Cuộc sống làm nông của Tống Đàm - Chương 609: Đợt đặt trước và… ác quỷ.
Cập nhật lúc: 2025-03-05 00:17:40
Lượt xem: 247
Nhưng sự dịu dàng của Tống Đàm chỉ kéo dài trong chốc lát, rất nhanh cô đã cảm thấy cầm bắp ngô trên tay thật nhàm chán. Đúng lúc đó, cô nhìn thấy bình luận tràn ngập "nước miếng" trong phòng livestream, bất giác bật cười.
Vậy là hiếm hoi lắm, vào một buổi sáng đẹp trời, fan hâm mộ cuối cùng cũng nhận được sự chú ý của nữ streamer (và cũng là người thân trong gia đình)!
Tính toán sơ sơ thì, trong lòng nữ streamer có bọn họ!
Tống Đàm nở một nụ cười nhẹ nhàng trước ống kính livestream, giọng nói dịu dàng:
"Cảm ơn mọi người đã ủng hộ suốt thời gian qua! Hôm nay livestream để giới thiệu với cả nhà sản phẩm sẽ được đặt trước. Đúng rồi, chính là ngô ủ chua!"
Phòng livestream lập tức bùng nổ:
[Đặt trước! Đặt trước! Đặt trước!]
[Trời ơi đặt trước! Nhanh nhanh nhanh, thả link đi!]
[Cuối cùng cũng đợi được rồi, may mà tôi chưa bỏ cuộc…]
[Streamer này quá thật thà, đừng nói là ngô ủ chua, ngô gì tôi cũng mua!]
[Tôi đã biết mà! Thành tâm sở chí, streamer sớm muộn cũng nhìn thấy tôi!]
[Có thể trồng ngô trái cây hoặc ngô nếp được không? Bán giá cao hơn đấy!]
Tống Đàm nghĩ bụng: Không sao cả, ngô ủ chua cũng bán giá cao được.
Hơn nữa, mỗi cây ngô ủ chua có thể ra ba, bốn bắp, ngô trái cây có làm được không?
Loại này trồng chỉ cần lo nhổ cỏ là đủ, rất biết cách thấu hiểu nông dân, tất nhiên là càng nhiều càng tốt rồi!
Về phần đặt trước cho năm sau… Ừm, sao lại không gọi là đặt trước được chứ? Dù gì cô cũng chưa có ý định thả link bán hàng năm nay!
Cảm động trước sự nhiệt tình của bình luận, cô chân thành nói:
"Yên tâm nhé mọi người! Đã nói là đặt trước thì nhất định không cho leo cây đâu! Đến thời điểm này năm sau, chắc chắn lên kệ!"
Bình luận: …
[Khoan đã! Có phải tai tôi bị hỏng không?]
[Không, là điện thoại tôi bị hỏng rồi]
[Ha! Đồ điện tử bây giờ đúng là quá tệ, để tôi đập cái iPad góp vui cho đợt đặt trước nào. Ơ khoan, chị nói cái gì năm sau cơ?!]
[Chắc là ngày mai chứ gì? Streamer chắc mừng quá nên lỡ miệng thôi. Dù sao trong cửa hàng bây giờ chả có gì ăn được cả. Làm ơn streamer, tới cắt tôi đi! Tôi có tiền!!!]
"Không có đâu!"
Tống Đàm vẫn rất chân thành:
"Cả nhà xem livestream cũng thấy rồi đó, mảnh đất trồng ngô của nhà tôi rất nhỏ, sản lượng không đáng bao nhiêu. Nên năm nay chắc chắn không có hàng để bán rồi."
"Nhưng mọi người cứ yên tâm, để cắt lúa…, à không, để mọi người có thời gian tích tiền, tôi đã thuê thêm đất, đến thời điểm này năm sau, sản lượng ngô sẽ rất dồi dào, đủ để bán rồi!"
Mọi người: … Đặt trước tận năm sau, có hơi quá đáng không?
Ngay cả Kiều Kiều cũng dừng nhai bắp, đôi mắt đen lay láy nhìn vào điện thoại, rồi lại nhìn Tống Đàm, tò mò hỏi:
"Chị ơi, đặt trước sớm vậy luôn hả? Là do năm sau nhiều ngô quá, sợ bán không hết sao?"
Tống Đàm nhìn cậu em trai đầy yêu thương:
"Không phải, là chị sợ mọi người không biết dành tiền, đến năm sau lại không giành được hàng."
"Ồ!" Kiều Kiều bừng tỉnh, ánh mắt đầy quyết tâm:
"Chị ơi, chị tốt quá!"
Tống Đàm bật cười ha ha:
Thao Dang
"Vẫn còn thua Kiều Kiều một chút xíu thôi. Nào, trời nóng lắm, mau ăn đi!"
Cô thuận tay xoay bắp ngô lại, Kiều Kiều lập tức bỏ luôn phần đã gặm sạch, chuyển sang cắn miệt mài phần còn lại.
Còn bình luận thì…
Nói sao nhỉ? Nếu oán khí có thể hóa thành thực thể, e rằng nếu không có tu vi Kết Đan, Tống Đàm chẳng thể nào bước ra khỏi ruộng ngô nổi.
[??? Người nói tiếng người được không?]
[Sờ tay lên n.g.ự.c tự hỏi lương tâm đi, có đau không? Đau vì bị ăn mất rồi!!!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/chuong-609-dot-dat-truoc-va-ac-quy.html.]
[Streamer đúng là biết nhịn để cắt lúa, nhưng lúa không muốn nhịn nữa. Aaa đừng cản tôi, tôi muốn g.i.ế.t người!!!]
[Cả nhà giúp tôi c.h.é.m một đao đi…]
[Nữ streamer xinh đẹp mà đáng sợ thật!]
