Cuộc sống làm nông của Tống Đàm - Chương 740: Trung thu sắp đến.

Cập nhật lúc: 2025-03-22 22:43:35
Lượt xem: 238

Năm tháng như thoi đưa, thời gian thấm thoát trôi qua, tóm lại, khi mà lứa tía tô mới trong ruộng đã được chế thành mẻ tương mới, phân trong hố ủ trên núi cũng đã thành phân bón hoàn chỉnh, còn những trái bí đao ngoài ruộng từng quả một được cắt thành miếng rồi đem đi bán...

Trương Yến Bình từ một người đàn ông cao to, đen nhẻm, thô kệch giờ đã biến thành một người cao to, đen nhẻm, đầy cơ bắp và trông còn dữ tợn hơn trước.

Tóm lại, ngay cả mẹ ruột của anh ta gặp cũng phải ngần ngại một chút, trông không dễ chọc vào.

Ông chú Bảy mở nắp chum tương, vừa mở ra đã thấy mùi thơm nồng nàn xộc lên mũi khiến ông hài lòng gật gù.

Tương đậu, tương dưa hấu, mấy cái chum to xếp hàng dài dọc theo chân tường. Nếu đem đóng chai, e là lại kiếm được một khoản kha khá.

Còn về tương tía tô… thôi đành thôi, mới chỉ có một mẻ thôi mà nhà đã ăn mấy bữa rồi, chẳng còn dư để bán nữa.

Trên núi, hạt giống đã nảy mầm xanh mơn mởn, nhìn từ xa, cả ngọn núi như khoác lên mình tấm áo lông tơ xanh biếc, trông thật thích mắt.

Đội thi công thì làm việc cực kỳ nhanh chóng, mấy đội cùng nhau bắt tay vào làm, giờ đây xưởng chế biến và khu ký túc xá trên núi đều đã hoàn thiện.

Họ gọi Tống Đàm đến chỉ để kiểm tra lần cuối.

Tường quét vôi trắng sáng, nền lát gạch sạch sẽ, xưởng lớn bên ngoài có một khoảng sân còn rộng hơn.

Nhìn tổng thể, giờ trông cũng ra dáng một trung tâm chế biến nông sản ở nông thôn rồi!

Khu vực trong xưởng được chia thành nhiều khu riêng biệt: khu phơi đồ có mái che linh hoạt, phòng khử trùng, khu chế biến, khu trộn, khu xay nhuyễn, phòng sấy khô, khu đóng gói và ngoài sân còn có một khoảng đất rộng lớn để phơi đồ, kệ phơi, nia phơi, mành tre đều được chuẩn bị đầy đủ.

Phía ngoài cùng của xưởng là nhà vệ sinh công cộng sơn vôi trắng. Xây bên ngoài như vậy để tiện cho những người làm việc trên núi không phải chạy xa.

Hai bên xưởng là khu ký túc xá nam và nữ.

Phòng ký túc không được gọi là cao cấp gì, chỉ là phòng 4 người với giường tầng thông thường, mỗi phòng đều có nhà vệ sinh riêng.

Dưới sân là một nhà bếp rộng rãi, bảy bếp lò lớn được xây cực kỳ chắc chắn, bên trên còn chưa có nồi chảo gì nhưng củi đốt thì đã được c.h.ặ.t và xếp gọn gàng thành đống cao ngất.

Bên cạnh kho củi còn có hai bếp gas dự phòng. Cả xưởng lẫn nhà bếp đều có bồn đun nước lớn...

Tóm lại, vừa xây vừa bổ sung thêm thiết bị, giờ nhìn qua là có thể đưa vào sử dụng ngay được rồi!

Dù bên trong chưa có nhiều đồ đạc, nhưng tường đã được quét sơn từ lâu, mùi sơn cũng bay hết sau thời gian thông gió.

Tống Đàm theo chân lão Từ đi lòng vòng kiểm tra một lượt, phát hiện các khu vực mà mình yêu cầu đều đã hoàn thiện đầy đủ, thế là cô hài lòng trả nốt phần tiền còn lại, số tiền tích cóp được bấy lâu nay lại tiêu sạch trơn rồi!

Lão Từ hỏi:

"Bây giờ trời bắt đầu mát rồi, cô tính sửa nhà ông nội trước hay xây cái khu ký túc cao cấp mà cô nói hôm nọ trên ngọn núi bên kia?"

Cái gọi là khu ký túc cao cấp thực chất là để dành cho giáo sư Tống và mọi người ở.

Nói gì thì nói, ít nhất mỗi người cũng nên có một căn phòng nhỏ kèm phòng khách và phòng làm việc riêng chứ!

Diện tích thì không cần quá lớn, theo bản thiết kế của lão Từ thì mỗi căn rộng khoảng 30~60 mét vuông, một tầng ba bốn hộ, xây năm sáu tầng cũng dư dả.

Chứ cứ hai nhà nhồi chung một phòng, chỗ này chen chúc hai nhà, chỗ kia nhét thêm hai nhà nữa thì trông thật không ra sao cả!

Vì đây là đất núi nên việc xây khu ký túc này là do bí thư Tiểu Chúc đích thân mang hồ sơ trang trại cùng nhu cầu tuyển dụng đi xin phép riêng.

Giờ giấy tờ đã xong, lão Từ cũng cẩn thận quy hoạch lại. Theo ông ta nói thì xây hai tòa nhà ở đây là thoải mái.

Chỉ là...

Giờ Tống Đàm cạn sạch tiền rồi.

