Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 248
Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:46:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ngay lúc Từ Nguyệt Anh chuẩn đón con, văn phòng Hội phụ nữ bên nhận một cuộc điện thoại từ quê gọi tới.”
Nói một cách chính xác, là cục công an huyện gọi tới.
Cán bộ Hội phụ nữ điện thoại xong lập tức đến nhà gọi Từ Nguyệt Anh.
Từ Nguyệt Anh cả sững sờ, vội vàng chạy gọi .
Sau khi kết nối, bà sốt sắng hỏi:
“Con cái nhà chúng xảy chuyện gì?"
“Mẹ ơi, mau đến cứu bọn con với, ơi, mau đến !"
Đầu dây bên truyền đến tiếng lóc t.h.ả.m thiết của hai đứa trẻ.
Từ Nguyệt Anh suýt chút nữa thì ngất vì lo lắng.
Vẫn là đồng chí công an bên cho bà , mới hai đứa là trốn từ trong nhà .
Cả hai đều tiều tụy, trạng thái lắm.
Vào cục công an là kêu cứu, về thủ đô.
Công an mới giúp gọi điện thoại.
Còn về việc hỏi xem xảy chuyện gì, họ cũng chỉ trong nhà đ-ánh, còn bỏ đói.
Những chuyện khác thì thêm nữa.
Từ Nguyệt Anh vội vàng :
“Đồng chí công an, trăm sự nhờ các trông nom chúng nó, sẽ lập tức lên đường ngay.
Trên đường sẽ mất ba ngày, xin các nhất định trông nom chúng nó nhé."
Công an bên liền đồng ý sẽ đợi bà đến đón con.
Cúp điện thoại, Từ Nguyệt Anh chậm trễ một khắc nào, lập tức mua vé.
Ngay cả việc của Hội phụ nữ hỏi bà chuyện gì, bà cũng kịp .
Bà còn lo lắng mua vé, cái gì cũng mặc kệ hết, trực tiếp đến văn phòng quân khu tìm Lâm Trường Thắng:
“Lão Lâm, con cái xảy chuyện !"
Lâm Trường Thắng lập tức cảm thấy đau đầu, xảy chuyện nữa?
Bản Từ Nguyệt Anh cũng rõ rốt cuộc con cái xảy chuyện gì ở quê.
Chỉ là đang ở cục công an huyện.
Người trong nhà đ-ánh, còn bỏ đói.
Lâm Trường Thắng :
“Không thể nào, cho dù tay, cũng sẽ nặng nề lắm ."
Từ Nguyệt Anh oán hận :
“Con cái đều cục công an , lẽ nào thể là vì chuyện nhỏ ?
Lâm Trường Thắng tâm địa của ông cũng quá tàn nhẫn như chứ.
Dù hôm nay cũng xuất phát, ông bảo Tiểu Lý mua vé cho .
Dùng danh nghĩa của ông mà mua."
Lâm Trường Thắng cũng đang thắc mắc rốt cuộc xảy chuyện gì, dẫn đến việc con cái còn cục công an cầu cứu.
“Để gọi điện về cho em gái, bảo em hỏi xem ở quê là thế nào."
Từ Nguyệt Anh giận dữ :
“Bọn họ đều cùng một giuộc cả!
Hỏi thì tác dụng gì?"
“Để hỏi xem."
Lâm Trường Thắng gọi vài thông, lập tức nhíu mày.
Sau đó cũng đợi nữa, dứt khoát mua vé .
Bảo Từ Nguyệt Anh về nhà thu dọn đồ đạc .
Lâm An An lúc đang gọi điện thoại cho Lâm Tiểu Hoàn.
Sáng sớm cô nhận điện tín từ nhà, bảo cô nhanh ch.óng gọi .
Lâm An An thời gian liền gọi một cuộc điện thoại về.
Lâm Tiểu Hoàn sốt sắng một câu, trong nhà xảy chuyện .
Lâm An An hỏi:
“Ồ, xảy chuyện gì thế?"
“Hai cái đứa nhóc đó gan cũng to thật đấy!"
