CUỘC SỐNG HẰNG NGÀY CỦA CÔNG NHÂN XƯỞNG NHÀ NƯỚC [THẬP NIÊN] - Chương 358
Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:24:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Có điều Quan Nguyệt Hà hỏi , cái giấy phép dễ , tiệm tạp hóa nhà cô đủ điều kiện xét duyệt.”
Tào Lệ Lệ âm thầm gợi ý cho cô rằng thể , nhà chị dâu của Thường Chính Nghĩa chính là quản lý mảng .
“Thôi cần , trong nhà mở một cái tiệm tạp hóa bình thường cũng đủ bận rộn .
Cảm ơn nhé."
“Hì!
Tớ cũng chỉ là thuận miệng thôi."
Tào Lệ Lệ cũng chẳng khuyên thêm gì nữa, tán gẫu thêm đôi câu vội vàng đưa cơm.
Thường Chính Nghĩa ăn cơm Tào Lệ Lệ kể chuyện nhà Quan Nguyệt Hà dự định giấy phép bán thu-ốc lá.
Anh chẳng thấy ngạc nhiên chút nào, bố chẳng ít qua:
“Hai vợ chồng Quan Nguyệt Hà và Lâm Ức Khổ mà, trong chính sự chẳng bao giờ mập mờ , chính khí lắm.”
Vì thế nên họ cán bộ to đến chăng nữa thì trong ngõ thể ngoài miệng thấy ghen tị nhưng thực chất chẳng mấy ai thực sự đỏ mắt ghen ghét cả.
Chính là vì những như thế lãnh đạo nên họ mới thấy yên tâm đấy.
—
Sáng ngày mùng một Tết Dương lịch hôm đó cả nhà ba Quan Nguyệt Hà đều tiệm tạp hóa giúp một tay.
Người dân ở khu vực xung quanh đều vì cái chương trình “mua đủ mười đồng tặng một quả trứng gà" mà đổ xô đến mua đồ, hàng dài xếp hàng dài dằng dặc tận đến phố Trường Hồ.
Trong nhà thì phụ trách thu tiền trả tiền, thì phụ trách tặng trứng gà, thì phụ trách lấy đồ kệ hàng...
Quan Nguyệt Hà thì phụ trách việc từ trong phòng ngủ cũ chuyển hàng dự trữ .
Tiệm tạp hóa trong nhà chỉ dùng đến phòng nhỏ để cửa hàng, còn phòng lớn thì dùng để kho chứa hàng.
Có hàng xóm trong nhà thiếu phòng ở hỏi thuê gian phòng của cô nhưng cô đồng ý.
Cô lo lắng thuê phòng sẽ đập bức tường phía để cũng mở một cái tiệm.
Cho dù mở tiệm thì bao nhiêu hàng hóa trong nhà đang chất đống ở đó, vạn nhất thuê nhà nảy sinh ý đồ trộm đồ trong nhà thì ?
Nói tóm , vì mỗi tháng mấy chục đồng tiền thuê nhà mà như thì thật chẳng đáng chút nào.
Bố Lâm và Phương tính tiền thuê nhà cho cô nhưng cô cũng lấy.
Cô bận rộn bổ sung hàng lên kệ trong tiệm tạp hóa, cứ dọn dọn như thế mà cũng thấy vui vẻ lạ thường.
Thậm chí cô còn nghĩ đến một khả năng:
“Nếu cô cứ mãi ở nhà máy quốc doanh thì chừng cô cũng sẽ thủ tục tạm nghỉ lương để ở nhà mở một cái tiệm tạp hóa thật chứ.”
“Nguyệt Hà ơi, kệ hết muối kìa."
“Có ngay đây ạ!"
Ngày mùng một Tết Dương lịch nhộn nhịp suốt cả một ngày, và sự nhộn nhịp cứ thế kéo dài cho đến tận Tết Nguyên đán.
Ngoài đường lớn đông như trẩy hội, khắp nơi đều là những chiếc l.ồ.ng đèn đỏ rực rỡ, những tấm băng rôn màu đỏ tươi, cái điện thoại của “Tiệm tạp hóa ngõ Ngân Hạnh" thì chẳng bao giờ ngừng nghỉ, mỗi Phương đại ma và Lâm đại gia nhận điện thoại là cầm cái loa sắt ở cổng lớn viện 1 mà hét trong:
“Người nhà ai đó ơi, gọi điện !"
