Cuộc sống làm nông của Tống Đàm - Chương 550: Chân thành mới là chiêu tất sát.

Cập nhật lúc: 2025-02-21 00:39:23
Lượt xem: 286

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên ngoài cổng quả nhiên náo nhiệt, không ngoài dự đoán, có người đang gây chuyện.

Kiều Kiều vừa chen qua đã nghe thấy giọng nói chói tai, đầy lý lẽ mà cũng cực kỳ sang sảng của một người phụ nữ trung niên:

"Tôi nói có sai đâu! Đây chẳng phải hướng dẫn viên lừa đảo c.h.é.m giá c.ắ.t c.ổ sao? Nói cho mà biết, bà đây ăn muối còn nhiều hơn mấy người ăn cơm, hắn vừa nhổm m.ô.n.g lên tôi đã biết sắp xả cái gì rồi! Tôi không mắc lừa, các người bị lừa là đáng đời!"

Kiều Kiều lập tức khựng bước.

Trong livestream, đám người hóng hớt chen chúc qua lại, hết cách né khỏi góc máy quay, giờ chỉ có thể vừa nhìn Kiều Kiều vừa cười sảng khoái trước vẻ mặt đau khổ của cậu.

[Hahahaha, mặc dù buffet 100 tệ đúng là chặt c.h.é.m nhưng streamer đúng là đáng giá mà]

[Cười xỉu, streamer xoay camera cho tôi coi vị đại tỷ này với]

[Bà chị ví von cũng hợp lý đấy, chỉ là… hơi sinh động quá mức cần thiết…]

[Mà có ai thực sự biết hướng dẫn viên nhổm m.ô.n.g là để làm gì không?]

[Ăn cơm mà ăn cơm mà! Streamer còn chưa ăn đủ vốn, ai cho nói đề tài này!]

[Tiện nói luôn, chị này nói khó nghe nhưng cũng có lý, đúng là chặt c.h.é.m mà?]

[Không hẳn đâu, tôi từng đến đây, nhà hàng vách đá này danh bất hư truyền. Mùa cao điểm, suất ăn y hệt cũng 168 tệ đấy]

Thao Dang

[Đúng đúng, 168 còn phải xếp hàng nữa… Vì khu vực gần biển này, ngoài khách sạn dưới lầu có mì ly giá trên trời thì chẳng còn gì ăn được]

[Ôi trời, tôi bị CPU rồi sao? Nghĩ đến buffet trên vách đá 100 tệ ăn no căng bụng, tự dưng thấy yên tâm hẳn!]

[Không giấu gì bạn, tôi vừa từ công viên giải trí về, 200 tệ không những ăn chưa no mà còn phải bưng khay đứng ăn, giờ nhìn lại thấy ghen tị ghê…]

Chủ đề dần dần lệch hướng, có thể thấy trình độ quản lý bản thân và phản tỉnh của dân mạng thời nay đúng là không đùa được.

Còn bên này, cô gái trẻ mặt đỏ bừng, vẻ mặt đầy phẫn nộ:

"Chị nghĩ sao là chuyện của chị, chị không ăn thì thôi, nói chuyện khó nghe như thế làm gì! Tôi ăn của tôi, liên quan gì đến chị!"

Kỹ năng chửi người của cô gái nhỏ này thật quá bình thường, người phụ nữ trung niên kia lập tức khí thế bức người thêm ba phần: "Ây da, tôi đang nói ai đây? Sáng giờ dựa vào việc mình có tiền mà khinh thường chúng tôi mang đồ ăn theo, còn cùng gã đàn ông bên cạnh châm chọc nhà tôi… Chậc chậc chậc, giờ lại bảo không liên quan đến tôi!"

Bà ta nhướng mày đầy khiêu khích: "Có tiền thì ăn đi! Để tôi xem mấy người ăn có thấy ngon không!"

Cái, cái gì với cái gì vậy trời?

Hướng dẫn viên bị kẹt ở giữa, biểu cảm trên mặt đã không còn là mặt nạ đau khổ có thể che giấu được nữa.

Bình luận trong livestream tua tới tấp:

[Cái gì gì mà ăn cái gì cơ?]

[Không biết vị gì nhưng nghe mà căng dữ!]

[Châm chọc ăn cái đó là sao? Tóm tắt cốt truyện đi!]

[Muốn cười c.h.ế.t mất! Cái gì với cái gì vậy trời, rõ ràng là bà chị lớn tuổi này cảm thấy cô gái trẻ cười nhạo mình nên chờ cơ hội để phản công.]

[Đừng lo đừng lo, tôi phân tích cho đây..]

[Trước tiên, bà chị này đã hai lần đụng vào cô gái nhỏ kia, chắc là vì thấy mình mang đồ ăn theo bị chế giễu]

[Chờ cao nhân phân tích]

[Xếp hàng hóng]

[Sau đó, bà chị này ghi thù, lần này vừa hay gặp buffet 100 tệ, bà ta cảm thấy thời cơ đã tới, lập tức tiến lên mỉa mai, báo thù một trận]

[Vậy vấn đề là, trước đó có thật sự bị châm chọc không?]

[Phải công nhận bà chị này châm chọc đúng kiểu công kích không phân biệt đối tượng luôn…]

Trương Yến Bình và Tần Quân đi sau một bước, bị đám người hóng hớt vây kín, giờ không cách nào chen vào trung tâm câu chuyện, gấp đến độ suýt nhảy dựng!

