Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 15
Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:46:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hơn nữa bây giờ cô phát hiện học giỏi như , cảm thấy thậm chí còn thể việc khác.
Ví dụ như nhân tiện nâng cao bằng cấp một chút.
Đợi đến lúc thành phố thì sẽ nhiều lựa chọn hơn.”
Lâm An An một buổi sáng lật xem xong mấy cuốn sách giáo khoa, bừa mấy bài tập thực hành.
Cuối cùng xác định, là một thiên tài.
Khả năng học tập thật sự quá lợi hại.
Hiện tại là chế độ 5-2-2, Lâm An An học muộn, lúc mới lớp 7, sắp lên lớp 8.
Lâm An An cảm thấy kiếm ít sách lớp 8 về xem .
Trong nhà một học sinh cấp ba, chuyện liền đơn giản hơn nhiều.
Cô gõ cửa phòng Lâm Hữu Thành để mượn sách lớp 8.
Lâm Hữu Thành vẫn đang xem sách, nhưng khoảnh khắc đó Lâm An An cảm thấy thực đang thả hồn lên mây.
Thấy Lâm An An đến, cũng chẳng vẻ mặt gì .
Đứa em họ đây là hạng gì, giờ trở nên vô lý.
Trông giống một bình thường.
khổ nỗi vẫn là con gái của chú hai.
Điều khiến Lâm Hữu Thành thấy bực bội.
Cậu cảm thấy đều tại em họ là con gái.
Nếu đổi là con trai của chú hai thì lúc chắc chắn sớm đưa bên cạnh để giáo d.ụ.c .
Đâu cần vất vả thi đại học như thế .
“Chị xem sách gì chứ, thành tích của chị .
Đừng hỏng sách giáo khoa của ."
Lâm An An lườm một cái, :
“ ngày nào cũng việc đồng áng, việc nhà, thời gian học hành ?
Nếu học tập như thế , nghiệp đại học từ lâu ."
Lâm Hữu Thành khinh bỉ:
“Nói khoác ngượng!
Cứ như chị ?"
Lâm An An :
“Đừng nhảm nữa, cho mượn sách ?
Nếu cho mượn, sẽ kể với bố là và Hữu Quân đây đ-ánh ."
Sắc mặt Lâm Hữu Thành lập tức đổi.
Hồi nhỏ lúc hiểu chuyện, thích đ-ánh khắp nơi.
Hồi đó đúng là thường xuyên đ-ánh mấy đứa em trong nhà.
Chỉ điều mỗi đ-ánh Bình Bình là Bình Bình mách lẻo, mắng.
Thế nên chỉ thể đ-ánh An An thôi.
lớn lên hiểu chuyện , cũng động tay động chân nữa.
Không ngờ con bé vẫn còn nhớ chuyện hồi nhỏ.
Lâm Hữu Thành đành phòng lấy sách, đó dặn dò cô đừng hỏng.
Lâm An An gật đầu, lúc cô liếc chiều cao của Lâm Hữu Thành một cái, trông cũng thấp, tầm một mét bảy trở lên.
Đang nghĩ xem rốt cuộc đ-ánh .
Sau đó quyết định vẫn nên tẩm bổ c-ơ th-ể một chút, nắm chắc hơn mới tay.
Mấy em trong nhà , sớm muộn gì cô cũng đ-ánh cho một trận.
Dù thì em ruột cũng tính toán rạch ròi mà.
Trở về phòng, Lâm An An tiếp tục học tập.
Những khác trong đội thì đang bàn tán về chuyện của Lâm An An, dù mấy gia đình chịu thiệt hôm qua đều chẳng hạng , chịu thiệt thì tìm cách gỡ gạc .
Họ bắt đầu Lâm An An, tính tình cô bây giờ tệ bạc thế nào, đà tha , còn chấp nhặt với đám trẻ con.
Hàng xóm láng giềng với mà còn đòi tiền đòi trứng gà.
Người nhà họ Lâm thấy mấy lời thì gì, cho đến khi bắt đầu bàn tán, liệu nhà họ Lâm thực sự để con bé An An ch-ết .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-15.html.]
Thời buổi , thực sự ch-ết một đứa trẻ cũng là chuyện gì quá kỳ lạ, ch-ết đói, ch-ết bệnh, đều thể xảy .