Thậm chí ngay cả đúng đêm giao thừa cái điện thoại ở đây cũng chẳng nghỉ ngơi một phút nào.
Cả nhà ba Quan Nguyệt Hà ở ngõ Ngân Hạnh chơi cho đến khi xem xong pháo hoa thì mới thong dong về viện nhỏ của .
Trước khi ngủ Quan Nguyệt Hà lấy sổ tiết kiệm tính toán một lượt, quyết định tiên sẽ trả hai nghìn đồng vay của Đinh Học Văn và Diệp Tri Thu.
Hồi mới vay cô tính toán sẽ chia đều tiền bốn phần để mỗi nhà đều trả một ít.
Diệp Tri Thu sắp thôi việc để khởi nghiệp nên chắc chắn trong tay sẽ thiếu tiền, cô với ba bạn khác là qua Tết sẽ từ từ trả nợ cho họ .
Ngoài hai nghìn đồng tiền vay Quan Nguyệt Hà còn kẹp thêm một trăm đồng đó nữa.
Thời buổi tiền gửi ngân hàng lãi suất cao, nếu gửi ba năm năm thì mười nghìn đồng mỗi năm thể sinh hơn một nghìn đồng tiền lãi.
Vì thế nên ít ông bà cụ trong ngõ cứ nghĩ rằng tiền gửi ngân hàng mới đẻ tiền, chứ mua một cái viện nhỏ giá ba vạn đồng thì để một năm cũng chẳng tăng thêm nổi một nghìn đồng, chẳng đáng chút nào!
Lâm Ức Khổ ý kiến gì, chỉ thắc mắc:
“Đến giờ vẫn xong thủ tục thôi việc ?"
“Cũng bình thường thôi mà.
Đơn xin nộp lên thì vẫn bàn giao công việc cho thỏa .
Có những đơn vị nếu giữ thì đến nửa năm cũng cho thôi việc ."
Có điều tính toán thời gian thì Tết kiểu gì cũng kết quả thôi.
Chẳng cần đợi đến Tết, chiều mùng một Đinh Học Văn và Diệp Tri Thu dẫn theo Phùng Xuân sang ngõ Ngân Hạnh chúc Tết, đúng lúc mang tới cho cô một tin lành.
“Sư tỷ ơi đơn xin thôi việc của em thông qua , Tết là em sẽ các loại giấy tờ cần thiết để mở công ty du lịch."
“Tốt quá !"
Vừa dứt lời thì Lâm Tư Điềm và Hứa Thành Tài cũng dắt díu cả nhà sang chúc Tết.
Tiền mừng tuổi mà Lâm Thính nhận năm nay tăng gấp đôi so với năm ngoái, Quan Nguyệt Hà giúp con bé gửi một cuốn sổ tiết kiệm riêng.
Cuộc sống trông vẻ như đang vô cùng rực rỡ tươi , cứ ngỡ rằng năm tám mươi tám sẽ cứ mãi nhộn nhịp như thế.
Ngày tháng trôi đến tận tháng Ba, sự nhộn nhịp của Tết Nguyên đán dường như vẫn còn mới như ngày hôm qua , nhưng cái khí hỉ hả của ngày Tết đó đột ngột dừng , và kéo theo đó là đủ loại đổi khiến kịp trở tay.
Lâm Ức Khổ với cô rằng chế độ quân hàm khôi phục , cơ cấu lương của đổi.
đối với mà thì khi điều chỉnh lương của sẽ tăng thêm một chút.
Lương của cô cũng vì thâm niên công tác tăng lên mà tăng thêm một chút.
cái mức tăng lương ít ỏi đó so với vật giá đang phi mã thì thật chẳng đáng nhắc tới.
Cũng may là giá các mặt hàng nhu yếu phẩm bên ngoài tăng nhiều, nhưng trong nhà mở một tiệm tạp hóa nên hàng dự trữ, họ cần ngoài xếp hàng tranh mua đồ tích trữ gì.
“Sao mà cảm giác tiền bạc bỗng nhiên chẳng còn giá trị gì nữa thế nhỉ?"
Hồ đại ma ở trong sân cùng Kim Tuấn Vĩ liệt kê những món đồ nào tăng giá gấp mấy , “Năm ngoái mới bảo nhà máy tăng lương, năm nay vật giá tăng vọt lên thế ...
Thà rằng đừng tăng cái gì còn hơn!"
