Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 172
Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:31:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tào Ngọc Thu cũng chẳng còn cách nào.”
Từ Nguyệt Anh tức đến nỗi chẳng buồn ăn cơm nữa.
Ngay cả hai đứa nhỏ cũng thấy uất ức, chúng phát hiện Lâm An An ở cái nhà thật sự chẳng sợ một ai.
Cứ như là đại vương vùng núi .
Đợi Lâm An An ăn xong lên lầu sách, Từ Nguyệt Anh ghế sofa thở vắn than dài.
Thấy hai đứa trẻ cứ ru rú trong nhà chịu ngoài chơi liền hỏi:
“Sao các con cũng ngoài chơi nữa?"
Văn Tĩnh và Hữu Lễ bấy giờ mới uất ức chuyện tẩy chay.
Tào Ngọc Thu xót cháu, cảm thấy lũ trẻ chịu ấm ức .
Từ Nguyệt Anh trong lòng càng tức hơn, chỉ tức Lâm An An, mà còn tức cả những kẻ tẩy chay con .
Bố của những đứa trẻ đó, chức vụ còn chẳng bằng Lâm Thường Thắng.
“Chúng cần, cái đại viện hết ."
Nói bà rút tiền , bảo hai đứa kết giao bạn mới.
Đi xem phim, mua đồ ăn.
Tình bạn chẳng từ đó mà ?
So với việc cùng đ-ánh nh-au gây chuyện thì còn hơn nhiều.
Cầm tiền, hai đứa mừng rỡ vô cùng.
Trước đây bố dặn cho chúng tiền tiêu vặt, chúng thật sự lo tiền tiêu.
Có tiền trong túi là lòng hoảng, hai đứa ăn mặc chỉnh tề lập tức chạy tót ngoài chơi.
Hít thở khí tự do bên ngoài, quả thực là thoải mái hơn nhiều so với việc đối mặt với bộ mặt “đại vương vùng núi" của Lâm An An ở nhà.
Từ Nguyệt Anh nhỏ với :
“Mẹ xem, từ khi nó đến, nhà chẳng lấy một ngày yên ."
Tào Ngọc Thu trong lòng cũng nghĩ , chỉ đành thầm tính toán xem cách nào để Lâm An An rời khỏi cái nhà càng sớm càng .
Không vội, sẽ cơ hội thôi.
Đã mười sáu tuổi , học , nếu phân công đến nơi nào xa một chút thì đều rời nhà.
Con gái ở nhà lâu .
Sát Tết, đại viện cũng bắt đầu trở nên náo nhiệt.
Không chỉ là các công việc chuẩn , mà còn vì , bạn bè đến thăm cũng nhiều hơn.
Thời buổi ở trong đại viện cũng là một chuyện vinh dự.
Nhà họ Lâm cũng nhộn nhịp hẳn lên.
Nhà họ Lâm cũ thì đương nhiên nào, những đến đều là họ hàng bên phía họ Từ.
Họ là bản địa, tuy Từ Nguyệt Anh là con một nhưng đời của nhà họ Từ vẫn nhiều em họ hàng.
Cô dì chú bác của Từ Nguyệt Anh thì ít.
Trong những , cơ bản là ai chuyện Từ Nguyệt Anh kế.
Họ luôn cảm thấy Từ Nguyệt Anh , lấy chồng trẻ tuổi tài cao.
Từng bước đưa Từ Nguyệt Anh ở trong đại viện quân khu, sống cuộc sống phu nhân thủ trưởng khiến ai nấy đều ngưỡng mộ.
Từ Nguyệt Anh một sinh hạ cặp long phượng, trong nhà bố chồng chèn ép, cũng chẳng mâu thuẫn chị em dâu, thật đúng là thoải mái.
Bao năm qua, Từ Nguyệt Anh luôn ngưỡng mộ, tâng bốc.
Cũng chính vì , bà thể chấp nhận việc “vết nhơ" trong cuộc sống của họ hàng bạn bè , cảm thấy mất mặt.
giấu , Tào Ngọc Thu thể gì chứ, chỉ đành thăm hỏi từng nhà họ hàng .
Sau đó giải thích tình hình với từng nhà một.
Nói là đứa trẻ đón về nên mới chuyện với họ hàng.
Cũng cố ý giấu giếm.
