Cuộc Sống Hạnh Phúc Của Vợ Trước Pháo Hôi (Niên Đại Văn) - Chương 127

Cập nhật lúc: 2026-05-02 17:07:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

cô giúp hỏi Hoàng Tăng Nhạc một chút, vì đối xử với như .” Mạnh Tác Nghĩa , “Ban đầu chỉ nghĩ đường tắt, nhưng… thời gian , nghĩ nghĩ thấy đơn giản như thế.”

“Nhất định còn nguyên nhân khác. Nếu , e là thể nhắm mắt. Kiều…”

Giọng Mạnh Tác Nghĩa đột nhiên dừng . Bởi vì ông thấy biểu cảm của Kiều Vi.

Ông hiểu : “Cô ?”

Kiều Vi trầm mặc: “Ngài ?”

: “Tăng Nhạc và cô con gái thứ hai của ngài… ngài ?”

Mạnh Tác Nghĩa kinh ngạc: “Hai đứa nó, gì cả.”

Hai . Mạnh Tác Nghĩa : “Nói …”

Kiều Vi kể những gì cô .

“Vớ vẩn! Chúng nó căn bản hề yêu .” Mạnh Tác Nghĩa , “Con bé thứ hai đúng là chút thiện cảm với , nên hỏi ý kiến . phân tích một chút, nó hiểu ngay là hai hợp. Thế là thôi.”

con bé đ.á.n.h giá cao , nên đề cử với . mới dùng .”

với con bé, căn bản là chuyện gì!”

Có thể dối, cũng thể ai dối, chỉ là cùng một chuyện, mỗi đều bằng lăng kính chủ quan của . Ai cũng “kén” của riêng .

“Nếu chỉ thăng tiến, còn nể bản lĩnh. Nếu là vì chuyện đó…” Mạnh Tác Nghĩa lạnh giọng, “thì xa .”

Kiều Vi trầm mặc. Có nên ông đúng ? Những như Hoàng Tăng Nhạc, kiểu thăng tiến như , nhiều nhất cũng chỉ rực rỡ mười năm.

Sau đó, tất cả phe phái đều sẽ thanh toán, con đường quan lộ sẽ còn tiến xa. Mạnh Tác Nghĩa cuối cùng cũng buông bỏ khúc mắc với Hoàng Tăng Nhạc.

Ông Kiều Vi: “Cô chuyển sang thư viện ?”

Kiều Vi gật đầu.

Mạnh Tác Nghĩa vui vẻ: “Biết chọn chỗ. Hôn nhân của cô , bản cũng năng lực, tầm . Cứ định mà sống, đừng ham cái hào nhoáng mắt.”

Ông xoa đầu gối: “Bây giờ sa cơ, những lời thể . Kiều Vi, cho rằng tình hình hiện tại sẽ kéo dài lâu, sớm muộn gì cũng sẽ định . Chuyện như , đảng trải qua vài . Không gì đáng sợ.”

đặc biệt dài. Dài tới mười năm. Ông . Mắt Kiều Vi nhòe . Cô lau mắt: “Bí thư, ngài đúng. cảm thấy… nhiều nhất mười năm. Chỉ cần chịu đựng, sẽ qua.”

“Bí thư, đến gặp ngài, chỉ là với ngài, hãy cố chịu đựng!”

Mạnh Tác Nghĩa : “Nếu Hoàng Tăng Nhạc thật sự còn chút tâm khí, thì sẽ để c.h.ế.t.” Ông , “Áo gấm thể mặc ban đêm.”

“Cô giúp hỏi xem, để c.h.ế.t đói là ý của ?”

nghĩ là .”

Quả thực là . Kiều Vi tới tòa nhà ủy ban huyện. Hoàng Tăng Nhạc đang họp, cô chờ hơn nửa tiếng mới gặp .

Hoàng Tăng Nhạc bước nhanh văn phòng: “Kiều Vi, hôm nay tới? Công việc ở thư viện thuận lợi ?”

Vừa họp xong, cổ họng khô rát, quen với Kiều Vi nên cần khách sáo, cầm cốc nước uống một .

