Cuộc sống làm nông của Tống Đàm - Chương 666: Livestream đập mè.

Cập nhật lúc: 2025-03-13 22:40:33
Lượt xem: 175

Người mới theo dõi kênh cảm thấy khó chịu vô cùng.

Món này ai ai cũng tranh nhau mua, chẳng cần biết có phải là người cài cắm hay không, chỉ biết là mình không mua được thì thật sự không cam tâm!

Đáng ghét thật!

Thế nhưng họ đã lượn quanh shop của Taotao Bao cả buổi, dường như đã soi từng ngóc ngách, mà cuối cùng cũng chỉ thấy ba món bán được: chiếu cỏ, gói gia vị ướp, và một loại trà mát giờ cũng đã cháy hàng.

Như vậy có hợp lý không chứ?

Mọi người phẫn nộ mà chẳng biết làm sao, đành theo dõi luôn cả cửa hàng, quyết tâm lần sau có hàng mới nhất định sẽ nhanh tay đoạt lại thể diện!

Mà lúc này, Tống Đàm, Kiều Kiều và cả nhà họ Tống chẳng ai quan tâm đến việc kênh đã đạt hàng triệu người theo dõi, chỉ chăm chăm nhìn đồng hồ livestream chưa đủ một tiếng, định bụng cố thêm chút nữa.

Lúc này, Yến Nhiên, người phụ trách quản lý hậu trường, mới đi ra. Thấy Tống Đàm đang dựng điện thoại hướng về đống mè xanh và đậu xanh vừa mang ra ngoài, cô kéo Tống Đàm sang một bên, nhỏ giọng hỏi:

“Fan hôm nay đông lắm, có muốn quay thêm vài nội dung thu hút hơn không? Ví dụ như mấy chú c.h.ó giải ngũ mà cô mới nhận nuôi, tôi thấy hôm nay trông chúng khỏe hẳn rồi.”

Quả thật là khỏe hơn nhiều.

Nếu Chu Tân mà thấy thì sẽ phát hiện ra bốn chú c.h.ó hôm qua còn ủ rũ, hôm nay đã có thể quanh quẩn trong sân, trừ Anh Tuấn và Đa Đa chân cẳng không tiện.

Nhưng Anh Tuấn cũng chẳng ngồi không, từ sáng sớm đã lết từng bước, ngửi quanh sân được một vòng rồi.

Nếu không phải vì được huấn luyện bài bản, thì giờ chắc cũng đã tè hết một lượt rồi.

Đa Đa vì có vết thương ở bụng nên không đi xa được, nhưng cũng chậm rãi đi lại trên hành lang một lúc lâu.

Thêm vào đó, sáng nay mỗi con được một tô cơm đầy ú ụ, ăn mà sướng khỏi bàn!

Nếu không nói ra, chẳng ai nhìn ra được hôm qua chúng còn ốm yếu đến mức nào.

Tuy Tống Đàm không hay để ý chuyện livestream, nhưng không có nghĩa là cô không hiểu tình hình hiện tại, nói đúng hơn là hiểu tâm lý con người.

Cô lắc đầu:

“Bọn chúng đều đang bị thương, lại là c.h.ó giải ngũ, dễ gây ra tranh cãi lắm.”

“Nếu bây giờ mà quay lên, chắc chắn livestream sẽ hút thêm người, nhưng sẽ có kẻ nhiều chuyện, chỉ trỏ này nọ... Thôi bỏ đi.”

Bình thường Kiều Kiều livestream, ai rảnh mà đọc mấy bình luận đó chứ, ai nấy đều bận việc cả.

Cô cũng chỉ hôm nay thấy Đại Cam đáng yêu nên mới quay thêm chút thôi.

Tống Đàm biết rõ, nếu không phải mình có ý định giữ lại Đại Cam thì thể nào trên bình luận cũng có người nói khó nghe.

Yến Nhiên vốn thường xuyên lướt xem những nội dung này, lúc này cũng gật đầu đồng ý, sau đó chỉ ra ngoài sân nơi đang phơi mè và đậu xanh:

“Hôm qua phơi gần xong rồi, tối qua không kịp đập nên mới mang vào cất. Giờ nắng cũng không gắt, bọn mình tranh thủ đập mè thôi.”

Vừa nói vừa tiếc rẻ:

“Sáng nay quên không lót bạt nhựa trước, nhiều hạt mè rơi vãi đầy sân rồi.”

“Không sao đâu.”

Tống Đàm thì thoải mái lắm:

“Dù gì cũng là người nhà mình cả mà, lát quét lại sàng một chút rồi cho đám mới tới ăn thêm là được.”

Dĩ nhiên là phải quay thêm một đoạn video gửi cho người phụ trách và nhân viên chăm sóc nữa, không thể để bọn chúng ăn không được.

Vừa nói cô vừa chỉnh lại vị trí điện thoại, sau đó gọi với vào trong:

“Kiều Kiều, lấy cuộn bạt nhựa trong kho ra đây.”

“Dạ!”

Kiều Kiều vừa xách rổ, vừa ôm Đại Cam mà Tống Đàm đưa cho, tìm một góc kín trong kho chứa đồ đặt chúng xuống.

