻ con, nhưng công an quản chuyện ?”
“Vậy , chẳng lẽ cứ bỏ qua như ?”
Lâm Thường Thắng thở dài:
“Về quê một chuyến, cho rõ ràng .”
Thành thật mà , hiện giờ đầu óc ông đang loạn.
Ông bóp sống mũi :
“Tiểu Hoàn chẳng đang ở huyện , em nội tình đấy, tìm em qua đây mà hỏi.”
Từ Nguyệt Anh sụp đổ :
“Họ đều cùng một giuộc cả, họ và Lâm An An cũng là cùng một giuộc!”
“Lại liên quan gì đến An An nữa, cô loạn cũng mức độ thôi.”
Lâm Thường Thắng mất kiên nhẫn .
Ông Từ Nguyệt Anh luôn nhằm Lâm An An, nhưng lúc còn quàng xiên lung tung khác, đúng là hối cải.
Từ Nguyệt Anh :
“Lúc nào cũng bênh vực nó, con của … chúng nó chịu bao nhiêu khổ cực.”
Ba con ôm mà .
Lâm Thường Thắng trực tiếp ngoài, tìm Lâm Tiểu Hoàn.
Lúc thấy hai ở cổng nhà máy, Lâm Tiểu Hoàn ngừng run rẩy.
Bình thường nếu thấy hai, chắc chắn cô sẽ vui mừng.
giờ trẻ con đồn công an , cô tìm đây.
Đây vẫn là do Lâm Trường Hỉ tìm đến đồn công an công xã, đồn công an công xã gọi điện cho công an huyện mới hai đứa trẻ đang ở đồn công an huyện.
bởi vì chúng để họ trông nom .
Lâm Tiểu Hoàn đón cũng đón .
Người ở quê thấy công an huyện là chút sợ hãi, cũng dám tới tìm.
Thế nên mới quản nữa.
Bây giờ đích hai về đón con .
Cô lắp bắp:
“Anh hai, về nhanh thật đấy.”
Lâm Thường Thắng đen mặt :
“Ở nhà rốt cuộc xảy chuyện gì?
Sao hai đứa trẻ nông nỗi đó?”
Ông là để hai đứa về chịu khổ một chút, nhưng cũng là ngược đãi chúng.
“Tại nhà đối xử với chúng như , trông hình nữa !”
Lâm Tiểu Hoàn ấp úng:
“Cái , chẳng …
đãi ngộ giống như An An ở nhà ?”
Lâm Thường Thắng ngẩn , hỏi:
“Cô là, An An ở nhà cũng như thế ?”
Lâm Tiểu Hoàn cũng ngẩn , thôi xong, thật sự lọt cái bẫy của An An .
Trước đó hai dặn dò để đãi ngộ như An An, cộng thêm An An cũng dặn dò như thế, cô liền đương nhiên nghĩ rằng tiêu chuẩn của hai bên là giống .
Thế là cũng sắp xếp cho ở quê như .
Thực cùng một tiêu chuẩn!
Bố ở quê giận chị dâu hai, cộng thêm lấy lòng An An, nên cũng theo.