Vật giá leo thang đối với những gia đình công nhân viên chức ở ngõ Ngân Hạnh mà thì ảnh hưởng đến mức thể sống nổi.
việc giải thể một xưởng sản xuất thì đúng là sẽ khiến đường sống mất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-hang-ngay-cua-cong-nhan-xuong-nha-nuoc-thap-nien/chuong-358.html.]
“Giải thể một xưởng sản xuất là ý gì thế?
Những xưởng nào sẽ giải thể?
Xưởng gia công nông sản thực phẩm của chúng thì tình hình thế nào?"
“Còn những ở xưởng phụ tùng của chúng nữa, giải thể thì sẽ quy trình thế nào đây?
Công nhân ở xưởng sẽ bố trí ?
Là sáp nhập các xưởng khác là..."
Chẳng ai dám cái kết quả tồi tệ nhất cả.
Kể từ khi doanh nghiệp quốc doanh đầu tiên phá sản thì những chuyện như xí nghiệp quốc doanh phá sản sáp nhập giải thể chẳng còn là chuyện lạ lẫm gì nữa .
Có những nhà máy quốc doanh từng phúc lợi đến mức ai nấy đều tranh sứt đầu mẻ trán để , mà làn sóng thời đại ập tới một cái chẳng cũng bảo phá sản là phá sản đó ?
Thậm chí những nhà máy quốc doanh mà nửa đầu năm vẫn còn việc ba ca luân phiên để đẩy mạnh sản xuất, đến nửa cuối năm trả nổi lương mà cho công nhân nghỉ việc .
Phần lớn những công nhân ép nghỉ việc ở nhà đợi mãi, đợi mãi mà chẳng thấy nhà máy gọi việc, trái chỉ đợi tin nhà máy phá sản, bán tháo tài sản để trả tiền trợ cấp thôi việc cho công nhân.
Mặc dù đang việc ở các xưởng sản xuất con trướng nhà máy ô tô tổng nhưng đều là công nhân của nhà máy ô tô Ngũ Tinh cả.
Dưới trướng nhà máy tổng một xưởng hiệu quả kinh doanh kém nhưng cũng những xưởng hiệu quả kinh doanh đặc biệt .
Những xưởng hiệu quả kém sắp giải thể thì gì thì cũng nên bố trí cho họ sang các xưởng khác chứ nhỉ?
“Ây chà, ông đừng úp úp mở mở nữa mà!
sắp sốt ruột ch-ết đây !"
“ thế đấy!
Lão Lôi ơi, cái tin chuẩn xác đấy?
Ông từ thế?
Trong nhà máy chẳng thấy chút động tĩnh gì cả nhé!"
Lão Lôi thản nhiên trề môi:
“Cái còn cần hỏi ?
Người của nhà máy vô tuyến điện đến mấy cái xưởng của chúng để tìm hiểu tình hình , hỏi thăm tình hình thiết máy móc, còn hỏi về tình hình công nhân kỹ thuật nữa.
Như thế chẳng quá rõ ràng ?"
Người hỏi chuyện cảm thấy lòng lạnh một nửa, vẫn từ bỏ ý định mà truy hỏi tiếp:
“Chỉ hỏi công nhân kỹ thuật thôi ?
Thế còn những công nhân bình thường như chúng thì ?"
“Cái đó thì ."
Tất cả đều xem đàm phán như thế nào , một nhà máy mặc dù sáp nhập nhưng cũng yêu cầu sắp xếp thỏa cho công nhân trong nhà máy.
cũng những nhà máy sáp nhập mà công nhân thể sắp xếp thỏa .
Ngõ Ngân Hạnh dạo gần đây đều bàn tán về chuyện một xưởng sản xuất giải thể, bầu khí trong ngõ vô cùng nặng nề, ít trong lòng nén một cục tức, hễ cứ gặp một chút mồi lửa nhỏ là bùng nổ ngay.
Tình trạng cãi vã đ.á.n.h tăng vọt một cách nhanh ch.óng.
Tống công an mắt thấy sắp lui về tuyến hai để sang một bộ phận nhàn hạ ở cục công an thành phố dưỡng già , mà vẫn thường xuyên lôi để “xử án" cho những hàng xóm cũ, ngày nghỉ Tống công an cũng chẳng dám ở nhà, là đến đồn công an thì cũng là gọi Thái Anh và Tây Nam dậy, cả nhà ba dắt quán ăn cơm.
