Cuộc sống làm nông của Tống Đàm - Chương 477: Thật đang tiếc khi phải nói rằng…

Cập nhật lúc: 2025-02-10 01:04:24
Lượt xem: 267

Nghĩ tới đây, Tống Đàm không khỏi cảm thấy bực bội, với cái đà này, e rằng sau này trồng gì cũng phải làm mái che mất thôi.

Lão Triệu cũng cứng họng một lúc.

Nghĩ nghĩ một hồi, dứt khoát làm quân sư quạt mo: “Thế… chẳng phải bọc túi cho quả là được rồi sao?”

Lời còn chưa dứt, hai người đã đẩy cửa vườn cây ra.

Tống Đàm chỉ tay về phía những cây đào trĩu quả trước mặt:

“Ông xem đi, là làm mái che hợp lý hơn, hay bọc túi cho từng quả thì tiện hơn?”

Lá đào dài hẹp, ken dày đặc, bị gió thổi phát ra tiếng xào xạc. Ở giữa là từng quả đào xanh trắng pha đỏ chen chúc nhau, nhìn cái dáng dấp tranh nhau mà lớn.

Cái vườn này, làm sao mà bọc túi cho hết? Còn lấy đâu ra thời gian, nhân lực mà bọc?

Lão Triệu lập tức câm nín, không cần câu trả lời nữa.

Thật ra, từ lâu cả nhà đã tìm đủ cách đối phó với lũ chim trong vườn rau và vườn cây. Với khả năng hiện tại của Tống Đàm, giỏi lắm cũng chỉ đuổi sâu bọ tạm thời, mà còn chưa triệt để lắm nữa.

Những con lớn cỡ này thì chịu, đành bó tay thôi.

Vậy nên, ông lão Lý ban đầu còn đóng cả bù nhìn trong vườn rau!

Bù nhìn làm cực kỳ sống động, còn khoác cho cái áo cũ. Nhưng lũ chim bây giờ, đúng là càng ngày càng ngang tàng, coi trời bằng vung, tất nhiên, cũng không loại trừ nguyên nhân đồ trong vườn quá ngon, cám dỗ quá lớn.

Tóm lại, chẳng có tác dụng gì ráo! Chúng nó thậm chí còn tụ tập trên bù nhìn để họp hội nghị nữa kìa!

Chíp chíp chíp, ồn ào náo loạn.

Sau đó, Tống Đàm lại lên mạng mua mấy cái máy phát tiếng đuổi chim, người nghe được, chim cũng nghe được, thế mà vẫn không ăn thua.

May mà diện tích vườn rau không lớn, Tam Bảo, Tứ Bảo đứng canh giữ, thêm mấy con c.h.ó cỏ đã lớn được một nửa, chạy tới chạy lui, tạm thời cũng miễn cưỡng trông chừng được.

Nhưng vườn cây thì lại khác.

Chưa nói đến chuyện khắp rừng đào là dây dưa hấu bò lan, không tiện để bầy c.h.ó chạy rông, mà ngay cả cây cối cao thế này, cành lá rậm rạp, chim đậu giữa chạc cây hay trên ngọn mà ăn vụng thì có trời mới cản được.

Dù Đại Vương có to con, nhảy cao, nhảy xa, cũng không thể nhảy lên tận cây được!

Cuối cùng xoay đi xoay lại, vẫn là cách đơn giản nhất lại hiệu quả nhất.

Giờ thì tốt rồi, che chắn kỹ càng, không có kẽ hở nào, làm cho chú Trương chuyên trông coi vườn cây cũng phải thở phào nhẹ nhõm.

Lão Triệu nghe xong cũng chỉ biết cười trừ.

Lúc này, nhìn cả ngọn núi đào xanh mướt trước mặt, ông cũng có chút cảm khái, đúng là không dễ dàng gì!

Sau đó, ông tò mò hỏi: “Loại đào mỏ quạ này, hình như vùng mình chưa ai trồng nhỉ? Thật sự ngon hơn đào bản địa sao?”

Nhắc đến chuyện này, Tống Đàm liền hào hứng.

Vùng này chỉ có một giống đào Ngũ Nguyệt Tiên, cũng là loại giòn ngọt, nhưng không thành quy mô, nhà nào cũng chỉ trồng một hai cây cho vui, thành ra giống này chưa bao giờ được cải tạo, nâng cấp.

Nói trắng ra, hương vị cũng bình thường thôi.

Thao Dang

Nhưng bây giờ thì…

“Loại đào mỏ quạ này, thực ra lại giống đào bản địa của mình nhất, vừa giòn vừa ngọt, hương đào cũng đậm. Chỉ có một điểm khác, chính là đầu quả hơi cong, trông như cái mỏ quạ, nên mới có tên gọi này.”

Cũng chính vì cái mỏ đó, trong quá trình vận chuyển rất dễ bị gãy, nhưng may là chẳng ảnh hưởng gì đến chất lượng khi ăn cả. Chỉ là khi đưa lên kệ bán, phải chú thích rõ ràng, quả nào bị gãy mỏ thì không nằm trong phạm vi bảo hành.

---

Tống Đàm âm thầm nhắc nhở bản thân.