Dạo gần đây toàn chi tiêu lớn, chẳng kiếm được mấy món hời cả.

Cô đành cắn răng nói:

"Thôi sửa nhà ông nội tôi trước đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/chuong-740-trung-thu-sap-den.html.]

Ngô Lan bước ra khỏi xưởng, hài lòng với dây chuyền sản xuất chế biến nông sản đơn giản mà sạch sẽ.

Nghe thấy thế, bà vội vàng nói:

"Nhà ông nội con thì chưa cần gấp! Chẳng phải con nói nhà đó là để cho thầy Tiền và đám sinh viên của thầy ở sao? Còn giáo sư Tống mấy người nữa, trời sắp lạnh rồi, không thể để họ chen chúc một phòng, suốt ngày nằm trên cái giường gỗ cứng đó được."

Giáo sư Tống tuy bị đau lưng nhưng lại rất thích nằm trên giường gỗ cứng trải chiếu cói, ngủ dậy tinh thần phấn chấn, chẳng thấy mệt mỏi gì cả.

Nhưng nghĩ đến việc mọi người đã bỏ ra bao công sức giúp đỡ, Ngô Lan cứ thấy như thế là tiếp đãi không chu đáo.

"Bây giờ xây cái khu nhà đó hết bao nhiêu tiền? Mẹ còn ít đây, giờ ngân hàng cũng có khoản vay dành cho trang trại mà? Con đi vay thêm một ít nữa là đủ thôi."

Tống Đàm ngạc nhiên:

"Mẹ à, giờ mẹ cũng dám bảo con đi vay tiền rồi cơ à?"

Vừa mới về đây thôi, móc ra sáu vạn đồng mà hai vợ chồng còn mất ngủ cả đêm.

Nói gì mà nói thế chứ!

Ngô Lan liếc cô một cái, thầm nghĩ mình đâu có ngốc, trong nhà kiếm được bao nhiêu tiền chẳng phải rõ ràng sao?

Nói đâu xa, chỉ tính riêng ao cá dịp Tết là cũng bán được một khoản kha khá rồi, còn có vườn trồng hạt dẻ năm mẫu đất kia nữa.

Chưa kể nấm mộc nhĩ với tuyết nhĩ khi trời lạnh lại càng thêm đậm vị, rồi còn trà mùa thu đang hái trên núi... Công hái trà thì rẻ đi chút, nhưng giá trà thì có giảm xu nào đâu, chẳng phải đều là tiền cả à?

Xây nhà ở quê tuy không rẻ mấy, nhưng dù thế nào cái nhà này cũng đáng giá vài đồng, chẳng lỗ được.

Lão Từ nhịn không được, giơ ngón tay cái lên khen Ngô Lan:

“Đại tỷ, vẫn là chị tính toán chu toàn! Xây thế này mới hợp lý! Nhà ông bà cụ sớm một hai tháng cũng chẳng khác gì.”

“Với lại này, Tống Đàm, quan hệ giữa chúng ta thế nào chứ? Hợp tác bao nhiêu lần rồi, tiền đặt cọc cứ đưa tượng trưng chút thôi.”

“Phần còn lại, theo tiến độ công trình tới đâu thì từ từ đưa. Đâu có bảo cô phải đưa hết một lượt đâu.”

Nhắc tới tiền, lại còn là một đối tác sòng phẳng như thế, lão Từ tính toán cẩn thận lắm:

“Nền móng dãy nhà bên kia đã đổ xong rồi, xây cũng nhanh thôi, chừng một tháng là xong phần mái.”

“Đợi xong phần mái rồi, một nửa người ở lại hoàn thiện phần trong, một đội khác sẽ qua giúp ông già nhà cô sửa sang lại nhà cửa... Đến lúc đó, chẳng lẽ mấy người còn gom không đủ tiền sao?”

Làm xong cả hai bên, chắc cũng mất hai tháng hơn một chút.

Vừa hay đến lúc đó cũng là tháng Mười Hai, trời lạnh không làm được gì, về nhà sớm để ăn Tết là vừa đẹp!

Ôi chao!

Tính đi tính lại, cả năm nay đúng là dành hết cho nhà Tống Đàm rồi! Nhà họ tuy hơi đơn sơ nhưng đồ ăn lại ngon quá chừng! Mỗi bữa đều có t.hịt nạc mỡ đan xen, thỉnh thoảng còn hầm thêm cả sườn.

Tay nghề đầu bếp thì khỏi chê, đám người trong đội mấy tháng nay ai nấy đều béo lên cả rồi...

Nghĩ lại hồi trước nhận công trình đường trên cao nguyên, vừa lạnh vừa chẳng có gì ngon để ăn, muốn mua rau cũng phải lái xe cả trăm cây số...

Nghĩ tới quá khứ, còn chưa rời đi mà lão Từ đã thấy tiếc rồi.

Mà Tống Đàm nghe xong thì cũng thấy đúng thật.

Xây hai dãy phòng trọ này chưa chắc đã đắt hơn xây biệt thự nhà cô, đồ gia dụng với nội thất thì cứ để người ta dọn vào ở rồi sắm dần là được!

Thao Dang

Nghĩ vậy cũng thấy không cần phải gấp làm gì.

Nhưng mà... còn một chuyện nữa...

Cô quay sang nói với lão Từ:

“Ngày mai là Trung thu, mấy người có nghỉ không? Nếu nghỉ thì để tôi muộn chút ra trấn mua ít trái cây với thịt, mọi người mang về.”

Loading...