Tình hình đối với họ hàng bên nhà họ Từ mà đúng là khá bất ngờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-172.html.]
Tuy Tào Ngọc Thu giải thích, nhưng trong lòng cũng hiểu rõ mười mươi, chắc là cũng thấy vẻ vang gì nên mới giấu.
Đã hiểu rõ suy nghĩ của đối phương, đương nhiên sẽ thiếu hiểu mà chủ động nhắc đến.
Đừng Lâm Thường Thắng là kết hôn hai, ngay cả ba bốn, Từ Nguyệt Anh vẫn là vợ ông , vẫn là phu nhân thủ trưởng, điều đó hề đổi.
Chẳng lẽ họ giữ gìn mối quan hệ họ hàng ?
Những năm qua, những quan hệ gần gũi, dù là trong cuộc sống công việc, ít nhiều đều nhận sự chăm sóc.
Đặc biệt là cháu trai của chị đại Từ Nguyệt Anh, học hành thành nên đưa bộ đội.
Sau chỉ trông chờ Từ Nguyệt Anh chăm nom thôi.
Còn những thứ đồ ngày thường mua , đều nhờ Từ Nguyệt Anh giúp đỡ.
Đôi khi Từ Nguyệt Anh tặng cho ít quần áo giày dép, đó cũng là những thứ .
Nhờ bóng dáng đó mà trẻ con trong nhà chẳng thiếu đồ chơi, chỉ riêng những thứ Văn Tĩnh, Hữu Lễ dùng nữa thôi cũng đủ cho chúng dùng .
Có mối quan hệ , đối với họ là một điều vinh dự.
Chẳng cần Tào Ngọc Thu nhiều, bác cả Tào nắm lấy tay bà, ngược còn an ủi bà.
Nói đứa con gái thì cũng chẳng chuyện gì, chẳng bao năm qua vẫn sống đó ?
Giờ đón về cũng chẳng cả, con gái cũng lấy chồng thôi.
Chứ con trai, kết hôn ở trong nhà.
“Cứ để Nguyệt Anh nhịn vài năm là xong thôi.
Hơn nữa, Nguyệt Anh là , nó cũng chẳng dám gì .
Con bé nhà quê lên thì gì?"
Chuyện chạm đúng nỗi đau của Tào Ngọc Thu.
Thế là bà kể lể với họ chuyện Lâm An An kiêu căng hống hách , tâm cơ sâu xa thế nào, tóm là:
“Không dễ chọc .
Giờ cũng chẳng đụng nó nữa, chỉ mong nó yên phận một chút, nếu Nguyệt Anh cũng chịu uất ức."
Bác cả Tào :
“Thường Thắng thế nào?
Nguyệt Anh sinh cho nó một cặp long phượng cơ mà, cũng thể để Nguyệt Anh chịu uất ức ."
Tào Ngọc Thu đương nhiên cũng tiện chuyện Lâm Thường Thắng coi trọng con gái , điều đó sẽ khiến xem thường con gái.
Ngay cả là chị ruột cũng thể .
Chị ruột thì đám con cháu sẽ , những khác cũng sẽ theo.
Thế là bà :
“Thường Thắng quanh năm nhà, quản nhiều chuyện.
Nguyệt Anh cũng ông khó xử.
Nói , tất cả cũng là vì cái nhà ."
Bác cả Tào thở dài:
“Uất ức cho Nguyệt Anh , thật sự thì cứ với Thường Thắng."
Tào Ngọc Thu đương nhiên chỉ ậm ừ cho qua.
Còn những nỗi khổ trong đó, chỉ bản bà là hiểu rõ nhất.
Sau khi rõ với họ hàng, cũng lượt đến thăm hỏi.
Đầu tiên là gia đình bác cả Tào.
Dắt theo con trai, con dâu và con gái, con rể.
Vì nên khi đến cũng dặn dò đám con cháu, thấy Lâm An An thì cũng đừng tỏ ngạc nhiên, tránh để Từ Nguyệt Anh khó xử.
khi cửa nhà họ Lâm, vẫn tò mò đưa mắt tìm kiếm bóng dáng Lâm An An, vốn dĩ xem xem cô gái nhà quê đó trông như thế nào.
Đáng tiếc, chẳng thấy .
Bác cả Tào :
“Sao thấy An An , còn định cho ít tiền mừng gặp mặt đây."