"Chúng tôi thử rồi vài hôm trước, ngon khỏi chê luôn."

Vừa nói, cô vừa đưa tay bẻ từng chùm đào trước mặt thả vào giỏ. Đừng tưởng đào vẫn xanh đỏ lẫn lộn, thực ra phần đỏ đã chín hẳn rồi, ánh nắng chiếu vào là vừa vặn nhất.

Ngay cả mấy trái đào nhỏ xanh lè giờ cũng có thể ăn được, chỉ là vị ngọt không đủ, ăn vào cảm giác chán hơn hẳn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/cuoc-song-lam-nong-cua-tong-dam/chuong-477-that-dang-tiec-khi-phai-noi-rang.html.]

Nhắc đến hương vị, lão Triệu tin sái cổ!

Lúc này ông ta mấp máy môi, rõ ràng vừa uống xong một bát canh tuyết nhĩ mà bụng như lại thấy đói cồn cào...

Mới hái được nửa giỏ thì bí thư Tiểu Chúc gọi điện.

"Tống Đàm, cô còn nhớ khoản trợ cấp vườn cây không? 300 tệ mỗi mẫu đất ấy. Hôm trước nghe nói đào sắp chín rồi đúng không? Tôi đang giục bên họ xuống khảo sát đây."

Giọng cô ta hạ thấp:

"Tôi thấy năm nay đào trên núi nhà cô nhiều phết, bán lẻ thì cực quá. Để tôi xem có moi được vài mối buôn lớn đáng tin từ đám này không."

Tống Đàm gật đầu như giã tỏi: "Được đấy!"

Thậm chí cô quyết ngay, mai sẽ ra ruộng bẻ thêm một giỏ ngô nữa!

Nói sao nhỉ, không phải để bán mà là để mấy cán bộ chính quyền vất vả này cảm nhận tình người chất phác ở nông thôn.

Lão Triệu kiên nhẫn chờ cô nghe xong điện thoại, rồi sốt sắng bảo:

"Dù thế nào thì cô cũng đừng quên tôi nhé! Đào nhất định tôi phải có phần!"

"Tôi biết rồi." Tống Đàm dở khóc dở cười. "Tôi còn muốn bán hết cho mối buôn lớn đây này, nhưng ông xem nông sản nhà tôi có thứ nào đủ sản lượng đâu?"

Lão Triệu lại càng lo lắng hơn:

"Tôi nói là về sau ấy! Bất kể thế nào, cái tình quen biết ở chợ này không thể quên đâu. Sang năm cô mở rộng quy mô rồi, cũng phải nhớ phần tôi đấy!"

"Vì cô mà tôi còn thuê luôn mặt bằng rồi đây này!"

Câu này nói ra...

Tống Đàm trực tiếp nhét giỏ vào tay ông ta: "Lo mà hái đào cho tốt, đừng nghĩ đông nghĩ tây nữa."

Thấy lão Triệu cầm giỏ vẻ mặt nhẹ nhõm, cô tiện thể hỏi luôn:

"À, gà vịt nhà tôi bắt đầu đẻ trứng rồi. Trứng vịt tôi định muối làm trứng muối nên chưa bán. Nhưng trứng gà thì ngày nào cũng có kha khá... Ông lấy không?"

"Còn phải hỏi à?"

Lão Triệu không hài lòng: "Cứ nói giá đi, tôi lấy hết. Mà ngày được bao nhiêu trứng?"

Tống Đàm nghĩ ngợi, tổng cộng hơn trăm con gà con, lớn lên không c.h.ế.t con nào.

Trừ vài con gà trống, còn lại đều bắt đầu đẻ rồi. Dù còn non, tần suất đẻ chưa ổn định, nhưng mỗi ngày cũng được tầm hơn 70 quả.

Bớt lại phần nhà ăn...

"Mỗi ngày 50 quả, 10 tệ một quả."

Lão Triệu: ...

"Mỗi ngày 50 quả? Cô còn nói là nhiều?! Thế mà gọi là nhiều à?! Người ta đến vơ phát hết sạch!"

"Hết cách rồi."

Tống Đàm thở dài: "Nuôi nhiều quá thì không trông nổi. Thật ra mấy con này tôi nuôi chủ yếu để ăn. Nếu không phải trời nóng trứng dễ hỏng thì tôi cũng chẳng vội bán."

Lão Triệu tính toán trong lòng, 50 quả, giữ lại 10 quả ăn, bán được 40 quả... Trời ơi! Ít quá đi mất!

Ông đành nhắc thêm một câu:

"Trứng muối thì nhớ để phần tôi nhé. Còn cá trong ao nhà cô, nghe nói to hết rồi phải không? Vớt lên bán cho tôi luôn đi?"

"Không được đâu." Trứng muối thì được, cá thì không.

Ngại thật, gần đây không có nhiếp ảnh gia riêng, ảnh sản phẩm trong cửa hàng nhìn cứ lộn xộn thế nào ấy.

Một bên là ảnh 4K siêu nét, bên kia lại chỉ 720p... chênh lệch quá lớn luôn!

Không phải cô định lợi dụng máy quay của họ đâu, chủ yếu là đông người cho vui ấy mà.

Loading...