Kiều Vi lên tiếng: “Chỗ kho phía Sở Y Tế, cơm ăn.”

Hoàng Tăng Nhạc khựng . Anh đặt mạnh cốc xuống bàn, kéo cửa phòng : “Tiểu Phan!”

Kiều Vi từng ở cuộc họp chống Quan Đồ Vĩ, chịu bỏ đá xuống giếng với Mạnh Tác Nghĩa. Khi đó Hoàng Tăng Nhạc cùng phe Quan Đồ Vĩ, nhưng khi lên nắm quyền, trả đũa, cũng gây khó dễ. Ngược , còn nâng đỡ, trọng dụng những đồng nghiệp cũ cùng văn phòng.

Phan cán sự giờ là thư ký Phan của Hoàng chủ nhiệm, tương tự như vị trí của thư ký Hoàng bên cạnh Bí thư Mạnh.

Thư ký Phan gọi liền chạy : “Chủ nhiệm?”

Hoàng Tăng Nhạc hỏi: “Suất ăn bên khu hậu viện Sở Y Tế sắp xếp thế nào?”

Thư ký Phan : “Theo tiêu chuẩn, khẩu phần giảm một nửa.”

Chủ yếu là ăn đủ no, nhưng cũng đến mức c.h.ế.t đói.

Chủ nhiệm Hoàng Tăng Nhạc : “Anh xác minh , bên đó hiện giờ cơm ăn.”

Thư ký Phan “a” một tiếng, về phía Kiều Vi, đoán nguồn tin.

Kiều Vi thừa nhận: “Hôm nay qua xem.”

Quả thật cô cũng gan thật. Thư ký Phan trong lòng vô cùng khâm phục.

“Được, kiểm tra .” Anh rời .

Kiều Vi thở dài: “ . Ông cũng chắc chắn . Thôi, hiểu là , về .”

Chủ nhiệm Hoàng Tăng Nhạc gọi cô : “Kiều Vi.”

đầu.

Anh : “Có thời gian thì cô qua đó xem giúp. Mấy kẻ cấp khó lường, phê nhưng xuống chắc đúng. cũng thể ngày nào cũng để ý chuyện đó. Cô giúp trông chừng một chút.”

Cách của thậm chí mang theo vài phần dịu dàng. Như thể đang lo lắng là một vị lãnh đạo yên nghỉ hưu.

Suýt chút nữa khiến quên, chính kéo Bí thư Mạnh xuống.

Anh quả thật Bí thư Mạnh sống. Gấm vóc thể đêm.

Kiều Vi gật đầu: “Được.”

Buổi tối, cô xếp bằng giường, ngửa đầu trời .

Nghiêm Lỗi hâm sữa cho cô: “Có thêm đường.”

Anh uống quen, nhưng Kiều Vi và Nghiêm Tương đều thích.

Nghiêm Lỗi nhấp nóng: “Đang nghĩ gì ?”

Kiều Vi thổi lớp váng sữa: “Gấm vóc thể đêm.” Nghiêm Lỗi nhướng mày.

Kiều Vi khẽ : “Tăng Nhạc nhất quyết giữ , lẽ cũng vì điều .”

Người bên cạnh , chỉ Kiều Vi hiểu cái gai trong lòng bao năm qua. Cũng chỉ Kiều Vi mới thực sự thấy “gấm vóc” của . Sân khấu đời cần khán giả.

Nghiêm Lỗi xuống cạnh cô, ôm vai cô, uống một ngụm : “Không . Em bình yên là .”

“Em bình yên, bình yên, Tăng Nhạc cũng bình yên. Mọi đều bình yên, là đủ.”

Anh hỏi: “Rốt cuộc em đang lo điều gì?”

Kiều Vi lắc đầu, . Chỉ cần Mạnh Tác Nghĩa thể chịu đựng, chờ đến ngày minh oan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-hanh-phuc-cua-vo-truoc-phao-hoi-nien-dai-van/chuong-127.html.]

Không đợi đến mười năm mới minh oan. Trong suốt thời gian , vẫn luôn đấu tố, cũng ngừng giải oan. Đến ngày Mạnh Tác Nghĩa vượt qua , sẽ ?