Ban đầu Kiều Kiều còn lo Đại Cam sẽ chạy mất, nhưng con mèo thông minh này lúc bị Tống Đàm giữ lấy đã cảm nhận được luồng linh khí mà cô truyền qua, so với đống cá khô kia thì ngon hơn biết bao nhiêu lần!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/chuong-666-livestream-dap-me.html.]

Giờ đây nó nằm dài ra đấy, thảnh thơi l.i.ế.m lông cho từng chú mèo con một, ngay cả Đại Điền cũng không bỏ qua, hệt như đang chăm con của mình vậy.

Kiều Kiều chẳng hay biết gì, chỉ ngồi xuống xoa đầu nó:

“Đại Cam, em thông minh lắm, nhưng đừng bắt nạt Đại Điền nhé, sau này nó là con em đấy.”

Đại Điền có hiểu hay không thì không rõ, nhưng Đại Cam lại mềm mại kêu lên một tiếng “meo”, nghe mà khiến trái tim Kiều Kiều tan chảy, chỉ muốn ôm nó ngay vào lòng mà trộm mang lên giường ngủ cùng!

Nhưng đúng lúc này, Tống Đàm đã gọi rồi.

Ngoan ngoãn như cậu, Kiều Kiều đành buông tay ra, nhanh chóng chạy vào kho ôm ra cuộn bạt nhựa đã được tận dụng không biết bao lần.

Tống Đàm chỉ ra một chỗ đất trống trước mặt:

Thao Dang

“Trải lên đi. Nói với khán giả hôm nay dạy họ cách đập mè.”

“Với cả này, Tống Kiều Kiều, nếu chị mà phát hiện em chưa xịt thuốc chống bọ chét mà dám ôm nó lên giường...”

Chị gái hiếm khi nổi giận, nhưng một khi nghiêm túc thì Kiều Kiều liền biến thành cái trống lắc, gật đầu lia lịa:

“Không đâu không đâu!”

Thế là, Tăng Hiểu Đông cùng mấy người khác nhanh chóng giúp một tay, chỉ trong chớp mắt đã trải xong lớp bạt nhựa rộng. Sau đó, họ lại mang mấy cái ghế đẩu nhỏ tới, tranh thủ khi mặt trời chưa quá gay gắt, cả đám đội nón rơm rồi ôm bó thân cây mè ngồi xuống.

Bên này, sau khi nghiêm túc hứa hẹn với Tống Đàm, Kiều Kiều bắt đầu chào hỏi các fan trong livestream:

“Chào buổi sáng các bạn nhỏ, hôm nay thầy giáo Kiều Kiều sẽ dạy mọi người… đập mè nha!”

[Được rồi, lại thêm một kỹ năng vô dụng vào bộ sưu tập.]

[Cảm ơn thầy giáo Kiều Kiều! Em nhận được công việc mà em mơ ước rồi. Nhà tuyển dụng nói công ty con của họ cần một buổi team building ở nông trại thành công.]

[Ủa cái người nói dài dòng phía trên, thật hay xạo vậy trời!]

[Người nói dài dòng thì chắc là thật đó.]

[Khó hiểu ghê, tại sao chưa có nhà tuyển dụng nào khám phá ra tiềm năng của tôi hết vậy? Đập mè có gì khó đâu, mà khoan, đập sao ta?]

[Khoan đã, đây không phải là livestream thú cưng à? Sao mấy người lại nhảy qua chuyện đập mè vậy?]

[Đúng đó, mấy người đang làm gì vậy, đập mè có gì mà hay ho đâu.]

[Tui tưởng mè cũng giống như hoa móng tay, cứ ngắt quả rồi bóp bóp là hạt sẽ b.ắ.n ra mà.]

[Ha ha ha, đúng là mấy người mới tới ha!]

[Đây là mè dại nha, mè thiệt thì phải móc từ trong trái thanh long ra.]

[Nhìn cái là biết chưa từng xuống ruộng bao giờ rồi.]

[Nhà mấy người có đất hả?]

[Trúng tim đen tôi rồi, trúng tim đen tôi rồi!]

[Ai mà có đất chứ? Tụi tôi toàn mô phỏng trong đầu thôi không được hả?]

Người đông thì lời cũng nhiều, Kiều Kiều không ngờ chỉ một câu nói của mình mà khiến livestream ầm ĩ cả lên.

Nhưng mà, dù sao thì cậu cũng chẳng thèm để ý, thậm chí lúc này vì đang ôm bó thân mè, cậu gần như sắp rời khỏi livestream luôn rồi. Đám đông cãi nhau một hồi chán chê, cuối cùng cũng tự động im bặt, không ai muốn đôi co nữa.

Bên này, Tăng Hiểu Đông vốn quen làm nông, hai tay gom lại một bó thân mè rồi siết c.h.ặ.t lấy chúng. “Bộp!” — anh ta đập mạnh bó thân mè xuống lớp bạt nhựa.

Một tiếng sột soạt khe khẽ vang lên, vô số hạt mè đen từ những quả mè khô nứt vỏ b.ắ.n ra, rồi lại rơi xuống bạt nhựa.

“Bộp!”

“Bộp!”

“Bộp!”

Tiếng đập mè vang lên liên tục, nhanh chóng hòa thành một nhịp đều đặn.

Livestream lại một lần nữa im lặng.

Loading...