Cuộc Sống Ở Thập Niên 60 Của Lâm An - Chương 141
Cập nhật lúc: 2026-02-18 16:25:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lâm An An chỉ mỉm gì.”
Cô đối với hai vợ chồng cũng chẳng mong đợi gì, họ đến đón Lâm An An thực sự cũng thấy vô cả.
Còn về những lý do mà tiểu Lý , Lâm An An cũng chấp nhận.
Mười mấy năm hỏi han, một sớm đón về, hai vợ chồng một ai đón.
Chẳng lẽ Lâm An An còn thông cảm cho họ?
xe Jeep thật sự thoải mái.
Chiếc xe xịn hơn xe của huyện trưởng Nghiêm.
“Mình cũng lãnh đạo!"
Khoảnh khắc , Lâm An An càng thêm kiên định quyết tâm vươn lên của .
Chỉ lãnh đạo mới những phúc lợi chứ.
Xe đạp đến thì hễ mưa gió là chịu ch-ết.
Mùa đông càng thể đông cứng cả tay.
Cô chiếc xe chuyên dụng của riêng !
Nhìn thứ của thủ đô qua cửa kính xe, Lâm An An phát hiện tâm trạng đặc biệt bình tĩnh, hề chút kích động nào khi thấy thành phố lớn.
Cô thậm chí còn cảm thấy, dường như cũng như tưởng.
Chắc hẳn còn thể hơn nữa.
Thấy biểu hiện bình tĩnh của Lâm An An, tiểu Lý lập tức cảm thấy hổ là con gái của thủ trưởng, phong thái đại tướng.
Hồi đó đầu đến thủ đô, thật sự là hoa cả mắt.
Vì đường nhiều xe, giao thông thông suốt, xe nhanh ch.óng đến cổng khu tập thể quân đội.
Tiểu Lý định đưa cô đến tận cửa nhà, nhưng Lâm An An cần, đến cổng khu tập thể quân đội thì cô tự bộ .
“Chủ yếu là ảnh hưởng , đừng gây thêm phiền phức cho cha .
Bao năm qua ông luôn giữ gìn danh tiếng, nên hỏng chuyện."
Tiểu Lý đồng ý:
“Cái , bộ vẫn còn một đoạn đường nữa đấy, nhiệm vụ thủ trưởng giao cho , nhất định thành."
Lâm An An :
“Anh Lý, chẳng lẽ cha chỉ bảo đưa về khu tập thể quân đội, chứ đưa đến tận cửa nhà ."
Có thể tinh tế như thế mới lạ.
Cho dù nghĩ như , miệng chắc chắn cũng sẽ sắp xếp chu đáo như thế.
Quả nhiên tiểu Lý gật đầu:
“ là đến cửa nhà, nhưng mà chẳng đều như ?"
“ , cổng khu tập thể và cửa nhà cũng giống mà.
Anh Lý, đưa đến đây là thành nhiệm vụ , tự về nhà là .
Hai chúng ai cũng khó ai.
cũng nguyên tắc của riêng ."
Nói xong cô xách cái túi duy nhất của bước xuống xe.
Tiểu Lý gãi đầu:
“Thế ?"
Anh cứ cảm thấy nên như , nhưng Lâm An An , là nam đồng chí cũng tiện lôi kéo.
Đành xuống xe tới chào hỏi đồng chí gác cổng, để Lâm An An thuận lợi khu tập thể.
“Đồng chí An An, đây."
“Vâng, cảm ơn Lý!"
Lâm An An mỉm vẫy tay:
“Anh mau việc , đừng vì mà lỡ việc."
Thật là một hiểu chuyện.
Tiểu Lý thật sự cảm động , nghĩ cho khác như thế cơ đấy.
Lo lắng cho danh dự của thủ trưởng, thà bộ khu tập thể.
Đoạn đường xa như thế, lát nữa giày sẽ ướt mất.
Ây , mau ch.óng đón thủ trưởng về nhà.
Để gia đình họ đoàn tụ.
Nghĩ đến đây, tiểu Lý vội vàng lên xe, đó lái xe đến quân khu đón .
Lâm An An thì cứ thế bên trong, hiên ngang lẫm liệt, nghênh ngang tự đắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-o-thap-nien-60-cua-lam-an/chuong-141.html.]
