CUỘC SỐNG HẰNG NGÀY CỦA CÔNG NHÂN XƯỞNG NHÀ NƯỚC [THẬP NIÊN] - Chương 264

Cập nhật lúc: 2026-04-30 15:06:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Quan Nguyệt Hà gật đầu lia lịa .”

 

Nhân viên phục vụ của nhà khách gọi Quan Nguyệt Hà đang định lên lầu , hất hàm về phía cửa:

 

“Đồng chí Quan, đó đều là bạn của cô ?”

 

“Vâng ạ!”

 

Nhân viên phục vụ hiểu :

 

“Thảo nào!

 

Mấy hôm nay tối nào họ cũng qua hỏi xem các cô họp , bảo để nhắn giúp mà họ nhất quyết cho ...”

 

Quan Nguyệt Hà chớp chớp mắt, hốc mắt nóng hổi.

 

Tối nay cô thực chuẩn nhiều lời .

 

Muốn rằng cô thể từ một đồng chí Nguyệt Hà nhỏ bé trở thành Chi cục trưởng Quan như bây giờ, cảm ơn nhà máy may Trác Việt, cảm ơn Giám đốc Trịnh, cảm ơn mỗi một đồng nghiệp giúp đỡ cô, nhưng cùng , nô đùa hỉ hả, những lời sến súa đó mãi mà tìm thời điểm thích hợp để .

 

Cũng một khoảnh khắc như , chính là lúc hò reo bảo cô cũng vài câu .

 

định mở miệng, Giám đốc Trịnh cô với ánh mắt đầy ý , còn vỗ vỗ vai cô, đột nhiên lên tiếng:

 

“Nguyệt Hà của chúng , chính là đứa con của nhà máy may Trác Việt chúng .

 

Thấy em ngày càng , tất cả chúng đều mừng cho em.

 

Hy vọng Nguyệt Hà của chúng sẽ tiếp tục cố gắng hơn nữa!”

 

“Chắc chắn ạ!

 

Nguyệt Hà của chúng ngoài đều gọi là Chi cục trưởng Quan đấy!”

 

“Ha ha!”

 

Quan Nguyệt Hà hiệu cho khiêm tốn một chút, cô thực chịu nổi mấy lời khen cho lắm.

 

Lời Giám đốc Trịnh xong, cô cảm thấy những lời định của tạm thời cần nữa.

 

Cô còn tiếp tục tiến bộ, nhà máy may Trác Việt cũng sẽ ngày càng hơn.

 

Cô cảm thấy nhất định sẽ thời điểm thích hợp hơn để bày tỏ lòng cảm ơn của .

 

 

Một cuộc tụ tập tạm thời và đặc biệt kết thúc, đồng chí Nguyệt Hà tích tụ đầy một sức lực, hăng hái xông thẳng phòng đàm phán, liên tiếp chốt thêm vài đơn hàng.

 

“Nguyệt Hà!

 

Mình ngay là mà!”

 

Hôm nay là ngày cuối cùng của hội chợ, những thương nhân nước ngoài còn do dự và kéo dài đến cuối để ép giá cuối cùng cũng yên nữa, lượt phòng đàm phán để ký hợp đồng.

 

4 giờ chiều, phòng đàm phán trở nên vắng vẻ hơn.

 

Quan Nguyệt Hà cùng một vị giám đốc nhà máy nào đó ở Đông Bắc tiễn thương nhân , thấy ngoài phòng đàm phán còn ai đợi ký đơn liền vận động chân tay một chút.

 

Chào hỏi một câu với đồng nghiệp tinh thông tiếng Pháp bên cạnh, họ cùng chia sẻ về đơn hàng lớn nhất mà chốt hôm nay, đơn hàng thể mang về cho quốc gia bao nhiêu ngoại tệ.

 

Cả hai đều đầu đến tham gia hội chợ Quảng Châu, nhưng năm nay đợt 1 các loại đồ điện gia dụng nhiều hơn hẳn, giờ đợt 3 trang phục cũng nhiều kiểu dáng hơn những năm , chút tiếc nuối vì đều thời gian để dạo xem thử.

 

Quan Nguyệt Hà cũng tiếc, mặc dù bây giờ họ khá rảnh, nhưng ai mà lát nữa thêm nhóm thương nhân nào đến ký đơn , nên chẳng ai ý định dạo cả.

 

Tuy nhiên, so với việc dạo hội chợ Quảng Châu, Quan Nguyệt Hà còn mong đợi hơn chuyến đến cửa hàng Hữu Nghị ngày mai.

 

Đồng nghiệp tinh thông tiếng Pháp nhiều về cửa hàng Hữu Nghị hơn, mua Coca mang về liền bảo:

 

“Một chai một đô la, còn là chai thủy tinh, khó mang lắm.

 

Cậu thà mua cái đồ điện nhập khẩu mang về còn hơn.”

 

Cảm ơn lời nhắc nhở bụng của đồng nghiệp, Quan Nguyệt Hà vẫn quyết định mang Coca về.

 

Nhà cô tạm thời thiếu đồ điện lớn.