Khẩu phần ở hậu viện Sở Y Tế cải thiện.

Tuy no, ngon, nhưng cũng đến mức đói lả liệt ván giường. Tiêu quán trưởng với Mạnh Tác Nghĩa: “Nhờ phúc của ông.”

Ông khen: “Ông thật chuẩn.”

Mạnh Tác Nghĩa nhạt: “Nếu thật sự mắt , giờ ở đây. Ngủ sớm , giữ sức.”

Cuối tháng chín một trận mưa thu. Thời tiết kiểu , thư viện gần như ai đến. Dưới hành lang văn phòng xếp một dãy ghế tre.

Thật Kiều Vi sắm vài chiếc ghế như ở nhà. quá phô trương, thật sự quá phô trương. Dù công việc nhàn đến , cũng vẫn là công việc, thể .

Đành lui một bước, dùng công quỹ mua ghế tre, mỗi một chiếc. Ngày mưa, thành hàng mái hiên, nhâm nhi .

Trịnh Ngải kiên trì : “Nước vẫn nóng. Chát.”

Người khác : “ nếm .”

Trịnh Ngải : “Lưỡi kém, lưỡi nhạy nhất.”

Kiều Vi thở dài: “Không cụ .” Những thứ đó là “tứ cựu”, ai dám dùng. Đành tạm dùng cốc men.

Ngồi thành hàng, Kiều Vi gác chân lên ghế, nhấc hai chân của ghế tre lên, đung đưa nhè nhẹ.

uống , sách, lẩm nhẩm thơ cho hợp cảnh, chỉ thả trống đầu óc. Cùng mưa thu gõ mái, nước chảy qua máng.

Ý cảnh , rời khỏi thư viện, khó tìm đồng điệu.

Kiều quán trưởng còn tới, lo lắng đến phát hoảng. Ai ngờ cô là một như .

Kiều Vi ngẩng đầu trời: “Hôm nay mưa, chắc sẽ dạo phố .”

“Ai mà , cũng thể áp đến hội trường mở họp.” Mọi thở dài.

Không khí trĩu nặng. Đặc biệt là mưa thu, cái linh hoạt trong trẻo của mùa thu bỗng trở nên hiu quạnh, âm u.

Kiều Vi khẽ thở dài, hứa: “Đợi mùa đông tuyết, chúng sẽ quây lò nướng khoai ở đây.”

Không khí lập tức nhẹ lên. Mọi bắt đầu mong chờ mùa đông. Nghiêm Tương luyện chữ mưa.

Trong quán viên một chị họ Thẩm, rảnh rỗi, hỏi Kiều Vi thể để cô dạy Nghiêm Tương thư pháp .

Trời ơi, ở thời hiện đại một tiết thư pháp cũng hơn trăm! Giờ dạy miễn phí! Kiều Vi còn thể gì, đương nhiên là đồng ý.

Mấy đồng nghiệp trong thư viện , ở nhiều phương diện giống , ví dụ như kiên nhẫn. Làm việc gì cũng nóng vội.

So với trường học chẳng học gì, Nghiêm Tương càng thích thư viện. Trong mưa luyện chữ. Dì Thẩm chậm rãi, dùng que trúc nhỏ gõ cổ tay , chỉ từng điểm mấu chốt.

Chú Trịnh : “Cô cứ để thằng bé mấy bài Tống từ bảo nó học thuộc, nhớ, một công đôi việc.”

Chú Trịnh thích thơ từ, thường dạy học thuộc.

Dì Thẩm khinh bỉ mặt, trợn trắng mắt: “Người ngoài nghề đừng chỉ tay năm ngón, khác nghề như cách núi.”

Chú Trịnh: “Chậc.”

Kiều Vi thì theo ông Lý lớn tuổi nhất trong thư viện học cờ vây. Kiếp , trong phòng bệnh từng một dì dạy cô một chút. khi dì đó rời , còn ai chơi cùng cô, về mất khả năng tự chăm sóc bản , tất cả thứ đều buông bỏ.

