Cuộc sống làm nông của Tống Đàm - Chương 546: Trong nhà không thể thiếu tôi.

Cập nhật lúc: 2025-02-21 00:39:16
Lượt xem: 244

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Lấy chứ!"

Nhất định phải lấy rồi.

Thím Vương đầy mong đợi: "Đầu xuân nhà cháu trồng nấm mộc nhĩ, không phải có chia cho mấy cụ già trong thôn, mỗi nhà hai bó sao?"

"Chính là bà cụ Trần ở cuối thôn, hôm đó nồi cơm điện nhà bà ấy bị hỏng, chú cháu qua xem thử, lúc về bà ấy còn dúi cho một bát… Ôi chao! Ngon lắm! Còn ngon hơn cả mộc nhĩ trộn gỏi ở tiệc cưới ấy chứ."

Tống Đàm nghĩ bụng: Đương nhiên rồi, ban đầu để mấy cây dẻ rừng này giúp nấm mộc nhĩ phát triển tốt hơn, cô đã không tiếc chút linh khí ít ỏi của mình rót vào đấy.

Dù sau này, khi cấy giống xong, mỗi nhà tự lo phần nấm của mình, nhưng thiên nhiên ban tặng, vốn dĩ chất lượng đã nhỉnh hơn loại thu mua đại trà của nhà hàng. Huống chi còn có linh khí hỗ trợ nữa!

Hương vị không phải kiểu chênh lệch quá xa, nhưng ăn vào chắc chắn sẽ nhận ra sự khác biệt.

Nói chuyện khách sáo một hồi, sắc mặt thím Vương rõ ràng thân thiết hơn nhiều:

"Lúc ấy thím đã nghĩ rồi, sinh viên đại học chính quy, trồng trọt chắc chắn phải có bí quyết, không thì làm sao dám bao cả ngọn núi mà làm lớn như thế, đúng không?"

"Sau này hai đứa bắt đầu trồng rau, trong thôn có người đến xin đổi cây giống phải không? Nhà thím cũng muốn lắm, nhưng hồi đó trồng sớm rồi, nên ngại không dám mở miệng…"

"Lần đó qua ruộng nhà khác xem thử cây giống đổi từ nhà cháu, quả nhiên là lớn khỏe hơn hẳn!"

"Đàm Đàm à, mẹ cháu đã hỏi thế, thì thím đây cũng dày mặt mà nhận vậy, nhớ để dành nhiều một chút nhé. Mà này, thím thấy năm nay nhà cháu không trồng khổ qua, khổ qua nhà thím năm nay tốt lắm, tối nay hái ít mang qua cho cháu nhé."

Tống Đàm: …

Khổ qua chần nước sôi, giảm bớt vị đắng cũng không tệ lắm, nhưng vấn đề là… người nhà cô đều bị chiều miệng ăn quen rồi!

Cô đành khách sáo từ chối: "Không cần đâu, thím Vương, mấy hạt giống này có đáng gì đâu. Hơn nữa, nhà cháu cũng không ai thích ăn khổ qua…"

Sau khi lần lượt từ chối khổ qua, bí đao, bí ngòi, Tống Đàm trở về nhà, liền nghe giáo sư Tống đang than thở với Ngô Lan:

"Năm nay thời tiết nóng quá, nếu không thì mùa này vẫn có thể trồng thêm mấy loại rau chịu nhiệt…"

Miếng đất trên núi nhất thời chưa quy hoạch xong, nhưng trước mắt đào xới một phần cũng không phải không được.

Không sai!

Nhắc đến chuyện này, Ngô Lan lập tức than vãn: "Cái thời tiết này! Đám ruộng trước cửa nhà, những năm trước dù không trồng gì, cỏ vẫn mọc xanh um, chưa từng thiếu nước."

"Năm nay thì hay rồi, chính thức trồng trọt thì mặt trời lại gay gắt quá, có tí nước là bốc hơi hết. Nếu không nhờ con mương cạnh rừng trúc nối được nước từ ao, thì gặp trời nóng thế này, chắc chắn ảnh hưởng đến vụ mùa."

Dù vậy, rau xanh trong vườn giờ gần như không trụ nổi nữa. Chỉ có ớt, đậu đũa, cà tím còn gắng gượng được, nhưng sản lượng cũng giảm đáng kể so với đầu hè.

Dưa leo thì khỏi nói, dưa non ngày càng ít, ngược lại dưa già thì cái nào cái nấy vàng ươm, to bự.

Cứ thế này, e là chỗ lão Triệu thu mua rau cũng sắp không cung ứng đủ rồi.

"Không sao."

Giáo sư Tống tính toán thời gian: "Tháng bảy nóng nhất, vừa hay có thể từ từ quy hoạch lại núi, chỉnh sửa một chút."

Không phải mọi người cố tình kéo chậm tiến độ, mà thực sự thời tiết này mỗi ngày chỉ làm được vài tiếng, không ai dám cố thêm.

Thao Dang

"Đợi sang tháng tám, tôi nhờ người kiếm ít giống cây về, mình dựng lều ươm giống trước."

Như vậy đến mùa thu, nhiệt độ chênh lệch lớn, trồng xuống là vừa đẹp.

"Không cần vội, không cần vội."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/chuong-546-trong-nha-khong-the-thieu-toi.html.]

Ngô Lan giờ đây rất thoải mái.