Thông qua những lời lẽ lộn xộn của Lâm Tiểu Hoàn, Lâm An An mới , hóa hai đứa nhỏ mà trực tiếp phóng hỏa trong nhà.
Hai đứa đốt luôn nhà bếp .
Hơn nữa vì thời tiết hanh khô, suýt chút nữa là cháy lan đến cả khu nhà ở .
Nếu hai ông bà già ngủ khá tỉnh, phát hiện sớm thì nhà cũng cháy rụi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-248.html.]
Vấn đề là, bây giờ hai đứa trẻ thấy nữa.
Không chạy .
Lâm An An:
...
Thật là dám quá mà!
Lâm An An , cô sẽ lập tức về với nhà một tiếng, để Lâm Trường Thắng và Từ Nguyệt Anh chuyện , đây là việc họ nên lo lắng.
Còn những chuyện khác, cô quản .
Lâm Tiểu Hoàn :
“An An, cháu giúp vài câu chứ, đây đều là của bọn trẻ."
“Cô nhỏ, của ai, cháu quản.
Dù trong nhà đối xử với bọn nó chắc chắn cũng chẳng , cô đúng ?
Bọn nó xem ai mồm mép lợi hại hơn ai, chuyện gì cần so sánh ?"
Lâm Tiểu Hoàn hỏi:
“Thế nếu hai về bọn nó sống ... khi nào sẽ oán trách chúng ."
Lâm An An :
“Oán trách cái gì, chẳng đều theo tiêu chuẩn của cháu mà ?
Cô nhỏ, cô cảm thấy tiêu chuẩn đó của cháu bình thường ?"
Lâm Tiểu Hoàn:
...
Luôn cảm thấy dường như rơi bẫy .
Sau khi cúp điện thoại, Lâm An An liền trở về, đường bắt gặp Lâm Trường Thắng đang trong xe Jeep.
Tiểu Lý cũng thấy cô, liền dừng xe bên lề đường.
Lâm An An tới, với Lâm Trường Thắng về chuyện ở quê.
Lâm Trường Thắng Lâm An An tình hình, sắc mặt đổi vài .
“Bọn nó phóng hỏa ?"
“Cô nhỏ như , nhà bếp cháy , trong nhà ước chừng cũng ảnh hưởng một chút.
Chủ yếu là ban đêm, khó mà phòng .
Người trong nhà bây giờ cũng đang tìm bọn nó."
“Không cần tìm nữa, đang ở cục công an."
Lâm Trường Thắng nổi gân xanh trán.
Ông còn đang tính toán hai đứa chịu khổ, chắc là tệ, nên mới cục công an cầu cứu.
Hóa hai thằng nhãi con mà chuyện tày đình .
Lâm An An :
“Trong nhà xảy chuyện lớn như , chỉ dì cháu về chắc chắn là nhỉ.
Bố về ?"
Lâm Trường Thắng một chút cũng về quản chuyện .
Ông bây giờ đang bạo hỏa.
hai đứa gây rắc rối quá lớn .
Không về .
Ông hỏi Lâm An An cùng về quê xem thử , dù bây giờ đang nghỉ hè, cũng thời gian.
Lâm An An :
“Con đến nơi đó."
Ngoại trừ bạn bè và thầy cô ở đó , cô đối với nơi đó chỉ là chán ghét.
Ký ức cũng chẳng gì .
Cô thà đón thầy cô và bạn học đến thủ đô chơi, chứ về.
Còn về mộ phần của cô là Khương Ngọc Hoa, còn nữa , về cũng chẳng ý nghĩa gì.
Vợ chồng Lâm Trường Thắng hành động khá nhanh.
Rất nhanh mua vé vội vã về .
Tuy rằng hai gì nhiều, nhưng cả hai vợ chồng cùng lúc xin nghỉ về quê, vẫn khá khiến những quen tò mò.
Cho dù về đón con cũng cần cả hai cùng về chứ.
Hội phụ nữ trái chút tin tức, dường như là cục công an quê nhà gọi điện tới.
Hình như là xảy chuyện gì .
Việc khơi dậy sự đồn đoán của .
Lâm An An hề quan tâm đến những chuyện , dù cũng chẳng liên quan gì đến cô mấy.