Không tìm thấy Tống công an nên hễ thấy cô và Quan Nguyệt Hoa về ngõ là đùa:
“Ở đây một chuyên gia xử án , tìm Nguyệt Hoa kìa."
Chẳng là hàng xóm nào đang nấp trong đống đông mà nhỏ giọng lầm bầm:
“Phải để Nguyệt Hoa bắt hết cái lũ sâu mọt trong nhà máy mới đúng!"
Những khác thấy bèn nhao nhao phụ họa:
“ thế!
Phải bắt hết lũ cán bộ sâu mọt đó !
Nhà máy đang như thế tự nhiên thua lỗ đến mức cơ chứ?
Đều cùng trướng nhà máy ô tô cả, các xưởng khác hiệu quả cao như thế ?"
“Giám đốc xưởng của chúng ở nhà lầu, xe công dùng tùy tiện, chắc chắn là bòn rút của công !"
Hàng xóm láng giềng cũng chỉ thuận miệng để Quan Nguyệt Hoa bắt thôi, thực chất là mượn cơ hội để trút hết những nỗi bất mãn trong lòng , sẵn tiện những suy đoán của chính .
Chứ nếu mà thực sự để Quan Nguyệt Hoa xử lý mấy chuyện cãi vã vụn vặt của hàng xóm thì khác gì chủ động đến mặt cái “thùng thu-ốc s-úng" Quan Nguyệt Hoa để ăn mắng chứ?
Cái tính khí nóng nảy của cô em gái cũng nổi danh khắp cái ngõ , ai ai cũng đều rõ cả.
Hai chị em đến nhà là Giang Quế Anh thở dài:
“Rốt cuộc là tình hình thế nào thì trong nhà máy cũng chẳng một lời giải thích rõ ràng nào cả, công nhân loạn lên suốt nửa tháng nay ."
Chạy lên văn phòng lãnh đạo nhà máy loạn, về đến ngõ cũng loạn.
Bà ghét hàng xóm loạn thấy phiền, mà là thấy cái tin “giải thể một xưởng sản xuất" thật quá đau lòng.
Nhà máy ô tô Ngũ Tinh dù cũng là một nhà máy lớn với hàng vạn công nhân, mà bảo giải thể một xưởng là giải thể ngay cơ chứ?
Giang Quế Anh đồng tình với những lời hàng xóm , bà cũng cảm thấy chính là do một lãnh đạo nhà máy đủ nên hiệu quả kinh doanh của nhà máy mới kém như .
Hai chị em Quan Nguyệt Hà và Quan Nguyệt Hoa đều im lặng, lúc ít mà phản bác mới là điều đúng đắn.
Sự lụi tàn của một nhà máy khó để đó chỉ là vấn đề của lãnh đạo nhà máy.
Các chính sách hiện hành, sự tác động từ các doanh nghiệp vốn đầu tư nước ngoài và những xưởng sản xuất nhỏ ở nông thôn, cộng thêm sự tồn tại của tư tưởng “ăn cơm tập thể" trong nhà máy dẫn đến sự tích cực của công nhân giảm thấp...
Có quá nhiều nguyên nhân, và mỗi nhà máy phá sản đóng cửa đều những vấn đề khác .
hầu như tất cả đều đang lên một vấn đề:
“Thời đại đổi , những cá nhân tập thể nào kịp bắt kịp với sự phát triển của thời đại thì đều sẽ thời đại bỏ phía .”
Đầu tháng Sáu.
Văn phòng nhà máy ô tô Ngũ Tinh cuối cùng cũng văn bản chính thức, một xưởng sản xuất trướng nhà máy ô tô Ngũ Tinh sẽ giải thể sáp nhập, trong đó bao gồm xưởng phụ tùng, xưởng gia công nông sản thực phẩm, xưởng nước ngọt...
Đồng thời nhà máy ô tô Ngũ Tinh cũng đưa một danh sách công nhân cho thôi việc, nhiều cái tên của những hàng xóm cũ ở ngõ Ngân Hạnh đều cái danh sách đó.
Giống như hai vợ chồng Ngũ Nhị Ni và Kim Xương Thịnh chẳng hạn, họ đều là công nhân kỹ thuật, đều là công nhân của những xưởng giải thể.
Nhà máy chỉ cấp cho gia đình họ một chỉ tiêu công việc duy nhất.