Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 163
Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:31:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đến khi rời khỏi văn phòng, Từ Nguyệt Anh hít một thật sâu, nhưng vẫn ngăn sự chua xót tràn đầy trong lòng.”
Bà cho rằng Lâm Thường Thắng rõ ràng tự thiên vị, mà còn bà thiên vị.
Trước đây con cái bà đ-ánh nh-au với thương, lúc đó bà lôi con tìm đến tận cửa.
Lâm Thường Thắng thì thế nào?
Nói con bà vô dụng, cần thiết to chuyện nhỏ lên.
Để chê .
Lần đối với Lâm An An, ông chẳng một câu nào .
Thậm chí dù ông nhíu mày một chút thôi cũng mà.
Lâm An An sách xong xuống lầu, phát hiện ai.
Cô đành tự tay thu gom một hồi ở lầu, gửi về quê một ít cá khô biển và hoa quả sấy, chiều qua lúc xuống lầu uống nước cô hai con họ bàn bạc chuyện tặng quà Tết cho trong nhà.
Những thứ cá khô đều là do chiến hữu của Lâm Thường Thắng ở vùng biển gửi tặng.
Đã thể gửi cho nhà họ Từ, lẽ nào thể gửi về quê nội?
Còn nửa lọ bột mạch nha cũng gửi về luôn.
Cô tìm hiểu rõ , phía bố cô cung ứng , mỗi tháng còn cung ứng bột mạch nha, chẳng thiếu phần cô uống.
Vừa mang một ít về báo hiếu .
Để bà nội rằng, theo cô thì mới bột mạch nha mà uống.
Đến bưu điện, Lâm An An gửi đồ về, thư cũng lượt gửi .
Sau đó gọi điện thoại cho cô út.
Dù thì chuyện với cô út tiện trong thư.
Lâm Tiểu Hoàn ngờ Lâm An An đến thủ đô nhanh như gọi điện cho .
Bà chẳng cảm thấy vinh hạnh chút nào.
Luôn thấy chẳng chuyện gì cả.
Miệng vẫn lời nịnh nọt:
“An An , cháu đến nơi an là , cô út mấy ngày nay lo lắng cho cháu lắm đấy."
“Lo gì chứ ạ, cháu ở đây ăn ngon mặc lắm, ngược là cô út lẽ sẽ ."
Tim Lâm Tiểu Hoàn đ-ập thót một cái:
“Chuyện gì cơ?"
“Cước phí điện thoại đắt, ngắn gọn thôi ạ.
Mẹ kế của cháu với bố cháu chuyện cô lừa tiền .
Bố cháu lẽ chút ý kiến với cô đấy.
Hazzi, cũng tại cô tham quá, cứ nhất định đòi tiền bà lúc nữa cơ.
Giờ tính đây?
Cháu chỉ với cô một tiếng thôi.
Cô cứ yên tâm , chỉ cần cô đối xử với cháu, cháu sẽ với bố cháu chuyện cô từng giới thiệu đối tượng cho cháu .
Thôi, thế nhé."
Lâm An An xong liền cúp máy.
Chỉ để Lâm Tiểu Hoàn ngây bên cạnh điện thoại.
Bước khỏi phòng thông tin của nhà máy, bà mới hiểu thông tin mà Lâm An An cung cấp.
Chị dâu hai mà bà mặt hai.
Chính là tiền bà đòi thêm mua xe đạp đó.
tiền rơi tay bà cũng chỉ mười đồng thôi mà, còn chia cho An An nữa chứ!
Rồi An An nhắc đến chuyện giới thiệu đối tượng?
Lâm Tiểu Hoàn kết hợp với những chuyện đó thì hiểu , cái nồi một bà gánh .
Nếu bà dám bán An An, con bé đó sẽ chuyện giới thiệu đối tượng .
Con bé đó chắc chắn sẽ là giới thiệu đối tượng, mà chắc chắn sẽ cố ý là bán cháu gái!
Lâm Tiểu Hoàn mà nước mắt.
Bà hiểu nổi, tại chị dâu hai như , chẳng chỉ hai mươi đồng thôi ?
Bản bao nhiêu việc cho chị , mà cứ nhất định tính toán tiền ?
Còn với hai nữa.
Vốn dĩ Lâm Tiểu Hoàn nịnh nọt chị dâu hai chính là để duy trì mối quan hệ với gia đình hai.
