Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 176

Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:31:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lâm An An thầm nghĩ, chỉ thế thôi ?

 

Chỉ thế thôi ?”

 

Ái chà chà, may mà đây mới chỉ là món khai vị.

 

May mà cô cũng chẳng trông mong gì việc Lâm Thường Thắng sẽ chống lưng cho .

 

Cũng đúng thôi, chuyện trong nhà thế cùng lắm cũng chỉ là cãi vã ầm ĩ một trận, thể tổn thất gì chứ?

 

ai mà , những chuyện gia đình sẽ gây ảnh hưởng to lớn thế nào đối với một ?

 

Thế nên mà, sự bồi thường thì tự đưa tay mà lấy, thể trông chờ tự nguyện mang tới .

 

Tuy nhiên, sự tin tưởng chính là phá vỡ từng chút một như , hai vợ chồng tóm thể hòa hợp như xưa nữa .

 

Tào Ngọc Thu Lâm An An, nhịn :

 

“Con xem, bữa cơm đoàn viên đang ..."

 

“Trách con ?

 

Con nhớ đến bà nội cũng là sai ?

 

Haiz, cũng , nhà họ Từ các mới là tôn quý."

 

“Con nể mặt một chút là mách lẻo với bố con ngay, nhớ đến chuyện gửi đồ cho bà nội con chứ?"

 

“......"

 

Tào Ngọc Thu dám gì nữa, bà thật sự sợ .

 

Chẳng lúc nào con bé đào hố cho nhảy nữa.

 

Quả thực là phòng nổi mà.

 

Vốn định để cho Lâm Thường Thắng con gái ông là hạng gì, cũng để ông dạy dỗ cho một trận.

 

Kết quả bây giờ Thường Thắng còn tâm trí mà quản chuyện dạy bảo con gái nữa?

 

E là chỉ đang nghĩ cách dạy dỗ Nguyệt Anh thôi.

 

Một lát , Lâm Thường Thắng lạnh lùng trở .

 

Vì bữa cơm đoàn viên hôm nay nên ông vẫn quyết định nhẫn nhịn.

 

tâm trạng lúc cũng chẳng còn lấy một mống.

 

Ông Lâm An An:

 

“An An, chuyện gửi đồ về quê con cứ để tâm một chút."

 

Lâm An An hỏi:

 

“Đồ ăn trong nhà cái gì cũng chứ ạ?"

 

“Tất nhiên là , chỉ cần là đồ trong nhà thì cái gì cũng ."

 

Lâm Thường Thắng .

 

Hiện giờ ông thực sự đang bực bội.

 

Cứ cảm thấy mặt con gái, uy nghiêm của ngày càng chẳng còn chút nào nữa.

 

Lâm An An gật đầu:

 

“Vậy , con .

 

Con ở quê lâu, con ở nhà thiếu cái gì.

 

Tuy ở đó sống lắm nhưng con vẫn nhớ họ."

 

vẫn còn dùng mà.

 

Từ Nguyệt Anh bên cạnh trừng mắt, vẻ mặt bằng lòng:

 

“Anh Lâm, chuyện em nhớ , em sẽ gửi đồ về quê.

 

Thôi thì hãy cho em một cơ hội để bù đắp ."

 

“Cứ để An An gửi đồ , cô cũng thảnh thơi."

 

Lâm Thường Thắng lạnh lùng .

 

Ông vẫn còn đang giận Từ Nguyệt Anh, cảm thấy bà việc hồn.

 

Hơn nữa qua mấy chuyện , trong lòng ông thực sự cũng thấy Từ Nguyệt Anh còn đáng tin cậy nữa.

 

Đã đáng tin nữa thì cần giao nhiệm vụ cho bà nữa.

 

Lần , bữa trưa chuẩn công phu ông cũng ăn chẳng thấy ngon lành gì nữa.

 

Bởi vì cứ mỗi ăn một miếng, ông nhớ đến lời Lâm An An , ông ở đây ăn ngon uống , còn bố ở quê...

 

Tóm món thịt đùi muối đó ông chẳng hề động đến một miếng nào.

 

Vì chuyện mà Lâm Thường Thắng thậm chí còn chẳng ăn bữa cơm đoàn viên ở nhà nữa.

 

bố vợ đón , cũng thể cứ thế mà .

 

Đây cũng là bữa cơm đoàn viên đầu tiên kể từ khi con gái về mà.

 

Thế nên ông chỉ đành trong nhà báo để g-iết thời gian.

 

Tuy nhiên, với khuôn mặt hằm hằm của ông, trong nhà chẳng ai dám to một tiếng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-176.html.]

Ngay cả Văn Tĩnh và Hữu Lễ cũng chạy tót ngoài, chỉ sợ lỡ chẳng may chọc giận ông ăn đòn.

