Cuộc Sống Của Lâm An An Tại Thập Niên 60 - Chương 197

Cập nhật lúc: 2026-02-10 05:18:59
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tào Ngọc Thu cố gắng tranh thủ cho con gái , cẩn thận từng li từng tí : “Hay là... để Tiểu Lý quản .” Để ngoài quản một thời gian, đợi chuyện lắng xuống, ít nhất thể lấy .

Lâm An An : “Được a, để Tiểu Lý quản. Mọi thà đưa tiền cho ngoài trông coi, cũng cho con dính một chút. Con coi như , con và nhà họ Lâm đều là ngoài. Mọi cũng cần cãi nữa, con gửi điện báo cho ông bà nội, bảo họ ngày mai qua đây, dứt khoát trực tiếp để ông bà nội quản tiền . Chỉ tiền đến lúc đó là tay chú ba con, là bác cả con.”

“Để An An quản tiền.”

Lâm Thường Thắng đưa quyết định.

Bởi vì ông phát hiện, trừ con gái lớn, còn thật sự chẳng nào tin .

Vợ bây giờ đáng tin, còn việc giao tiền cho cha , cái đó cũng . Ông sống ở quê nhiều năm, cũng cha cha của một ông. Quay về chừng trong nhà nảy sinh chuyện gì.

Ngược là con gái, chuyện thì khó chút, nhưng con bé vẫn bản lĩnh. Bình thường cũng độc lập. Hơn nữa cũng mười sáu , cũng tính là nhỏ...

Lâm Thường Thắng đột nhiên cảm thấy khá bi ai. Cuối cùng thế mà còn dựa một đứa trẻ để quản lý hậu phương cho .

Từ Nguyệt Anh thể chấp nhận kết quả , bà cảm thấy cái chẳng khác gì ly hôn. Chỉ thiếu cái danh phận thôi.

Không quản tiền trong nhà, bà cái nữ chủ nhân trong nhà còn ý nghĩa gì? Mình một bề , còn ngửa tay xin tiền con chồng? “Thường Thắng, thà đưa tiền cho một đứa trẻ từng quản tiền, cũng chịu đưa cho em? Chúng sống mười mấy năm a, chỉ vì em phạm sai lầm, liền phủ định bộ em?”

Tào Ngọc Thu cũng khuyên: “Thường Thắng , con như , để Nguyệt Anh thế nào a. Còn cái nhà , An An học, thời gian quản chuyện ăn uống ngủ nghỉ trong nhà?”

Lâm An An : “Đơn giản a, quy tắc thành hình khối. Sau chúng cứ giống như phát lương, mỗi tháng định kỳ đưa tiền sinh hoạt phí. Sau đó thanh toán cũng ngày đó. Sau mua đồ tìm con thanh toán là . Con chắc chắn đưa đủ. Con công chính. Người nhà ba con đều phần. Sau đưa cho dì mười đồng tiền tiêu vặt, ông bà nội con cũng mỗi tháng mười đồng. Những cái con đều ghi sổ từng khoản một đấy. Sau đó cuối tháng, ba con thể kiểm tra sổ sách.”

Lâm Thường Thắng lời con gái, chỉ cảm thấy chuyện đơn giản bao.

Thực một chuyện đơn giản như , Từ Nguyệt Anh thế mà rối tung rối mù. Bà chính là tư tâm nặng! Cả giác ngộ tư tưởng ! Bà phụ lòng tin tưởng của !

“Mười đồng?” Từ Nguyệt Anh cảm thấy sỉ nhục.

Lâm An An : “Sao thế, con một năm tám đồng đều thể sống đấy. Tiền của ba con gánh vác cả nhà già trẻ ăn uống, còn phát tiền tiêu vặt cho , còn gì để cầu xin nữa? Bản dì chẳng còn lương ? Chẳng lẽ dì tiết kiệm tiêu tiền của ba con? Trong lòng dì còn cái nhà ?”

Sau đó với Lâm Thường Thắng: “Ba, chuyện cứ sắp xếp như , về ba với Tiểu Lý một tiếng, giao tiền lương cho con. Ngoài , trong nhà đó còn bao nhiêu tiền?”

Từ Nguyệt Anh và Tào lão thái còn kịp tranh biện chuyện tiền tiêu vặt, thấy Lâm An An nhớ thương tiền tiết kiệm, lập tức như gặp đại địch.

Không ngờ Lâm An An thế mà nhắm cả tiền tiết kiệm trong nhà.

“Đều tiêu hết ?” Lâm An An hỏi. “Đã là con quản tiền, chắc chắn là con quản tiền tiết kiệm. Nếu thật sự rõ. Còn nữa, chi phí những năm của con và ông bà nội, chẳng bù cho bọn con ? Sao thế, dì giở trò?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-cua-lam-an-an-tai-thap-nien-60/chuong-197.html.]

Từ Nguyệt Anh , Lâm An An đây là từng bước từng bước, đang c.ắ.n thịt bà , uống m.á.u bà a.

Lâm Thường Thắng đối với chuyện tự nhiên ý kiến. Đã bồi thường, thì chắc chắn bồi thường. Nếu ông đối mặt với cha thế nào, đối mặt với An An thế nào? “Lấy tiền tiết kiệm đưa cho An An.”

“Lão Lâm!” Từ Nguyệt Anh trừng mắt.

Lâm Thường Thắng : “Chẳng lẽ cảm thấy còn thể tin tưởng ?”

“Nếu vì con cái, bây giờ thể ly hôn với ! Cái nhà , thể giao cho quản.”

Lâm An An : “, giao cho con quản, về hai ly hôn chia tài sản, con đây cũng thể giúp hai tính toán công bằng. Nếu chừng ba con đến lúc đó chỉ chia tám đồng.”

“...”

Lâm Thường Thắng tức đến thở hổn hển: “Lấy , đưa cho An An giữ. Đừng để thứ hai. tự động thủ tìm.”

Tào Ngọc Thu vội vàng vỗ vỗ tay con gái. Thật sự sợ Lâm Thường Thắng trong lúc nóng giận, bất chấp tất cả mà ly hôn.

Cho dù tái hôn, nhưng cái vẫn là giống .

Từ Nguyệt Anh nước mắt đầy mặt lấy tiền tiết kiệm xuống.

cứ nghĩ thông, chuyện tội lớn thế ? Những năm , chẳng cũng sống qua ?

Vì chuyện , liền phủ định sự bỏ của bà cho cái nhà ? Bà tiêu tiền cho con cái, chẳng lẽ hai đứa trẻ con của Lâm Thường Thắng?

tủi tủi hờn hờn cầm sổ tiết kiệm xuống, giao sổ tiết kiệm cho Lâm Thường Thắng.

Lâm Thường Thắng đều xem, trực tiếp nhét cho Lâm An An.

Lâm An An xem xem, khá lắm, thật ít. Năm ngàn sáu. Thảo nào mỗi mua đồ, tuy rằng tỏ keo kiệt bủn xỉn, nhưng vẫn lấy .

Đây còn là trong nhà tiết kiệm mấy. Nghĩ cái ăn cái mặc bình thường, còn đủ loại đồ chơi hai đứa nhỏ mua. Lương ba cô cũng khá đấy.

Hơn nữa chừng lấy hết , giấu riêng .

Chuyện thừa nhận, cũng rõ. Hơn nữa Lâm An An cũng định rõ. Bởi vì hai là vợ chồng, ngoài, tiền cũng là tài sản chung của vợ chồng đấy. Lâm An An cũng sẽ nhẹ nhàng bỏ qua.

 

 

Loading...