 

Hơn nữa, mua về cũng chỉ thôi, dạo tình trạng cắt điện ngày càng nghiêm trọng, hồi buổi tối xem tivi ít khi mất điện đột ngột, giờ xem một nửa là khả năng mất một .

 

Rất là bực .

 

Quan Nguyệt Hà đang nghĩ, sáng mai tìm Xuân Mai , nếu Xuân Mai rảnh thì hai sẽ cùng dạo cửa hàng Hữu Nghị, dù đại gia Quan bây giờ đang một trăm đồng phiếu ngoại tệ trong tay!

 

Trước khi đến Quảng Châu cô thư cho Xuân Mai cũng đến tham gia hội chợ Quảng Châu, đặc biệt nhấn mạnh nhất định gặp mặt một .

 

Đến Quảng Châu , mấy ngày đầu đều bận rộn, mãi đến hai ngày tối họp nữa, cô mới nhờ đồng nghiệp ở ban tổ chức hỏi thăm xem các sinh viên tuyển chọn từ đại học Vân Nam đến biên dịch viên ở nhà khách nào.

 

tin tức xác thực, tối qua cô đến nhà khách tìm , nhưng thông báo là biên dịch viên vẫn về, cô đành nhờ nhân viên phục vụ chuyển thư cho Xuân Mai.

 

Nếu Xuân Mai rảnh...

 

“Nguyệt Hà!

 

Mình ngay là mà!”

 

Xuân Mai nén tâm trạng kích động, cảnh phù hợp nên lao tới ôm xoay vòng vòng.

 

khi cô sải bước tới, vẫn thể kiềm chế âm lượng, các bạn học của cô đồng loạt qua.

 

Quan Nguyệt Hà thấy hai chữ “Nguyệt Hà” mà cô gọi, chỉ thấy câu phía , hơn nữa quá lâu giọng của Xuân Mai, nên chú ý đến đang lao tới phía bên hông .

 

Ngược , đồng nghiệp đang chuyện với cô thấy, hiệu cho cô ngoái đầu :

 

“Nữ đồng chí đang gọi kìa.”

 

Quan Nguyệt Hà ngoái đầu, kinh ngạc há hốc mồm, cô cũng kìm nén tâm trạng kích động:

 

“Xuân Mai!”

 

Ở nơi thương nhân nước ngoài thế , ai nấy đều ghi nhớ quy định chú ý đến hình tượng, tiện ồn ào náo nhiệt, cũng tiện kích động ôm chầm lấy ngay.

 

Thế là, hai bạn cũ tám năm gặp lượt bước về phía đối phương, ăn ý đưa tay , bắt tay chào hỏi như đầu gặp mặt.

 

Chỉ là động tác bắt tay duy trì lâu một chút, bốn bàn tay của hai đều nắm c.h.ặ.t lấy , đôi mắt đều lấp lánh ánh sáng của sự kích động.

 

Nếu chỉ giọng điệu họ chuyện thì nhận niềm vui sướng lúc của họ.

 

“Cuối cùng cũng gặp !”

 

“Sao chẳng đổi chút nào thế hả?”

 

Cả hai gần như đồng thanh mở miệng, xong rạng rỡ.

 

Xuân Mai nheo mắt vài cái là xác nhận đang lưng về phía chính là Quan Nguyệt Hà.

 

Cái bóng lưng thẳng tắp như cây bạch dương đó, quá quen thuộc .

 

Nếu chỉ diện mạo, chẳng đổi chút nào là thể.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-hang-ngay-cua-cong-nhan-xuong-nha-nuoc-thap-nien/chuong-264.html.]

 

những kỳ diệu như , dù bao nhiêu năm gặp, chỉ cần một cái liếc mắt là thể nhận tình cảm dành cho đổi .

 

Xuân Mai quên việc chính, liếc vị trí phòng đàm phán phía Quan Nguyệt Hà nhanh ch.óng giải thích:

 

“Mình và các bạn kết thúc đợt thực tập biên dịch , định dạo quanh mua ít đặc sản mang về.

 

Đi ngang qua đây, nghĩ bụng thể gặp ...

 

Vận may của đúng là thật.”

 

“Không nhiều với nữa, cứ lo công việc , cũng mua đồ với các bạn đây.

 

Cứ theo thư nhé, sáng mai hẹn gặp ở nhà khách của , mai rảnh chứ?”

 

Quan Nguyệt Hà vội vàng gật đầu:

 

“Mình cũng nghĩ sáng mai sẽ tìm đây, mai nếu rảnh, chúng còn thể cùng dạo cửa hàng Hữu Nghị nữa.”

 

Mắt Xuân Mai sáng lên, tặc lưỡi khen ngợi:

 

“Mình ngay theo đồng chí Nguyệt Hà là chắc chắn hưởng sái việc mà.

 

Sáng mai đợi ở nhà khách nhé!”

 

“Được!”

 

Xuân Mai lắc lắc bàn tay đang nắm c.h.ặ.t của hai , :

 

“Gặp vui quá!

 

Mình chuẩn mười tờ giấy thư để với , mai nhất định đến tìm sớm đấy nhé!”

 

“Ừ!

 

Năm giờ thể dậy !”

