Lần vợ ông nhất định bắt ông với Lâm Thường Thắng một tiếng.
Ông nghĩ nghĩ, quả thực cũng nên nhắc.
Đều mua chuộc bên ngoài đại viện tới đ.á.n.h , cái còn thể thống gì?
Lần còn là thấy gây tổn thương gì, hai đứa nhỏ phối hợp điều tra, cộng thêm tuổi còn nhỏ, cho nên truy cứu.
Nếu nghiêm trọng hơn chút nữa, thật sự đưa trại giáo dưỡng.
Tiền đồ của con cái chắc chắn là hủy , Lâm Thường Thắng cha về cũng chẳng yên. Bọn họ ở trong quân đội, kết quả trong nhà lòi đứa con trại giáo dưỡng. Cái bây giờ?
Thế là quyết định chuyện với Lâm Thường Thắng, để ông vẫn là quản lý.
Lúc đến văn phòng Lâm Thường Thắng, Lâm Thường Thắng đang xem kế hoạch diễn tập. Ngày thường bộ đội thể lúc nào cũng chỉ huấn luyện, còn tiến hành một diễn tập thực chiến mới .
Lâm Thường Thắng phụ trách việc .
Thấy tham mưu Cát tới, liền kéo tham mưu Cát cùng bàn bạc xem sắp xếp thế nào.
Tham mưu Cát : “Chuyện ông để đó , với ông chuyện .”
Lâm Thường Thắng : “Chuyện gì còn quan trọng hơn cái ?”
Tham mưu Cát : “Lão Lâm , ông nếu còn để tâm đến trong nhà, sớm muộn gì cũng xảy chuyện lớn đấy.”
Ông liền kể chuyện xảy hôm qua cho Lâm Thường Thắng .
Lâm Thường Thắng xong, lập tức lửa giận bốc lên ba trượng. Ông mấy ngày nay ngay cả nhà cũng về, chính là đối mặt với những và việc lộn xộn trong nhà. Còn định đợi tâm trạng bình tĩnh chút, về xem .
Kết quả bên còn đang bận rộn, trong nhà ngược cũng bận rộn lên .
Tiểu Lý đồng chí là một cảnh vệ viên đạt chuẩn.
Buổi sáng tới trường học của Lâm An An báo danh . Lâm An An nhận thông báo, lập tức chạy tìm : “Anh Tiểu Lý, tới thật đúng giờ a.”
Tiểu Lý thẳng thắn : “Nhiệm vụ thủ trưởng sắp xếp, thành thật .”
Lâm An An khen ngợi: “Anh Tiểu Lý, chắc chắn giỏi!” Năng lực thực thi đúng là miễn bàn.
Nói xong liền vội vàng dẫn Tiểu Lý phòng. “Đi, chúng .”
Trên đường Tiểu Lý liền cần thủ tục gì, bên mang cả giấy tờ của thủ trưởng tới . Đều thể .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-cua-lam-an-an-tai-thap-nien-60/chuong-217.html.]
Thủ trưởng cũng sắp xếp quyền phụ trách. Lại Lâm Thường Thắng giải thích, ông hiện tại đang là lúc quan trọng, bận rộn bao nhiêu, một khắc cũng dứt . Đã mấy đêm ngủ ngon , ăn cơm cũng vội vội vàng vàng. Quả thực thời gian đó. ông vẫn quan tâm Lâm An An, bảo phối hợp thật với Lâm An An thủ tục. Đừng kéo chân .
Lâm An An : “Cho nên cần xin chỉ thị ông nữa nhỉ. Em chỉ sợ xin chỉ thị ông , ông cân nhắc, thời gian dài xảy sự cố.”
Tiểu Lý lập tức : “Đều thể xử lý. Thủ trưởng tin tưởng em, cảm thấy chuyện của em đều em là .”
“Được, như thì , ông lầm .” Lâm An An đối với việc Lâm Thường Thắng giác ngộ hài lòng. Trước quản việc, bây giờ cũng đừng lấy phận giám hộ của cô để chỉ trỏ cô.
Để Tiểu Lý tỏ quá kinh ngạc mặt thầy Phùng, khiến sự việc trở nên phức tạp hơn. Cho nên đường Lâm An An liền tình hình cụ thể của chuyện với Tiểu Lý. Chỉ là cách vẫn đổi một chút.
“Anh Tiểu Lý, em cho một tin . Thông qua sự kiểm nghiệm của nhà trường, em giành tư cách tham gia thi đại học thời hạn! Điều lên rằng, em thể lên đại học sớm ba năm !”
Nghe thấy lời , Tiểu Lý quả nhiên vẻ mặt đầy ngạc nhiên vui mừng: “Thật ? Tốt quá ! Đồng chí Lâm An An, em thật đúng là quá tiền đồ. Thủ trưởng , sẽ vui mừng bao a.”
Lâm An An gật đầu: “Đương nhiên , hôm nay mời tới chính là để thủ tục . Hơn nữa nhà trường cũng với nhà một tiếng, cũng thể em học đại học , nhà đều . Anh ?”
Tiểu Lý cảm thấy lý. Cậu cũng thực sự ngờ, hôm nay tới là để thủ tục cho Lâm An An.
Sau đó Lâm An An : “ thầy giáo của bọn em thì cẩn trọng, thầy lo em lỡ chân sẩy bước, lo nhà đến lúc đó sẽ ý kiến, cho nên sẽ chuyện với về một tình huống nhất. yên tâm, đây chỉ là quy trình thôi, quan trọng nhất là em trải qua khảo nghiệm , em thực lực . Dù thực lực, cũng đến bước , ?”
Tiểu Lý liên tục gật đầu, học nhiều sách vở, cho nên đối với chuyện trường học hiểu.
Lâm An An thể thi hạng nhất, chắc chắn là học sinh xuất sắc nhất trong trường . Bản cô chắc chắn hiểu tình hình bên trong.
Lâm An An trịnh trọng : “Chủ yếu là, cơ hội quá khó , em thật sự là đ.á.n.h mất. Hôm nay thể thành công sớm thì . Em lo nhà trường sẽ thu hồi cơ hội . Đến lúc đó ba em mặt cũng vô dụng.”
Tiểu Lý an ủi cô: “Có thể thành công mà. Giấy tờ của thủ trưởng đều ở đây, còn giấy ủy quyền nữa. Em yên tâm .”
Lâm An An lúc mới yên tâm.
Đến văn phòng, Phùng Ngọc Khang thấy tới là Tiểu Lý, còn cảm thấy chút đáng tin. thấy giấy ủy quyền Lâm Thường Thắng , cũng như giấy tờ xong, mới yên tâm trao đổi với Tiểu Lý.
Nói cũng chẳng qua là một kết quả nhất, cũng như kiến nghị các thầy cô đưa .
Tiểu Lý quả thực cũng chút do dự, nhưng hôm nay lúc , thủ trưởng sắp xếp , việc đều để và Lâm An An thương lượng mà , đừng phiền ông họp bàn chiến lược.
Làm một cảnh vệ viên, thể mệnh lệnh của thủ trưởng chứ? Lúc đầu chính là vì năng lực thực thi mạnh, mới chọn trúng.
Sau đó nghĩ đều đợi mấy năm mới thể thi đại học, đồng chí Lâm An An của bọn họ thể tham gia thi đại học mấy năm, đây là cơ hội bao a. Đã cơ hội , tại từ bỏ chứ? Đây chính là cơ hội đồng chí Lâm An An thông qua thi cử giành a. Người khác đều .