Anh ta vô thức nhíu mày!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/chuong-550-chan-thanh-moi-la-chieu-tat-sat.html.]

Và ngay giây sau, không hiểu vì sao, đám đông quanh đó bỗng khựng lại, cả nam lẫn nữ đang chen lấn đều thoáng ngừng động tác. Tần Quân chỉ cảm thấy không gian hô hấp đột nhiên thoáng đãng, sau đó thấy đám người xung quanh đều lặng lẽ xoay người, nép sát, ngoan ngoãn đi vòng qua Trương Yến Bình.

Trương Yến Bình: …?

Anh ta đen mặt, lông mày nhíu chặt, trên gương mặt như đang kìm nén cả trăm cú đ.ấ.m to bằng cái bát úp lại. Nhưng lời nói ra lại vô cùng vô tội:

"Sao thế? Sao không chen nữa?"

Tần Quân: …

Anh ta hiếm khi lùi một bước, nghiêm túc quan sát Trương Yến Bình, cuối cùng trầm tư nói:

“Nếu biết trước thế này… sau này xếp hàng nhất định phải để cậu đứng trước.”

Trương Yến Bình: …?

Anh ta` không hiểu lắm.

Nhưng Kiều Kiều thì khác, suy nghĩ của cậu nhóc lúc nào cũng nhắm thẳng vào trọng tâm vấn đề, giờ phút này dù không nhìn bình luận cũng nhanh chóng hiểu ra câu chuyện.

Cậu ấy hiểu rồi!

Mà lúc này, cô gái đang bị lép vế trong cuộc cãi nhau, bối rối đến mức sắp khóc:

“Cô… cô bị thần kinh à! Ai châm chọc cô chứ! Tự ti thì liên quan gì đến bọn tôi? Bây giờ còn đứng đây ăn nói lung tung!”

Không thể tin nổi?!

Người phụ nữ kia hệt như bị ai đó vô hình kéo giật, khí thế cả người lập tức tăng vọt:

“Hả? Cô gái, biết xấu hổ chút đi! Sáng nay ăn sáng ở khách sạn, cô còn lẩm bẩm nhấn mạnh là miễn phí, thì sao? Miễn phí thì ta lấy nhiều một chút có gì sai? Không phải chỉ lấy cho cả nhà mỗi người năm, sáu, bảy, tám cái trứng trà thôi sao, liên quan gì đến cô?!”

Mỗi người… năm, sáu, bảy, tám cái trứng trà?

Bác gái à, bác không thấy nghẹn sao? Đây là đảo du lịch, nhiệt độ trung bình 35 độ, bác lại ăn toàn trứng trà khô khốc dưới cái nắng chói chang này?

Nhưng đối phương hiển nhiên không cảm thấy có vấn đề gì, trái lại càng thêm đắc ý:

“Chúng tôi đi du lịch tiết kiệm, chứ đâu có như mấy người, bỏ ra cả trăm tệ để ăn cái thứ dở ẹc này!”

Mọi người: …

Không bàn tới chuyện khác, nhưng phát ngôn này làm tất cả ai nấy đều thấy khó chịu.

Giờ phút này, đừng nói cô gái đang ngơ ngác kia, ngay cả Kiều Kiều cũng phải mất một lúc mới tiêu hóa nổi, sau đó mới hỏi lại:

“Bác gái, bác ăn một lúc nhiều trứng trà vậy sao? Không sợ đầy bụng rồi đánh rắm, ợ hơi mùi nồng lắm à? Bác có uống nước không?”

“Bác gái à, bữa sáng của khách sạn là 38 tệ một phần, ai cũng được ăn thoải mái, không tệ đâu! Có phải bác ăn hết 38 tệ tiền thức ăn nên giờ căng bụng, thấy tủi thân không?”

Cậu nhóc tỏ ra rất chân thành, nét mặt nghiêm túc:

“Một trăm tệ ăn hay không cũng đâu quan trọng, bác đừng ăn nhiều quá… à, ý tôi là đừng ăn nhiều đến mức đau bụng.”

Xung quanh lặng như tờ.

Một lát sau, không biết ai bật cười “phụt” một tiếng, rồi ngay sau đó cả đám người cười vang không dứt.

Bình luận trên livestream không ai chú ý thì chầm chậm lướt qua một dòng chữ: [Quả nhiên, chân thành mới là tuyệt chiêu tối thượng!]

[Tuyệt chiêu tối thượng +1]

[38 tệ… xin lỗi bác gái, ý tôi là đừng ăn quá nhiều hahaha, streamer sắp làm tôi cười c.h.ế.t rồi!]

[Thầy Kiều Kiều đúng là có tài dạy học!]

Lúc này, sắc mặt căng thẳng của hướng dẫn viên cũng dịu đi, vừa lau mồ hôi thì bỗng thấy người phụ nữ kia xấu hổ hóa giận, đột ngột nhảy dựng lên, vung túi nhựa trong tay ném thẳng vào mặt anh ta!

“A!”

Hướng dẫn viên vô thức giơ tay đỡ, ngay sau đó cánh tay đau điếng, chỉ thấy bên cạnh có một người đàn ông cao to, mặt đen sì, cũng giơ tay chặn lại.

“Bà còn dám đánh người?!”

Loading...