Tôn Ngân Hoa ở sân đ-ập lúa, thấy hai bà già cách đó xa đang thì thầm to nhỏ, thỉnh thoảng còn liếc một cái.
Hai đó tuy nhỏ nhưng tai bà cũng chẳng kém , tưởng ai thấy chắc?
Nghe thấy lời thì thầm của họ, Tôn Ngân Hoa cả đều thấy .
Nói đứa trẻ thì , dù đứa trẻ đó đúng là hiểu chuyện.
nhà họ Lâm là cái thá gì chứ?
Tôn Ngân Hoa cảm thấy những đang ghen tị với nhà .
Sản xuất đội Tiểu Bát Giác đều là từ nơi khác chạy nạn đến, là cùng một tổ tiên truyền , đều cách một lớp, tự nhiên cũng hy vọng nhà khác sống quá .
Lúc nghèo thì thể cùng nghèo, nhưng giờ con trai tiền đồ , những đó liền ngứa mắt.
Dù Tôn Ngân Hoa hiện tại cảm thấy những cố tình đồn đại mấy lời chính là đang ôm bụng xa.
Trong lòng bà càng giận đứa cháu gái Lâm An An hơn.
Cảm thấy nó hiểu chuyện, ăn xà lơ.
Lại trách những bên ngoài mồm mép quá độc địa, cho con An An thật thà kích động đến mức biến thành một bộ dạng khác.
Thật là bực mà.
Tôn Ngân Hoa còn lo lắng nhỡ con trai ngày nào đó trở về, thấy lời tiếng của những trong đội, thực sự tưởng hại ch-ết con gái nó thì khổ.
Bà hạng lòng lang thú như .
Tôn Ngân Hoa phát hiện trong lòng cảm thấy là một , một bà .
Bà đối xử với từng đứa trẻ.
Cũng hề thiên vị.
Giáo d.ụ.c mà bà nhận chính là đồ trong nhà đều dành cho con trai.
Con gái ch-ết đói là .
Con gái cần quá nhiều sách, học cách việc.
Như về nhà chồng mới ghét bỏ.
Bà cảm thấy , thành mụ già độc ác hại ch-ết cháu gái chứ?
Thực sự hại ch-ết thì lúc nó mấy tuổi chẳng thiếu gì cơ hội?
Cần gì nuôi lớn bằng ngần ?
Những đúng là mở mắt điêu.
Vì những lo lắng vớ vẩn , suy nghĩ của Tôn Ngân Hoa cũng âm thầm đổi.
Cảm thấy cho dù là để bịt miệng những , dạo cũng nên đối xử với con An An một chút, để những câm miệng .
Không chỉ bà suy nghĩ , ông già Lâm Thủy Căn cũng cảm thấy chút mất mặt, buộc con bò cây, đến sân đ-ập lúa tìm bà già nhà .
“Những là đang đỏ mắt với nhà đấy, lát nữa bà về với con An An một tiếng, đừng ở ngoài năng linh tinh."
Lâm Thủy Căn thừa hiểu, nhà bây giờ là vẻ vang thật đấy, nhưng tất cả đều là vẻ bề ngoài thôi.
Trong đội , nhà họ Lâm chỉ vài hộ.
Quan hệ cũng chẳng mấy thiết.
Hơn nữa những họ khác còn đông hơn họ Lâm.
Người đang tìm cơ hội gì đó để kéo nhà xuống đấy.
Tôn Ngân Hoa hậm hực :
“Thế nó đòi ăn trứng, đòi ăn ngon thì ?
Cái cũng cho ?
Sau nhỡ nó còn đòi mặc nữa thì tính ?"
“Thì cứ cho nó , cũng chẳng còn mấy năm nữa .
Thằng hai chẳng gửi tiền về ?"
“Cái gì chứ, mấy năm nay là ngày càng ít , gì mà vợ thằng hai giúp trông con, hỏng cả sức khỏe, khám bệnh bốc thu-ốc...
Ông xem đây là cái chuyện gì chứ, thành phố quý giá đến thế cơ ?
Trông đứa trẻ thôi mà cũng thể hỏng cả ."
Lâm Thủy Căn thực cũng vui, cảm thấy nhà nuôi một đứa con trai mà còn nuôi cả vợ nữa.
bà vợ đó là vì trông con cho nhà mà xảy vấn đề, thể quản .
Nếu thối mũi.