Cuộc sống làm nông của Tống Đàm - Chương 542: Làm thịt heo không?

Cập nhật lúc: 2025-02-21 00:39:09
Lượt xem: 252

Thực ra, chất lượng cỏ lát năm nay tốt đến bất thường, tốt đến mức Tống Hữu Đức sống mấy chục năm cũng chưa từng thấy.

Có điều, cây cối trong ruộng thì lớn kiểu gì cũng khó mà nói chắc. Ngoài việc canh tác cẩn thận, chăm sóc chu đáo ra, đôi khi còn phụ thuộc vào trời đất. Vì vậy, cả nhà xúm lại trầm trồ một lúc rồi cũng thôi, chẳng ai để trong lòng.

Cho đến khi chiếu cỏ của Tống Đàm cái rẻ nhất cũng bán 999 tệ, cái đắt nhất lên đến 1599 tệ...

Chỉ là chiếu cỏ thôi mà!

Chuyện này thật sự khiến lão Tống rung động, đến mức lúc chọn nguyên liệu đan chiếu cũng phải cực kỳ cẩn thận.

Giờ ông chỉ tiếc là lúc chẻ cỏ lát không tỉ mỉ hơn, khiến một phần lõi giữa bị chẻ lệch.

Phần lõi này hơi cứng, khi đan không giống với lá cỏ. Nếu chỉ là sợi nhỏ, vẫn có thể đưa vào để tăng độ bền.

Nhưng nếu to quá, chỉ có thể chẻ thêm một nhát để gọt bỏ phần lõi già này.

Bởi vậy, mỗi lần lựa chọn nguyên liệu, Tống Hữu Đức đều méo mặt xót xa.

Lúc Tống Tam Thành ôm đi, thực ra trong góc cũng chẳng còn nhiều, chỉ gom lại được một bó to bằng hai cánh tay ôm trọn.

Vậy mà Tống Hữu Đức vẫn tiếc!

Ngày thường chắc chẳng đến mức này đâu, chẳng qua là vì cháu gái bán đắt quá, khiến ông cứ nơm nớp lo lắng, sợ có người mua về rồi soi ra lỗi, quay lại mắng cả nhà vô lương tâm...

Trong lòng ông lão có áp lực, dù đan chiếu kiếm được không ít tiền, ông cũng không dám khoe với Vương Lệ Phân.

Cũng may là không khoe, nếu không đã bị bà vợ đ.ấ.m cho một trận, rồi bị ép ngoan ngoãn ngay tức khắc.

Hơn nữa, những năm trước khi đan chiếu, cỏ lát phơi khô vốn có màu vàng, chỉ loại sấy mới có chút xanh xỉn, không sáng lắm.

Nhưng năm nay, ngay cả phần lõi bị chẻ ra cũng xanh mướt, còn óng ánh dầu.

...

Tống Tam Thành thì không nghĩ nhiều như vậy.

Xanh mướt, óng ánh thì sao? Dù gì cũng là phần thừa định dùng để lót chuồng heo thôi! Cả cái thôn này chắc chỉ có nhà ông keo kiệt như vậy.

Thời tiết nóng bức, mấy con heo chạy đầy sườn đồi, tìm chỗ râm mát nằm dài, trừ lúc ăn ra thì chẳng buồn về chuồng.

Mỗi tối, nền chuồng đều phải xịt nước cho hạ nhiệt, cũng không còn trải rơm rạ nữa.

Nhưng bảy con heo, một bó cỏ nhỏ thế này, Tống Tam Thành nhìn mà thấy còn chẳng đủ lót hết nền chuồng, có chút chật vật.

Dù vậy, cũng chỉ có bấy nhiêu.

Ông không nghĩ nhiều, chỉ thấy mấy con heo vừa thấy người đã kêu ầm lên, cứ như bụng là hố không đáy vậy. Ông tùy tiện rải đều đống cỏ lát vào chuồng, sau đó quay đi xách nước đổ thêm.

Ai ngờ mới quay lưng một chút, hai con heo rừng nhỏ xíu nằm dưới bóng cây đã lạch bạch đứng dậy, chạy thẳng vào chuồng.

Đến khi ông xách nước quay lại, lại thấy đám heo đang nhai cỏ "nhóp nhép nhóp nhép"...

Tống Tam Thành ngây người, vô thức muốn xông vào.

Cỏ này có ăn được không thì không biết, phải mau ngăn lại mới được!

Nhưng vừa nhìn kỹ.

Thôi xong, nền chuồng chỉ còn toàn mẩu vụn, chẳng còn nổi một cọng nguyên vẹn, giờ ngăn cái gì nữa? Muốn ăn thì cứ ăn đi.

Nhìn lâu thêm chút, ông bỗng nhận ra.

Heo... có gì đó hơi sai sai?

Sao to quá vậy?!

Nhà nuôi hai con heo trắng lớn, loại này phát triển nhanh, đến cuối năm có khi nặng đến 300 cân, tất nhiên, đó là trong điều kiện chăn nuôi khoa học.

Chăn nuôi khoa học là gì?

Là nhốt trong chuồng, ngày nào cũng ăn, ăn, ăn, không cho chạy nhảy, còn phải bổ sung thức ăn giàu dinh dưỡng để vỗ béo...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/chuong-542-lam-thit-heo-khong.html.]

Như vậy, có giống heo một năm có thể đạt hơn ba trăm cân!

Mà loại heo trắng này của nhà ông, 300 cân cũng không phải chuyện không thể.

