Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 213
Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:39:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hồi đó nỗ lực như là vì cái gì?
Mục đích đương nhiên là để học thành tài, báo đáp tổ quốc.
Bởi vì lạc hậu thì sẽ bắt nạt, quốc gia cường thịnh thì mới hòa bình, thế hệ mới thể sống hạnh phúc.”
Những đồng chí đang chiến đấu ở tuyến đầu hiện nay đều là những từ thời đó mà lên.
Mà thế hệ mới thì luôn cần kế tục.
Thầy Phùng lẽ nghĩ về những ngày tháng qua nên đôi mắt rưng rưng.
Lâm An An mà thấy sống mũi cay cay.
Trước đây cô nỗ lực học tập chính là để một tương lai .
Muốn một công việc , như Lâm Thường Thắng, ở nhà lầu, ăn ngon, xe chuyên dụng, lương cao.
bây giờ Lâm An An cảm thấy, khi bản sống , cũng cho tổ quốc hơn.
Sau khi tan học, Lâm An An tìm thầy Phùng.
Đôi mắt thầy Phùng vẫn còn ướt, thầy cầm khăn tay lau lau hỏi:
“An An, chuyện gì em?"
“Thưa thầy, em hỏi thầy về việc thi đại học ạ."
Thầy Phùng hiểu:
“Thi đại học?
Bây giờ điều em cần quan tâm là thi đỗ cấp ba chứ."
Lâm An An giải thích:
“Bởi vì em tham gia kỳ thi đại học sớm hơn.
Em thi đại học ạ.
Thưa thầy, chương trình cấp ba em đều học xong hết ."
Nghe thấy lời , sắc mặt thầy Phùng lập tức đổi.
Sau đó trong lòng chút tức giận.
Thầy lo lắng Lâm An An vì mới nhất nên bắt đầu kiêu ngạo tự mãn.
Cho dù học lực của em đến mấy, cũng thể nào một học hết sạch kiến thức cấp ba chứ.
“An An , học sinh thì nhất định tĩnh tâm nhé."
Lâm An An :
“Thưa thầy, ý định của em là cân nhắc kỹ lưỡng .
Đây cũng là điều em suy nghĩ từ khi đến thủ đô.
Em hy vọng thầy thể cho em cơ hội để chuyện nghiêm túc với thầy."
Thầy Phùng suy nghĩ một chút, cảm thấy nếu cứ đột ngột từ chối học sinh như thì thể khiến em rơi trạng thái bế tắc.
Nếu cảm thấy suy nghĩ của em là sai, thì đương nhiên khai thông tư tưởng cho em .
“Được , sắp đến giờ lớp , buổi trưa em đến sớm một chút, thầy trò trao đổi ở văn phòng."
Lâm An An mỉm gật đầu:
“Vâng ạ!"
Buổi trưa Lâm An An vội vàng về nhà ăn cơm.
Lâm An An phát hiện bữa ăn đơn giản nhiều.
Cô nghĩ chắc là do tâm trạng của Tào Ngọc Thu ảnh hưởng.
Ngoài tâm trạng của bà , Từ Nguyệt Anh và hai đứa trẻ tâm trạng cũng chẳng .
Dù lúc ăn cơm, trông ai nấy đều như hứng thú gì .
Lâm An An cũng chẳng thèm quan tâm đến họ, chỉ thấy họ tự chuốc lấy rắc rối.
Ngày tháng như thế mà hưởng, cứ thích mẩy.
Nếu như những ngày tháng mà để bà nội Tôn ở quê lên hưởng, chắc bà cảm tạ trời đất chứ?
cũng chẳng điều gì, lòng tham của con là vô đáy mà.
Ai khi bà lão đó ở quen , liệu đón hết đến ở quê lên ?
Người lúc nào cũng chỉ hướng về đứa cháu trai vàng ngọc thôi.
Ăn xong cơm, Lâm An An nghỉ ngơi ở nhà mà vội vội vàng vàng đến trường.
Thầy Phùng vẻ cũng đến sớm, đang giáo án.
Thấy Lâm An An đến, thầy kéo một chiếc ghế đặt cạnh bàn việc:
“Ngồi xuống ."
Đợi Lâm An An xuống , thầy mới :
“Chuyện em với thầy, thầy cũng tìm hiểu qua .
