Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 217

Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:40:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trên đường , Tiểu Lý thủ tục gì thì mang theo cả giấy tờ của Thủ trưởng .

 

Đều thể .”

 

Thủ trưởng cũng sắp xếp để quyền phụ trách.

 

Anh giải thích cho Lâm Thường Thắng, hiện tại đang là thời điểm mấu chốt, ông bận rộn đến mức nào, một khắc cũng rời .

 

Đã mấy đêm ngủ ngon giấc, ăn cơm cũng vội vã qua loa.

 

Thực sự là thời gian đó.

 

Thế nhưng ông vẫn quan tâm Lâm An An, dặn dò phối hợp thật với Lâm An An để thủ tục, kéo chân .

 

Lâm An An :

 

“Cho nên cần xin ý kiến của ông nữa đúng .

 

chỉ sợ xin ý kiến, ông cân nhắc, thời gian kéo dài xảy sơ sót."

 

Tiểu Lý lập tức đáp:

 

“Đều thể xử lý.

 

Thủ trưởng tin tưởng cô, cảm thấy chuyện ở chỗ cứ theo cô là ."

 

“Tốt, như thì , ông lầm ."

 

Lâm An An hài lòng với việc Lâm Thường Thắng giác ngộ .

 

Trước đây quản sự, hiện tại cũng đừng lấy phận giám hộ của cô để chỉ tay năm ngón.

 

Để Tiểu Lý tỏ quá kinh ngạc mặt thầy Phùng, khiến sự việc trở nên phức tạp hơn, nên đường Lâm An An sơ qua tình hình cụ thể của việc với .

 

Chỉ là cách đổi một chút.

 

“Anh Tiểu Lý, cho một tin .

 

Qua sự kiểm tra của nhà trường, đạt tư cách tham gia kỳ thi đại học sớm!

 

Điều nghĩa là, thể học đại học sớm ba năm!"

 

Nghe thấy lời , Tiểu Lý quả nhiên lộ vẻ mặt kinh hỷ:

 

“Thật ?

 

Tốt quá !

 

Đồng chí Lâm An An, cô thật sự là quá tiền đồ.

 

Thủ trưởng mà chắc chắn sẽ vui mừng lắm."

 

Lâm An An gật đầu:

 

“Tất nhiên , hôm nay mời qua đây chính là để thủ tục .

 

Hơn nữa nhà trường cũng một tiếng với nhà, tổng thể để học đại học trong nhà ai .

 

Anh đúng ?"

 

Tiểu Lý cảm thấy đạo lý.

 

Anh thực sự ngờ tới, hôm nay qua đây là để thủ tục cho Lâm An An.

 

Sau đó Lâm An An :

 

mà thầy giáo của chúng thì thận trọng, thầy lo lắng sẽ sẩy chân, lo lắng nhà đến lúc đó sẽ ý kiến, cho nên sẽ chuyện với về một tình huống nhất.

 

cứ yên tâm, đây chỉ là quy trình thôi, chủ yếu là trải qua thử thách , thực lực .

 

thực lực cũng đến bước , xem ?"

 

Tiểu Lý liên tục gật đầu, học hành gì nhiều, cho nên đối với chuyện trường học thì hiểu lắm.

 

Lâm An An thể thi thứ nhất, chắc chắn là học sinh xuất sắc nhất trong ngôi trường .

 

Bản cô chắc chắn hiểu rõ tình hình bên trong.

 

Lâm An An trịnh trọng :

 

“Chủ yếu là cơ hội quá khó , thực sự đ-ánh mất.

 

Hôm nay thể sớm xong thủ tục là nhất.

 

lo lắng nhà trường sẽ thu hồi cơ hội .

 

Đến lúc đó bố mặt cũng tác dụng gì."

 

Tiểu Lý an ủi cô:

 

“Sẽ xong thôi.

 

Giấy tờ của Thủ trưởng đều ở đây, còn cả thư ủy quyền nữa.

 

Cô cứ yên tâm ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-217.html.]

Lâm An An lúc mới yên tâm.

 

Đến văn phòng, Phùng Ngọc Khang thấy tới là Tiểu Lý, còn cảm thấy chút đáng tin.

 

khi thấy thư ủy quyền do Lâm Thường Thắng , cùng với các giấy tờ chứng minh, ông mới yên tâm trao đổi với Tiểu Lý.

 

Nói cũng chỉ là một kết quả nhất, cùng với những lời khuyên mà các giáo viên đưa .