[Đừng dạy hư bé Kiều Kiều của tôi huhuhu]
[Hu hu hu đổi Kiều Kiều lên dạy tôi đi, tôi không muốn nghe ác quỷ nói chuyện nữa!]
[Người trước ơi, ác quỷ ít ra còn nhớ đến tôi… Nhưng mà trái tim này tôi cũng chẳng cần nữa! Đáng giận thật, ai lại đặt trước cho tận năm sau chứ!]
[Trong suốt 365 ngày dài đằng đẵng này, tôi sẽ chăm chỉ làm thêm, tiết kiệm từng đồng, tích góp đủ một vạn tệ! Tôi muốn để streamer hiểu rằng, số tiền này cô ấy không với tới được!]
[Ý cậu là… một cân trà xanh hả?]
[Bạn đang nói đến hai cân rưỡi tuyết nhĩ à?]
[Số tiền mười ngàn này, ở cửa hàng có trụ nổi quá mười phút không?]
Bình luận lập tức sụp đổ, tan tác như tro bụi.
…
Nhưng tâm trạng của Tống Đàm thì lại rất tốt. Đợi Kiều Kiều gặm xong bắp ngô, cô đã bẻ thêm được một rổ nữa, còn gom về một đống lá ngô to tướng.
Cứ thế này, cả cánh đồng ngô đã gần như được thu hoạch xong.
Yến Nhiên và Tề Lâm cũng xách rổ đi tới: "Lá ngô này định băm nhỏ ra cho gà vịt ăn à?"
"Không, thế phiền lắm." Tống Đàm mỉm cười đầy ẩn ý: "Cứ ném thẳng xuống ao cho cá ăn đi."
Nhiệt độ thích hợp, linh khí dồi dào, đám cá mới thả xuống ao lớn nhanh như thổi, vài ba lá ngô này, coi như là chút quà vặt cho lũ cá cỏ đi.
Yến Nhiên: …
"Chậc..." Cô cười gượng: "Nhà cô tận dụng đồ cũng triệt để thật đấy."
Còn gì nữa!
Tống Đàm nghĩ bụng: Đây đều là do cô ba ngày dậy sớm, bốn ngày ngủ muộn mà nuôi ra đấy, không lãng phí được thì dứt khoát không lãng phí!
Lại nhìn tin nhắn từ tiệm máy nông nghiệp trên trấn, báo là máy nghiền thức ăn chỉ còn một cái có sẵn, Tống Đàm lập tức đặt hàng, thậm chí còn thành công trả giá thấp hơn.
Dù sao thì cũng không cần giao hàng tận nơi, có anh Tiểu Trương tốt bụng có thể tiện đường mang về giúp.
Còn Kiều Kiều, cậu nhóc đã tắt livestream, lúc này một tay xách rổ, một tay cầm chân máy quay, lại quay đầu nhìn cánh đồng ngô: "Chị ơi, tối mình ra c.h.ặ.t mấy cây này à?"
"Ừ, nhưng không cần c.h.ặ.t nhiều, mỗi ngày mang theo cắt vài cây là được."
Dù sao cũng chỉ để cho heo, gà, vịt, cá ăn, chúng nó cũng chẳng thể ăn hết nhiều một lúc, phải biết tiết kiệm dùng lâu dài chứ!
Tề Lâm lại rất thích cảm giác tận dụng triệt để này, lúc này còn góp ý: "Thực ra có thể nuôi thêm vài con bò, thân cây ngô rất giàu dinh dưỡng, cực kỳ thích hợp cho bò ăn."
Tống Đàm cũng muốn nuôi bò lắm, t.hịt bò ăn ngon mà!
Nhưng mà…
Cô quay sang nhìn Kiều Kiều: "Kiều Kiều, em có thích bò không?"
"Thích chứ!" Kiều Kiều không chút do dự: "Hồi nhỏ em thích nhất là cưỡi con bò của ông nội Lý! Mắt nó to lắm, chớp chớp nhìn hiền khô à!"
"Đó, anh thấy chưa," Tống Đàm bất đắc dĩ, "Kiều Kiều thích bò, nếu nuôi rồi mà g.i.ế.t thịt, em ấy sẽ buồn lắm."
Heo thì cậu nhóc có thể lờ đi, cố gắng không nuôi tình cảm, vì từ nhỏ đã hiểu rằng, heo sớm muộn cũng sẽ bị làm thịt.
Ở trong thôn mà nuôi heo không dám g.i.ế.t, nói ra còn bị người ta cười cho thối mũi. Kiều Kiều dù có ngốc đến đâu, cũng bị ảnh hưởng ít nhiều.
Nhưng bò thì khác.
Thứ nhất, trong thôn ít người nuôi bò. Thứ hai, trước đây còn trông cậy vào bò để làm việc đồng áng, bình thường phải chăm sóc kỹ càng.
Như con bò vàng của ông lão Lý, nuôi đến già rồi, tình cảm cũng sâu đậm, ai nỡ đem g.i.ế.t?
Thế nên Kiều Kiều chưa từng thấy cảnh g.i.ế.t bò.
Tề Lâm trong lòng thầm ngưỡng mộ: Kiều Kiều giờ còn ngây thơ vui vẻ như vậy, chắc chắn là nhờ gia đình bảo vệ rất kỹ.
Nhưng khi cả đám đang nói chuyện, Kiều Kiều đột nhiên quay đầu, đôi mắt trong veo nhìn Tống Đàm, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc:
"Chị ơi, nếu chị thèm t.hịt bò thì cứ g.i.ế.t đi, em có thể hơi buồn một chút, nhưng mà em sẽ quên nhanh thôi."
Trong khoảnh khắc đó, mọi người đều c.h.ế.t lặng.