Chỉ còn một cái giá đỡ điện thoại gắn khung giường, xem video. Đó là cách tiết kiệm sức nhất, đỡ tốn sức lực cũng đỡ tốn trí nhớ. Chờ c.h.ế.t.

Từ sớm cô dự đoán sẽ ở thư viện nhiều năm, bên ngoài thế sự hỗn loạn, Kiều Vi trốn ở đây, lòng yên như nước. Ngồi chơi cờ, vặn.

Thỉnh thoảng cô sẽ đến hậu viện Sở Y Tế xem một chút.

Đôi khi lén mang ít t.h.u.ố.c qua. Cái gáy dây thép siết đến rách toạc, thấy đau.

Nghe ở xưởng phân một nữ công nhân họ Trịnh tích cực, mỗi đều chủ động tham gia đấu tố Mạnh Tác Nghĩa, tấm bảng gỗ là do cô mang ngâm nước.

cũng là ai.” Mạnh Tác Nghĩa , “Sau họ cho , cô từng giáo viên ở nhà trẻ của chúng , viêm gan, điều .” Thậm chí “quên”, mà là “ ”.

Đối với Bí thư Mạnh đây, đó chỉ là một câu thuận miệng, cần suy nghĩ. Người việc như , căn bản nổi đầu ông.

Cũng thể vì, trong những ông từng đắc tội, đó là đáng nhắc tới nhất.

Kiều Vi thăm Mạnh Tác Nghĩa, đương nhiên cũng tiện tay ghé xem Tiêu quán trưởng.

Mọi trong thư viện đều nhớ Tiêu quán trưởng. họ phận và quan hệ như Kiều Vi, dám giống cô quang minh chính đại hậu viện Sở Y Tế như “miễn t.ử kim bài”.

Đi nhiều, Tiêu quán trưởng dần dần tin tưởng cô.

Cuối cùng một ngày, ông : “Phòng tư liệu 7, dãy thứ hai hơn chục cái rương, đ.á.n.h dấu.”

Nhìn bề ngoài khác gì rương khác, nhưng bên trong là báu vật trấn quán của thư viện. Đều là sách cổ lưu truyền ở địa phương. Mất là mất luôn.

Kiều Vi hiểu, cô : “ sẽ cố gắng.”

Tiêu quán trưởng : “Đừng cố gắng, cô hứa với .”

Kiều Vi bất đắc dĩ, ngửa đầu thở dài: “Sao thể hứa . Tình hình bây giờ thế nào. Nếu chuyện, chắc chắn bảo vệ . Đồ vật quý đến cũng quý bằng chính .”

Tiêu quán trưởng : “Cô hứa, nhắm mắt .”

Ông lão cô đầy đáng thương. Ngày nào cũng chịu khổ sáng chiều, lẽ đêm ngủ cũng yên. Vì Mạnh Tác Nghĩa cũng từng những lời tương tự.

Kiều Vi mềm lòng, dỗ ông: “Được , hứa.”

Ông lão vui vẻ: “Vậy giao cho cô, quán trưởng Kiều.”

Buổi tối, ông lão lén sang phòng Mạnh Tác Nghĩa. Mạnh Tác Nghĩa ông lay tỉnh.

Ông lão : “Ông giúp một việc.” Mạnh Tác Nghĩa mở mắt.

Sáng hôm , một nữ quán viên mắt đỏ hoe chạy .

“Vừa ngang qua Sở Y Tế, họ đang kéo ngoài… kéo t.h.i t.h.ể.”

Trước giờ mở cửa nửa tiếng, đang quét dọn, đều dừng . Môi cô run lên.

“Tiêu… Tiêu quán trưởng… treo cổ .”

“Đi thì sạch sẽ, cần chịu khổ nữa.” Tối hôm đó, Tiêu quán trưởng đ.á.n.h thức Mạnh Tác Nghĩa.

giống ông.”

“Ông từng lính, khổ mấy cũng chịu .”

thì… trăm một dụng là thư sinh, là thư sinh… cổ nhân sai.”

“Dậy , giúp một chút. với tới.”

Loading...