Bây giờ phát hiện chị dâu hai những giúp bà duy trì mối quan hệ đó, mà còn lưng!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-163.html.]
Tức ch-ết mất, tức ch-ết mất, bà đối xử với An An như mà An An cũng với hai cơ mà.
Chị dâu hai mặt mũi mà mách lẻo như thế chứ?
Tức ch-ết !
Mách lẻo , cứ đợi đấy, nếu gặp hai, bà còn cho hai chuyện chị dâu hai bảo bà giới thiệu đối tượng cho An An nữa cơ.
Giới thiệu đối tượng cho một đứa trẻ mười lăm tuổi, đúng là vội vàng quá mức mà.
Lúc bà chuyện đó dù là trái lương tâm, nhưng cũng thể là bà điều.
Bà tất cả chuyện thất đức đó đều là vì chị dâu hai cả.
Lâm An An tâm trạng vui vẻ từ bưu điện trở về, để quen với môi trường trong đại viện, cô đạp xe dạo một vòng quanh đó.
Sau đó phát hiện trong đại viện một sân huấn luyện, trông giống như nơi tập thể d.ụ.c hơn.
Bên trong còn các thiết như xà đơn.
Xung quanh cũng rào chắn, là dùng chung cho .
Lâm An An lập tức hưng phấn.
Lúc ở quê phương pháp rèn luyện thể của cô quá đơn điệu.
Cũng đủ chuyên nghiệp.
Luôn cảm thấy phát huy hết tiềm năng của .
Cái , đây cô từng thấy cái ở một đại viện trong huyện.
Tiếc là đó là đồ dùng nội bộ của , dùng .
Bây giờ thì , ở đây , mà còn đầy đủ hơn nữa.
Cũng thôi, trong bộ đội thì thể thiếu huấn luyện .
Chắc chắn là chú trọng hơn về phương diện .
Lâm An An quá đỗi vui mừng, xoa xoa tay, cởi áo bông bắt đầu khởi động, trải nghiệm các thiết .
Dự định tự thiết kế cho một bộ phương pháp rèn luyện hợp lý hơn.
Khai phá triệt để cái hình nhỏ bé , để đ-ánh nh-au hội đồng cho thuận tay hơn.
Cô tập một lúc thì cũng một đến.
Đều là một đám trẻ bằng tuổi cô, hoặc nhỏ hơn một chút.
Bọn chúng sờ mó đống thiết , cũng chẳng tập luyện gì t.ử tế, mà cứ chạy vây quanh xem Lâm An An tập luyện.
Lâm An An tập một lát, thấy đang như khỉ trong sở thú, bèn nhảy xuống hỏi:
“Mấy cái gì?"
Một đứa trẻ mặt tròn đội mũ Lôi Phong hỏi:
“Nghe một bạn đ-ánh cho đám Cát Đông Hải một trận tơi bời ?"
Lâm An An :
“Mấy đang chuyện ngày hôm qua , mấy ?"
“Bọn đều thấy , bọn nó bản kiểm điểm với bản cam đoan dán ở bảng tin kìa, còn đang quét dọn nhà vệ sinh nữa."
Nói xong mấy đứa trẻ cùng ồ lên.
“Bọn đồn , là bạn đ-ánh bọn nó rạp xuống, nên bọn nó mới chịu thua."
Lâm An An :
“Cái gọi là chịu thua, đây là nhận .
Đ-ánh nh-au vốn dĩ là đúng, đ-ánh nh-au là mục đích, để bọn họ nhận lầm mới là mục đích."
“Bạn thật sự đ-ánh nh-au thế , là đ-ánh với bọn một trận , bọn mở mang tầm mắt."
Mấy nhóc hăm hở thử sức.
Đặc biệt xem thử cô bé một mà đ-ánh mấy .
Có thật sự lợi hại như lời đồn .
Lâm An An vui, nghiêm mặt :
“ , đ-ánh nh-au là đúng!
Rèn luyện thể chỉ là để cường kiện thể và tự vệ, để đ-ánh nh-au.
Sao nào, mấy cũng cùng bắt nạt ?"
Mấy đứa trẻ vội vàng xua tay:
“Bọn chỉ là mở mang tầm mắt thôi, ý gì khác .
Xem xem thật thôi mà."
Bình thường bọn chúng đúng là dùng mấy chiêu trò trêu chọc đám con gái, bọn nó nhè, nhưng bao giờ tay đ-ánh con gái cả.