Học sinh cấp hai tham gia thi đại học là đúng quy định."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-213.html.]
Lâm An An thì ngạc nhiên:
“ em cũng quả thực tham gia thi đại học sớm."
Thầy Phùng liền :
“ là trường hợp đó, nhưng cực kỳ hiếm.
Những đỗ càng ít ỏi hơn.
Vậy nên hễ ai đỗ là sẽ lên báo ngay.
Điều em chắc là tin tức báo chí .
Họ cũng là từ cấp hai thi thẳng lên , mà là thông qua việc nhảy lớp để lên cấp ba.
Nói cách khác, nếu em tham gia thi đại học, em vẫn chuyển hồ sơ lên cấp ba mới ."
Lâm An An sốt ruột:
“Vậy trường hợp của em thể ạ?"
Thầy Phùng chân thành khuyên bảo:
“Thầy với em nhiều như chính là bảo em rằng:
Nếu chuẩn đầy đủ mặt, học chắc kiến thức nền tảng, thì cơ hội thi đỗ đại học là thấp.
Ngược còn ảnh hưởng đến thành tích thi cấp ba của em.
Lúc đó sẽ là lợi bất cập hại."
Lâm An An kiên định :
“Thưa thầy, em vẫn tham gia kỳ thi đại học.
Em cảm thấy hề thua kém các chị khóa .
Đề bài của họ em cũng giải qua , đều cả.
Em lãng phí thêm vài năm thời gian nữa."
“Giống như lời thầy , mỗi thế hệ đều trách nhiệm riêng của .
Em sớm gánh vác trách nhiệm đó.
Em tin rằng cũng đủ năng lực để gánh vác trách nhiệm ."
Thầy Phùng ngờ Lâm An An kiên định đến thế.
Có lẽ lời suông vẫn đủ sức thuyết phục.
Thầy Phùng quyết định khiến cô thấy khó mà lui.
Hoặc thể là cho học sinh một cơ hội để chứng minh bản .
“Vậy thế , thầy sẽ tìm một bộ đề thi cho em .
Em định thi khối xã hội khối tự nhiên?"
Lâm An An dứt khoát chọn khối tự nhiên.
Thầy Phùng gật đầu:
“Vậy thầy sẽ tìm đề thi của các môn khối tự nhiên lớp 12.
Tổng cộng sáu môn, nhưng môn Văn còn thi riêng nữa.
Nên coi như là sáu môn bảy bài thi.
Cần khá nhiều thời gian.
Thứ Bảy tuần nhiều tiết học, thầy sẽ giúp em xin nghỉ một ngày, cộng thêm ngày Chủ nhật nữa, hai ngày đó dùng để kiểm tra năng lực của em.
Vì thời gian khá gấp rút, nên nhất là dùng cả giờ nghỉ trưa để thi luôn."
Nói xong thầy bồi thêm:
“Thầy sẽ dựa kết quả bài thi để quyết định, nếu em thực sự năng lực , thầy đương nhiên sẽ ngăn cản.
Lúc đó thầy sẽ mặt nhà trường thương lượng với bên cấp ba, xem thể chuyển hồ sơ của em qua đó, treo tên ở trường cấp ba để tham gia kỳ thi đại học ."
Thủ tục thôi cũng thấy chút rắc rối .
Lâm An An cũng hiểu tại thầy thận trọng như .
Nếu minh chứng mạnh mẽ cho năng lực của , thể yêu cầu nhà trường can thiệp chứ?
Cũng chính vì , Lâm An An vô cùng cảm ơn thầy Phùng.
Thầy cho rằng lời yêu cầu của học sinh là “ khoác lác" mà gạt phắt .
Ngược , thầy đối xử với yêu cầu của cô một cách vô cùng nghiêm túc.
Lâm An An chợt nghĩ đến thầy Hoàng, thật may mắn bao khi gặp nhiều thầy cô giáo đến .
Cô mỉm cúi chào cảm ơn, đó rời khỏi văn phòng.
Vì sự sắp xếp nên Lâm An An cũng càng thêm sốt sắng bắt đầu ôn tập bài vở.
Trong giờ tự học, Tôn Yến Ni phát hiện Lâm An An mà đang đề thi cấp ba.
Những đề bài đó, cô thôi chẳng hiểu gì .
Lại vẻ mặt vô cùng tập trung của Lâm An An.