Cô chính là như thế.
Chính là để trong khu tập thể thấy con gái của Lâm Thường Thắng mặc chiếc áo bông rách rưới mà đến.
Sau chắc chẳng còn cơ hội mặc nữa , đương nhiên tận dụng triệt để.
Sau những thứ đều là bằng chứng để cô chỉ trích Lâm Thường Thắng.
Trên đường gặp , cô còn tìm qua đường để hỏi đường.
Những ngang qua trong khu tập thể quân đội đương nhiên từ sớm chú ý đến cô .
Lúc tuy ai nấy đều giàu gì, nhưng ở khu tập thể quân đội vẫn sống khá , đến mức mặc như Lâm An An.
Ngay cả ở quê lên chơi, cũng cố ý tìm bộ quần áo nhất trong nhà mà mặc.
Đâu ai như Lâm An An chứ?
Cái chính là Lâm An An tuy mặc rách rưới nhưng tinh thần hề rụt rè nhút nhát, ngược còn phấn chấn.
Thế nên đều chút tò mò.
Nghe thấy cô hỏi đường đến nhà Lâm Thường Thắng, nọ vội chỉ đường mà hỏi:
“Cháu là nhà họ ?"
“Cha cháu là Lâm Thường Thắng."
Lâm An An ngẩng cao đầu .
Nghe thấy lời , nọ giật , Lâm An An:
“Cháu chính là Lâm An An báo đó ?
Đứa con gái lớn lên ở quê của ông hả?"
Lâm An An mỉm gật đầu:
“Bác cũng xem ạ?"
“Đương nhiên là xem , lắm!
Rất nhiều đều xem ."
Sau đó quan sát Lâm An An từ xuống , định hỏi cô nông nỗi :
“Cháu thế ..."
Nghĩ thấy tiện nên hỏi tiếp nữa, mà trở nên nhiệt tình hơn:
“Đi, bác đưa cháu qua đó."
Lâm An An thực sự ngờ, việc bài mà khiến thiện cảm của những ngay cả khi đến nơi.
Đây quả thực là một thu nhập ngoài ý .
là vô tâm cắm liễu liễu xanh rờn.
Cô vội vàng cảm ơn.
“Vậy phiền bác quá ạ."
Dọc đường gặp thêm mấy nữa, chào hỏi lẫn , hỏi về Lâm An An, nọ lập tức đáp một câu:
“Con gái nhà sư trưởng Lâm đấy.
Chính là Lâm An An báo đó."
Tự nhiên thu hút những ánh mắt kinh ngạc của khác.
Thế là Lâm An An còn về đến nhà, trong phạm vi nhỏ của khu tập thể quân đội bắt đầu bàn tán xôn xao .
Con gái ở quê của sư trưởng Lâm đến thủ đô , chính là Lâm An An báo đó.
Mặc đồ rách rưới thê t.h.ả.m, nếu đang ở ngay trong khu tập thể thì thật dám tin đó là con gái sư trưởng Lâm.
Đừng tiền lương cao như thế đủ nuôi quần áo cho con cái, cho dù dùng tiêu chuẩn của lĩnh hai bộ quân phục cho trẻ con mặc thì cũng đến mức mặc như thế chứ.
Nhà sư trưởng Lâm ?
Chuyện thật sự khiến hiểu nổi.
Trước đây nhà Lâm Thường Thắng con gái thấy giật .
Sau khi chấp nhận thông tin , cảm thấy đứa trẻ tuy lớn lên ở quê nhưng ưu tú như , ước chừng Lâm Thường Thắng cũng tốn ít tâm sức.
Ít nhất cũng cơm no áo ấm chứ.
Lại Từ Nguyệt Anh mua cho xe đạp và đài thu thanh, còn cho mỗi tháng hai mươi đồng.
Thế thì thật sự là quá .
Bây giờ xem, giống như lời Từ Nguyệt Anh chứ?
Lúc Từ Nguyệt Anh Lâm An An đang ở cổng lớn, cả trái tim đ-ập thình thịch.
Đây chính là Lâm An An , hóa Lâm An An khi lớn lên trông như thế !
Lâm An An mỉm :
“Dì ơi, con đến ."