Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 162

Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:31:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Một lát đến tìm Lâm Thường Thắng xin .

 

Đó là Thủ trưởng Đồng, vốn dĩ chuyện trẻ con đ-ánh nh-au cũng đáng để như .

 

bởi vì ngày hôm qua là con nhà một đám bắt nạt một cô bé.

 

Cuối cùng mặc dù cô bé đó đ-ánh, nhưng cũng là do con nhà chuyện phép.

 

Đây còn là đ-ánh nh-au đơn thuần nữa, mà là thuần túy bắt nạt .

 

Đây chính là phạm .

 

Thế nên cha tuy dạy dỗ con cái, nhưng vẫn qua đây xin Lâm Thường Thắng một tiếng.”

 

Dĩ nhiên, xin xong cũng quên khen ngợi sự dũng mãnh của Lâm An An, tò mò hỏi Lâm An An luyện tập như thế nào.

 

Trong lòng Lâm Thường Thắng đầy tự hào:

 

“Cái thật sự rõ lắm, để về hỏi xem ."

 

“Thế thì giúp hỏi một chút, để cũng luyện tập cho thằng nhóc nhà , cũng đưa bộ đội.

 

Con bé nhà mà là con trai thì đưa bộ đội đúng là quá hợp."

 

Lâm Thường Thắng cũng thấy tiếc nuối, nếu An An là con trai thì chắc chắn sẽ đưa bộ đội .

 

nghĩ cũng chẳng gì đáng tiếc:

 

“Con bé học hành giỏi giang lắm, thi đại học đấy."

 

Nghe lời khoe khoang của Lâm Thường Thắng, Thủ trưởng Đồng khỏi hâm mộ.

 

Ông chua chát :

 

“Anh thì , chẳng lo nghĩ gì, con cái tự tiền đồ."

 

Con gái Đồng Phương của ông tuy cũng hiểu chuyện, nhưng so với sự văn võ song của Lâm An An thì vẫn đủ.

 

Lâm Thường Thắng khỏi nở nụ kiêu hãnh.

 

Cả buổi sáng, cha của mấy đứa nhỏ cơ bản đều đến gặp Lâm Thường Thắng để vài câu.

 

Nội dung cũng tương tự .

 

Điều khiến tâm trạng Lâm Thường Thắng cực kỳ .

 

Cảm thấy đứa con gái của thật sự là bản lĩnh.

 

Mới đến đại viện thôi mà cũng sợ chuyện.

 

Trực tiếp đ-ánh cho rạp xuống.

 

Thật nở mày nở mặt!

 

Mãi đến khi Từ Nguyệt Anh tìm đến, tâm trạng ông mới tệ một chút.

 

“Chẳng , đừng vì chuyện gia đình mà đến đây.

 

Nghe hôm qua bà cũng đến ?"

 

Vợ chồng gặp mặt mà thái độ như .

 

Từ Nguyệt Anh vốn dĩ trong lòng ấm ức, giờ càng khó chịu hơn:

 

“Chẳng trong nhà chuyện lớn , hôm qua An An gây chuyện ầm ĩ đấy."

 

“Ồ, bà chuyện đ-ánh nh-au ?"

 

“Ông ?

 

Vốn dĩ đây là chuyện nhỏ, cũng cần to chuyện đến thế.

 

Trẻ con trong đại viện nhà nào mà chẳng xích mích?

 

hôm qua con bé thật sự chút bướng bỉnh, chịu buông tha.

 

Còn đòi ầm lên đến tận đồn công an.

 

Ông xem như thế thể thống gì ?"

 

Tâm thái của Từ Nguyệt Anh hai ngày nay Lâm An An quấy nhiễu đến mức còn bình tĩnh như nữa, lúc chuyện cũng mang theo cảm xúc.

 

Điều lập tức khiến Lâm Thường Thắng vui:

 

“Sao nào, bà còn thấy An An sai ?"

 

“Chẳng lẽ ông cho rằng như là đúng ?

 

Vốn dĩ là một chuyện nhỏ, xin , hà tất truy cứu?"

 

“Truy cứu thì truy cứu , cuối cùng An An đ-ánh thắng bọn chúng, bọn chúng tâm phục khẩu phục ?"

 

Lâm Thường Thắng .

 

Trọng điểm dĩ nhiên là đ-ánh thắng.

 

Kết quả .

 

“Ông thấy con bé quá chuyện lên ?

 

Ngày thường những đứa trẻ khác mách lẻo, chẳng ông cũng thấy tiền đồ ?

 

Nó còn trực tiếp báo lên tận bộ phận cảnh vệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-162.html.]

 

Cuối cùng nhận , nó còn đ-ánh ."