 

Hiện giờ chúng thực sự sợ Lâm An An .

 

Người chị từ quê lên quả thực quá lợi hại.

 

Chọc cho bố chúng tức giận như mà bố chúng còn chẳng thèm phát hỏa, ngược còn sang mắng mỏ chúng.

 

Chuyện đúng là quá đáng sợ.

 

Cũng tầm hai giờ chiều, Từ Gia Hưng, bố của Từ Nguyệt Anh đón đến.

 

Lúc Từ Gia Hưng đến thì vui mừng vô cùng.

 

Mỗi năm ông chỉ vui nhất ngày , bởi vì mỗi năm ngày con rể đều sắp xếp xe đến đón ông đại viện quân khu đón Tết.

 

Hàng xóm láng giềng thấy, ai nấy đều hâm mộ.

 

Chuyện đúng là nở mày nở mặt, vẻ vang vô cùng!

 

Dù cho đời ông con trai thì , con gái con rể hiếu thuận, cuộc sống còn hơn bất kỳ ai.

 

Hơn nữa nếu vì ông sĩ diện thì ông thể đại viện quân khu ở cùng con gái con rể từ lâu .

 

ông thích.

 

Rời xa hàng xóm láng giềng, ông khoe khoang với ai đây?

 

Hiện giờ mỗi ngày rảnh rỗi là ông quán uống nước, đ-ánh cờ tán dóc với hàng xóm láng giềng, cuộc sống đúng là chẳng còn gì bằng.

 

Từ Gia Hưng thời trẻ nghề bán đậu phụ, miệng lưỡi linh hoạt thêm khuôn mặt đon đả nhiệt tình.

 

Mối quan hệ với con rể cũng khá .

 

Vừa nhà gọi con rể:

 

“Thường Thắng , nhà cũng lâu gặp đấy."

 

Lâm Thường Thắng thấy bố vợ đến bấy giờ mới gượng một cái:

 

“Dạo sức khỏe bố thế nào ạ?"

 

“Tốt lắm, nhờ phúc của các con nên sức khỏe bố vẫn .

 

Dù cho và Nguyệt Anh sinh thêm đứa nữa, bố vẫn thể giúp các con trông cháu đấy."

 

Lâm Thường Thắng :

 

“Đủ đủ bố ạ."

 

Trong nhà ba đứa trẻ ông thấy đau đầu lắm , còn thêm nữa ?

 

Chủ yếu là ở cái tuổi , ông cũng cảm thấy cần thiết nữa.

 

Nhờ sự mặt của Từ Gia Hưng mà khí trong nhà mới khá khẩm hơn một chút.

 

Tào Ngọc Thu và Từ Nguyệt Anh dường như cũng tìm chỗ dựa, mặt bắt đầu xuất hiện nụ .

 

Lúc Lâm An An ngoài uống nước liếc bầu khí một cái, cô thầm nghĩ, đây chính là chỗ dựa của .

 

Mười mấy năm chung sống là hư danh.

 

Những , bạn bè xung quanh Lâm Thường Thắng cơ bản đều là nhà họ Từ cả .

 

nóng nảy đến thì mặt họ hàng bạn bè cũng nhẫn nhịn.

 

Thêm vài khuyên giải là xong chuyện ngay.

 

Thế nên Lâm An An bao giờ thấy Lâm Thường Thắng là đáng tin cậy.

 

Thà tin những nhà họ Lâm liên kết với bằng lợi ích còn hơn.

 

Lâm Thường Thắng cũng thấy Lâm An An, liền gọi cô :

 

“Gọi ông ngoại con."

 

Lâm An An :

 

“Ông nội."

 

cô cũng chẳng thích lão già họ Lâm , nên cứ gọi bừa .

 

Họ hàng bên phía cô thì cô bao giờ gọi bừa bãi .

 

Như thế là với cô.

 

Lâm Thường Thắng ho khẽ một tiếng, với Từ Gia Hưng:

 

“Đây là con gái , con gái lớn.

 

Tên là An An, đây nuôi ở quê."

 

Từ Gia Hưng tỏ vẻ hiểu :

 

“Ồ, , Nguyệt Anh kể .

 

Nói là thấy với đứa nhỏ lắm, chuyện trong nhà nhiều quá nên lo liệu cho nó, chăm sóc .

 

Đã lớn nhường .

 

Trông kháu khỉnh thật, một cái là thấy tinh , giống đấy."

 

Lâm An An :

 

“Chỉ chiều cao là giống thôi, con lùn quá, bác sĩ bảo con suy dinh dưỡng nên ảnh hưởng đến phát triển.

 

Nếu mà dinh dưỡng đầy đủ, khi con cao bằng bố con ."

 

Loading...