Nửa năm đầu nhà cửa kiếm được không ít tiền, tất nhiên, giờ cũng tiêu gần hết rồi, nhưng mọi người vẫn giữ nhịp làm việc, không hề lơ là.

Trời nóng chính là lúc nghỉ ngơi tốt nhất, cái gì cũng không làm được, tranh thủ dưỡng sức một chút.

Chỉ là... đột nhiên rảnh rỗi, vẫn có chút không quen lắm.

Tống Đàm ngồi bên cạnh nghe thấy, liền đề nghị: "Mẹ, dù sao bây giờ cũng đang rảnh, hay là mẹ với cha đi du lịch đi? Con đăng ký cho hai người một tour."

Chọn một hành trình thư thả một chút, thời tiết dễ chịu, thoải mái, không quá vất vả, để hai vợ chồng cùng đi xem phong tục tập quán nơi khác.

Trước đây, Ngô Lan chẳng thèm nghe đến mấy chuyện du lịch này, nhưng bây giờ... bà lại có thể suy nghĩ một chút rồi.

Có điều, nhìn cái nắng gay gắt ngoài kia, bà lập tức mất hết can đảm nhấc chân ra khỏi cửa: "Thôi thôi, cái thời tiết này đi ra ngoài chẳng phải chịu tội à? Mà con không phải còn đang chờ xây nhà trên núi sao? Để mẹ hỏi trước xem trong thôn ai có thời gian."

Trong thôn ai có thời gian? Giờ còn mấy người thanh niên nữa đâu? Chẳng phải cuối cùng vẫn phải thuê đội xây dựng à?

Tống Đàm dở khóc dở cười: "Mẹ, có ai chọn xây nhà vào thời điểm này đâu."

Nhưng lúc này, cũng không phải không có việc gì khác để làm.

"Hay là mẹ hỏi xem, trà trên núi chẳng phải sắp hái xong rồi sao? Kiếm hai người khiêng lên xe đi, con chở về sân nhà phơi. Tiện thể tìm người tuốt hết lá già đem đi phơi luôn."

"Đấy đấy!" Có việc để làm, Ngô Lan lập tức phấn chấn hẳn lên: "Mẹ đã bảo mẹ mà không ở nhà là không được rồi mà! Bao nhiêu việc chờ xử lý đây này! Trông cậy vào con? Trong thôn con quen được mấy người chứ?"

Nói xong, bà liền cầm điện thoại đi gọi người: "Vừa hay, bảo họ đến lĩnh tiền công đợt trước luôn."

Vừa gọi vừa tự hào: "Không ngờ nửa đời người trôi qua, cuối cùng còn có thể chăm lo cho mấy cụ già trong thôn..."

Tống Tam Thành đang bận lặt củ ấu, nghe vậy bỗng dưng dừng tay, rồi bất giác thở ra một hơi dài, rất dài.

Giáo sư Tống nghe mà hiểu hết, lúc này cũng gật đầu đầy sâu sắc: "Đợi nhà các cô phát triển tốt, những chuyện giúp đỡ bà con thế này chắc chắn sẽ còn nhiều nữa."

"Hơn nữa còn có thể làm tốt hơn, nhiều hơn."

Ngô Lan lại xua tay, trở lại dáng vẻ sảng khoái thường ngày:

"Đừng có mà mơ cao quá, giúp được thì giúp, không giúp được cũng đừng miễn cưỡng. Không thì cái gì cũng đổ hết lên người mình, tôi đâu có nợ họ, mà con cái cũng đâu thể gánh hết áp lực đó."

Đang nói chuyện thì điện thoại kết nối, đầu dây bên kia là một cụ già lãng tai, Ngô Lan lập tức cất giọng lớn rồi đi ra ngoài nói chuyện.

"Em không hiểu lắm..." Trong nhà, Yến Nhiên nhỏ giọng hỏi:

"Thầy ơi, chẳng phải nhà họ là thuê người làm việc sao? Sao dì Ngô Lan lại bảo là chăm lo cho người già? Ý dì ấy là đang quan tâm đến các cụ à?"

Giáo sư Tống thu lại nụ cười, trầm giọng giải thích:

"Yến Nhiên à, các cụ già trong thôn không có lương hưu, mà trợ cấp xã hội cũng không phải ai cũng được nhận."

"Ở độ tuổi này, họ vẫn có thể làm chút việc, nên con cái cũng không ở bên cạnh chăm sóc."

"Nhưng họ lại không rành công nghệ, cũng chẳng còn trong độ tuổi đi làm thuê nữa, đến lao công cũng không nhận người cao tuổi như vậy."

"Dù trên chính sách có hỗ trợ, quan tâm đến người già, nhưng nhiều lắm cũng chỉ là thỉnh thoảng tặng quà ngày lễ tết mà thôi."

"Vậy em nghĩ xem, vào lúc này, nếu có một công việc ngay trước cửa nhà, vừa nhẹ nhàng, vừa phù hợp với độ tuổi bảy tám mươi, lại được làm cùng những người già quen biết, tiền công lại trả ngay... Cuộc sống như thế có phải tốt không?"

"Đây mới là niềm hy vọng lớn nhất trong cuộc sống của họ."

"Nhưng mà..." Yến Nhiên tò mò hỏi: "Dù sao họ cũng là thuê người làm việc, trả tiền rồi thì người ta làm, sao con cảm thấy dì Ngô Lan lại có vẻ rất tự hào nhỉ?"

Loading...