Mấy con heo trắng này, nếu nuôi tốt thì nặng 300 cân cũng không phải chuyện khó.

Nhưng mà heo nhà bọn họ ngày nào cũng chạy khắp núi, gặp mưa thì thích lăn lộn bùn đất, vận động không ngừng… Vậy thì lấy đâu ra nhiều mỡ mà tích?

Thế nhưng, đàn heo này đã được nuôi sáu tháng rồi, nhìn con nào con nấy béo tốt, cái đám heo trắng kia ít nhất cũng phải hơn 200 cân, còn mập hơn cả heo trong ký ức của ông lúc nhỏ!

Hồi xưa khi đội sản xuất nuôi heo, chỉ riêng con này thôi cũng đủ để đem lên huyện triển lãm!

Ông lại cúi đầu nhìn vào cái gáo trên tay, mỗi ngày cũng chỉ trộn ít cám mì, cám gạo, còn lại toàn là cơm thừa canh cặn, rau dại, rong trong ao, với mấy quả bí đỏ già bị rơi vỡ…

Những thứ này đâu phải thức ăn để lên mỡ chứ?

Ông lại nhìn sang ba con heo đen mới mua về, rõ ràng nhỏ hơn một vòng, nhưng cơ thể săn chắc, bốn chân đạp xuống đất có lực lắm.

Nhìn thì không béo, nhưng cân nặng chắc chắn không nhẹ.

Thao Dang

Còn hai con heo rừng mới đưa về gần đây thì vóc dáng càng nhỏ hơn, giờ đang hăng m.á.u húc nhau trên núi, cắn nát cỏ lát trong miệng mà húc loạn xạ, có chút mỡ nào thì cũng bị chạy cho tan hết rồi…

Nhưng mà… sức chúng nó có hơi mạnh quá không?

Đâm vào cây một cái mà cả cây cũng rung như sắp đổ luôn…

---

Khi Tống Tam Thành về nha và lẩm bẩm câu này, ông chú Bảy nghe mà chảy nước miếng: “Anh nói heo đã nặng 200 cân rồi, hay là thịt một con trước đi?”

Không cần gì nhiều, chỉ cần con heo trắng kia thôi.

Nó mập, đến lúc đó lấy mỡ heo cắt ra một miếng, cho vào nồi mà rán, rán đến khi tóp mỡ giòn rụm, vàng óng, thơm nức mũi, rồi rắc chút muối lên…

Ôi chao! Ngon đến rụng cả răng mất thôi!

Tống Tam Thành: … ực!

Mỡ rán xong đổ ra bát, đợi đông lại thành màu trắng, mỗi lần nấu ăn chỉ cần múc một muỗng…

Phải nói, dùng mỡ heo xào rau, nhất là rau xanh, ngon không gì sánh được! Mỡ heo cũng có thể dùng để kho thịt, nấu canh, còn có thể làm nhân bánh bao…

Nhưng mà, giờ con heo mới 200 cân, nhỡ nuôi thêm một thời gian, cuối năm nó lên 300 cân thì sao?

“Không được không được, giờ thịt nó không đáng.”

Ông quay sang gợi ý: “Không phải còn đậu nành à? Con mang lên trấn ép dầu, chắc chắn cũng thơm lắm.”

Ông chú Bảy liếc ông một cái: “Cả vườn hạt dẻ chỉ có chưa tới ba mẫu đất trồng đậu nành, ba mẫu đậu nành thu hoạch được bao nhiêu đâu? Một nhà mà nấu nồi giò heo cũng mất nửa bao, anh còn đòi ép dầu?”

Tống Tam Thành: …

Dù sao thì heo không thể thịt được.

Ông bèn đề nghị tiếp: “Không phải còn mè đen sao? Mè cũng ép dầu được… tháng sau thu hoạch rồi ép một mẻ, đảm bảo thơm lừng!”

“Ui dào!” Ông chú Bảy không nhịn được mà chế giễu: “Nửa mẫu mè đen, thu về được mấy hạt? Ép dầu chắc cũng chỉ được ba, bốn chục cân, anh tính xem, ba, bốn chục cân dầu thì xào được mấy bữa cơm hả?”

Thấy ông chú Bảy đã quyết tâm muốn ăn thịt heo, ông` đành bịa thêm lý do: “Không được không được! Chuyên gia nói rồi, mỡ heo không tốt cho sức khỏe, ăn nhiều dễ sinh bệnh!”

Lần này thì ông chú Bảy cứng họng.

Mỡ heo không tốt cho sức khỏe?

Ông còn chưa kịp cãi lại thì thấy Quách Đông bước vào sân: “Chú à, chú đừng nghe mấy chuyên gia nói linh tinh! Ai bảo mỡ heo không tốt chứ? Nó tốt lắm ấy!”

“Không chỉ tốt, mà còn có thể trị bệnh nữa đó! Bọn cháu học Đông y, hay dùng cái này để chữa bệnh lắm! Với lại dinh dưỡng cũng phong phú lắm!”

“Chủ yếu là cái gì cũng phải có chừng mực, ngày nào cũng ăn đồ béo ngậy thì dù có ăn tiên đào cũng bổ quá mà sinh bệnh, đâu thể trách mỡ heo được.”

Nói xong, cô ta mới sực nhớ ra: “Ủa? Tống Đàm đâu ạ? Kim anh tử của tôi sấy khô chưa? Bên kia sắp nấu cơm rồi đấy ạ!”

Loading...