 

Xuân Mai nén :

 

“Cũng cần sớm thế .

 

Năm giờ rưỡi dậy cũng .”

 

 

Xuân Mai trở bên cạnh các bạn học, thấy bạn học Nguyệt Hà cứ xoay quanh đồng nghiệp của cô .

 

Bạn học Nguyệt Hà vẫn thú vị như .

 

“Xuân Mai, và đồng chí đó quen ?”

 

Bạn học một lúc mới nhận nữ đồng chí là nhân viên ban tổ chức, chịu trách nhiệm ký kết hợp đồng trong phòng đàm phán.

 

Hai ngày phân đến biên dịch cho một nhà máy giày trong tỉnh, lúc sắp ký đơn, cô theo giám đốc và thương nhân đến phòng đàm phán, đúng lúc thấy nữ đồng chí đó tiễn thương nhân từ phòng đàm phán bên cạnh .

 

một bạn học tiếng Đức, cô cũng hiểu vài câu giao tiếp hàng ngày đơn giản, lúc đó thấy nữ đồng chí tiếng Đức trôi chảy, cô còn đặc biệt thêm vài cái.

 

Xuân Mai bây giờ vẫn còn chìm đắm trong niềm vui gặp bạn cũ, giọng khi chuyện kìm mà cao v-út lên:

 

, bạn cùng phòng hồi học đại học Công Nông Binh đấy.”

 

Bạn học chút ngạc nhiên, bạn cùng phòng của Xuân Mai?

 

Thế thì chẳng cũng là đồng chí giải phóng quân ?

 

Hơn nữa, lẽ học tiếng Anh mới đúng chứ.

 

nhanh ch.óng tìm lý do:

 

“Hiện giờ ít tự học ngoại ngữ, học tiếng Anh ở đại học mà học thêm một ngôn ngữ nữa cũng chẳng chuyện gì hiếm lạ.”

 

Lúc dạo hội chợ, bạn học phát hiện Xuân Mai mua nhiều thứ thành ba phần.

 

“Mua nhiều thế ?

 

Toàn là đồ ăn thôi.”

 

Bạn học khỏi tặc lưỡi.

 

Họ là khóa nghiên cứu sinh đầu tiên chiêu sinh khi trường khôi phục kỳ thi đại học, phần lớn đều vài năm , nên trong thời gian học vẫn nhận lương bình thường, chỉ là tiền thưởng thôi.

 

Xuân Mai là sinh viên duy nhất trong lớp từng lính, khi xuất ngũ vẫn là cán bộ, tính lương của cô đây cũng ít.

 

bình thường cuộc sống tiết kiệm giản dị, chỉ riêng việc gửi thư là cô cực kỳ chịu chi.

 

Giờ thấy cô phá lệ mua nhiều đồ như , mấy bạn học đều thấy lạ.

 

Xuân Mai giải thích nhiều.

 

ngay, Nguyệt Hà chắc chắn thời gian ngoài dạo hội chợ, đồ cô mua là thực phẩm phụ, Nguyệt Hà chắc chắn sẽ ăn.

 

Một phần khác là để gửi cho Thắng Hoa, tiện thể nhắc với Thắng Hoa một chút là cô và Nguyệt Hà gặp ở Quảng Châu !

 

Bạn học lướt đồng hồ, đề nghị:

 

“Này, chúng dạo gian hàng quần áo một chút , mấy hôm chẳng chúng nhận tờ rơi ở nhà khách ?

 

Của quần áo thể thao thương hiệu Trác Việt , là gian hàng mấy nhỉ?”

 

Mọi bàn bạc một lát, quyết định chia hai ngả.

 

Những bạn mua thực phẩm phụ thể tiếp tục dạo ở khu thực phẩm nông sản phụ, những bạn gian hàng quần áo thể .

 

Bạn học dẫn đầu phía , bỗng nhiên thấy Xuân Mai cũng theo.

 

Dường như nhận sự thắc mắc của bạn học, Xuân Mai một câu đầu cuối:

 

“Mình xem Giám đốc Trịnh của nhà máy may Trác Việt ở đó .”

 

Bạn học chấn động:

 

“Cậu còn cả bạn học giám đốc nữa ?

 

Các bạn cùng lớp của giỏi thật đấy, đó một Bộ Ngoại thương lên cả báo, giờ giám đốc, thương hiệu Trác Việt nổi tiếng thế , nhà máy may Trác Việt chắc chắn là một nhà máy lớn ?”

 

Xuân Mai:

 

“...

 

Giám đốc Trịnh bạn học của .”

 

Hơn nữa, bạn Bộ Ngoại thương các mới gặp xong đấy thôi.

 

Mọi trong phòng họ dù gặp Giám đốc Trịnh, nhưng nhờ phúc của bạn học Nguyệt Hà mà Giám đốc Trịnh thực sự là một trong những dẫn đường cho phòng của họ.

 

Kể từ ngày nhận tờ rơi của nhà máy may Trác Việt ở nhà khách, cô cứ canh cánh trong lòng xem xem rốt cuộc Giám đốc Trịnh trông như thế nào!

 

 

Loading...