 

Lâm Thường Thắng những lời thì vui, cũng Từ Nguyệt Anh đang trách móc Lâm An An.

 

Vốn dĩ vì những chuyện mà Văn Tĩnh và Văn Lễ mà ông vui , lúc cũng nhịn mà phát hỏa:

 

“Sao nào, bà thấy An An nên thế nào?

 

Là trực tiếp đ-ánh bọn chúng, báo cáo mới đ-ánh, chẳng đều như ?

 

thấy cách giải quyết của An An .

 

Trực tiếp đ-ánh nh-au đó là ẩu đả, còn lúc là đ-ánh mặt , đó là quang minh chính đại dạy dỗ bọn chúng."

 

“Bộ đội chúng cấm ẩu đả, nhưng nếu là thách đấu thì ai gì cả.

 

Cách của An An chẳng lẽ vấn đề ?"

 

Từ Nguyệt Anh tức khắc quát đến mức nên lời.

 

, chỉ là thấy mới đến đắc tội với thì ."

 

Lâm Thường Thắng đ-ập bàn:

 

sợ đắc tội với ai?

 

Con gái bắt nạt, đ-ánh trả , chẳng lẽ lão t.ử còn đ-ánh nó một trận ?

 

Để con rùa rụt cổ ?

 

Nếu suy nghĩ đó thì năm xưa lúc bọn quân trắng bắt, ngoan ngoãn b-ia đỡ đ-ạn cho , theo quân giải phóng đ-ánh trận ?"

 

Mặt Từ Nguyệt Anh trắng bệch.

 

Lâm Thường Thắng :

 

“Từ Nguyệt Anh, đây là bộ đội, cãi với bà.

 

với bà một câu, bất kể bà nghĩ thế nào, An An là con gái .

 

Bà dù đẻ thì cũng thể thiên vị như thế ."

 

Từ Nguyệt Anh chỉ trích thẳng mặt, trong lòng lập tức thấy khó chịu:

 

thiên vị ở chỗ nào, chẳng lẽ vì kế nên vài câu cũng ?"

 

“Vậy nhắc đến chuyện của hai cái đứa nhóc thối ?"

 

Lâm Thường Thắng lạnh lùng .

 

Ông tuy quản việc trong nhà, nhưng chuyện đưa đến tận mặt , ông cũng chẳng kẻ ngốc.

 

Từ lúc Từ Nguyệt Anh bước cửa chuyện, ông nhận thấy gì đó .

 

Toàn là những lời trách móc An An, lấy một câu nguyên nhân của chuyện là do của hai đứa nhỏ trong nhà.

 

Thực kế và con riêng chắc chắn là thể thiết như một nhà , ông cũng hiểu đạo lý .

 

Cũng bắt yêu thương như đẻ.

 

đối xử công bằng với con cái, đó chắc chắn là điều bắt buộc .

 

Ông cảm thấy lòng của Từ Nguyệt Anh lệch lạc , điều đó là đúng.

 

Từ Nguyệt Anh hỏi ngược như , trong đầu mải miết nghĩ cách để chống chế.

 

Bà và Lâm Thường Thắng những năm qua thực ít khi cãi .

 

Bởi vì cơ hội gặp mặt ít, mỗi gặp mặt cũng chỉ vì chuyện quản giáo con cái của , dĩ nhiên nhiều vấn đề như .

 

Bỗng nhiên xuất hiện một Lâm An An, tình hình vượt ngoài dự liệu của bà.

 

kế khó .

 

như , thể để Lâm Thường Thắng cảm thấy bà là một bề .

 

Thế là bà tự tìm cách bào chữa:

 

“Hai đứa trẻ cũng dạy dỗ , cũng chúng sai.

 

Bình thường đều tự quản dạy chúng, ngược là phía An An, tiện quản, thế nên hôm nay mới qua đây chỉ về chuyện của An An thôi.

 

Nếu ông thấy xử lý như , sửa đổi là chứ gì."

 

Thấy Từ Nguyệt Anh nhận , Lâm Thường Thắng cũng thêm gì nữa.

 

Đây là bộ đội, ông cãi ở đây.

 

“Được , chuyện cứ thế .

 

dạy dỗ hai đứa nhỏ cho hẳn hoi, còn những chuyện mất mặt như thế nữa, về sẽ đ-ánh chúng một trận tơi bời."

 

“Biết .

 

dạy dỗ từ sớm ."

 

Từ Nguyệt Anh ấm ức .

 

Thực chẳng cần bà , hai đứa trẻ cũng dám nữa .

 

Lúc mặt mũi chúng như thế , còn chẳng dám khỏi cửa gặp ai nữa là.

 

 

Loading...