 

Tiểu Lý xong quả thực cũng chút do dự, nhưng lúc ngoài hôm nay, Thủ trưởng sắp xếp , chuyện cứ để bàn bạc với Lâm An An mà , đừng phiền ông mở cuộc họp nghiên cứu chiến lược.

 

Là một cảnh vệ viên, thể theo mệnh lệnh của Thủ trưởng chứ?

 

Ban đầu chính là vì khả năng chấp hành mạnh mẽ nên mới tuyển chọn.

 

Sau đó nghĩ , khác đều đợi mấy năm mới thi đại học, đồng chí Lâm An An của họ thể tham gia thi đại học sớm mấy năm, đây là cơ hội bao.

 

Đã cơ hội , tại từ bỏ?

 

Đây chính là cơ hội mà đồng chí Lâm An An thông qua kỳ thi mà.

 

Người khác đều .

 

Còn về chuyện gì mà thi cấp ba, thi cấp ba thể lợi hại bằng thi đại học ?

 

Thủ trưởng theo sự sắp xếp của đồng chí Lâm An An, thì theo đề nghị của đồng chí Lâm An An thôi.

 

mất cơ hội , đương nhiên thể từ chối.

 

Thế là gật đầu:

 

“Được, chúng tôn trọng ý nguyện của đồng chí Lâm An An.

 

bằng lòng tham gia, chúng sẽ ủng hộ.

 

Cần thủ tục gì, đều thể phối hợp."

 

Phùng Ngọc Khang cứ cảm thấy, như thế trao đổi xong , trao đổi xong nhỉ?

 

Thôi bỏ , dù quyền ủy quyền , còn lôi thôi lếch thếch gì nữa?

 

Phùng Ngọc Khang lập tức quyết định luôn.

 

Cũng cần Tiểu Lý tốn bao nhiêu sức lực, chỉ cần ký tên, đơn xin.

 

Đơn xin đều mẫu sẵn, cứ chép theo là .

 

Tiểu Lý theo Lâm Thường Thắng học tập, luyện một tay chữ , lúc cũng phái lên công dụng .

 

Thủ tục bên phía cấp hai xem như là xong.

 

Sau đó chỉ cần Lâm An An thông qua kỳ thi sát hạch của cấp ba là thể .

 

Lâm An An tiễn Tiểu Lý cổng trường:

 

“Sau dựa bản thi , Tiểu Lý, cứ chờ tin nhé."

 

Tiểu Lý gật đầu:

 

“Đồng chí Lâm An An, cô nhất định thể ."

 

Sau khi xong thủ tục ở đây, Tiểu Lý về văn phòng, liền vội vàng báo cáo tình hình với Thủ trưởng.

 

Lúc Lâm Thường Thắng đang xem kế hoạch tác chiến mà nộp lên, Tiểu Lý thủ tục xong thì gật đầu:

 

“Được, ."

 

“Thủ trưởng, đồng chí Lâm An An thật sự lợi hại, quá chí khí, cô thể tham gia thi đại học sớm, đây là cơ hội hiếm bao."

 

Lâm Thường Thắng trong đầu vẫn đang suy nghĩ xem chiến thuật phối hợp như thế nào, thấy lời đang định xua tay, đó nhướng mày:

 

“An An đang học cấp hai , kéo sang cấp ba ?"

 

Chẳng lẽ con gái học cấp ba, nhớ nhầm ?

 

Tiểu Lý lập tức giải đáp thắc mắc cho ông:

 

“Ồ, nhà trường thấy đồng chí Lâm An An quá xuất sắc, để cô tham gia kỳ thi cấp ba sớm.

 

Lần liền thêm một cơ hội thi đại học so với khác, cô thật sự ưu tú."

 

Không Phùng Ngọc Khang trực tiếp giảng giải về những mối quan hệ lợi hại, lúc Lâm Thường Thắng cũng cảm thấy đúng là cái lý lẽ .

 

Thi đại học sớm, đây quả là một cơ hội hiếm .

 

Lập tức ông nở nụ .

 

“Đứa nhỏ thật chí khí."

 

Ông cũng đặt quá nhiều hy vọng việc Lâm An An thi đại học sớm.

 

nhiều học cấp ba mà tỷ lệ thi đỗ cũng cực kỳ thấp.

 

Con gái ông hiện tại vẫn còn đang ở cấp hai.

 

Tuy nhiên thử một chút cũng , dù thì cũng thêm một cơ hội, dùng thì phí.

 

 

Loading...