Tào Ngọc Thu thở dài: “Ở bên đó cũng cơ hội chuyện với ông, đây chẳng về chuyện với ông ? Nếu trong lòng bức bối lắm. Hôm nay con bé ông thấy chứ.”
“Con gái Thường Thắng? Là đứa mồm mép lanh lợi.” Từ Gia Hưng bắt đầu đun nước ngâm chân. “Xem , những năm ở quê sống cũng tính là tệ, nếu nuôi tính cách như .” Tính cách trẻ con đều là do chiều chuộng mà . Tính cách con gái ông còn bướng bỉnh hơn con gái nhà các em khác.
Tào Ngọc Thu : “Đâu chỉ mồm mép lanh lợi, quả thực chính là tâm cơ, thủ đoạn. Con gái ông chịu uất ức lắm đấy.” Nói nhịn lau nước mắt.
Nghe thấy lời , Từ Gia Hưng vội vàng hỏi chuyện gì xảy .
Không lý nào một con gái bắt nạt chứ. Tào Ngọc Thu liền kể những chuyện Lâm An An khi đến đây.
Từ Gia Hưng đều cảm thấy đang kể chuyện. Một con bé từ nông thôn đến, văn võ song , chuyện cứ thấy ảo ảo thế nào .
lời vợ đoán chừng là thật.
“Nguyệt Anh sợ nó đến thế?”
Tào Ngọc Thu lúc mới ấp a ấp úng với ông chuyện con gái đưa ít tiền sinh hoạt phí cho nhà họ Lâm.
Từ Gia Hưng thấy lời , cũng sững sờ một chút, đó thở ngắn than dài: “Cái đứa con gái ngốc , đến , cũng thể động tay động chân chuyện a. Đây còn là gặp Thường Thắng là quản việc, chứ gặp để tâm đến gia đình, chuyện của nó sớm . Bây giờ bà xem, nắm thóp chứ. Sao bà nhắc nhở?”
“ đó cũng , mới . lúc đó qua mấy năm , thể tác dụng gì. Nguyệt Anh cũng lý do của nó, trong đại viện chúng ít họ hàng nghèo túng đến cửa ăn lấy, nó là lo lắng nuôi lớn cái dày của nhà họ Lâm. Thà đưa ít, đưa nhiều. Vừa Thường Thắng cũng quản chuyện , nó liền nhịn mà như .”
Tào Ngọc Thu tuy rằng cũng cảm thấy con gái đúng, nhưng vẫn thể biện giải cho con gái. Cảm thấy chuyện của nó tính là sai . Nếu gặp một Lâm An An gai góc , chuyện vốn dĩ cũng sẽ tồi tệ như .
Từ Gia Hưng thở dài, cảm thấy chuyện của con gái nhỏ thật tính là nhỏ, dù cũng là giấu giếm chồng, hà khắc với nhà chồng. Trong lòng đàn ông chắc chắn chút gai.
lớn ... cũng tính là lớn.
Chuyện nếu nhà chồng ầm ĩ, bên phía Thường Thắng cũng chỉ phát hỏa, thể ly hôn. Dù cũng hai đứa con . Lại lớn tuổi như . Chính là tình cảm thể sẽ ảnh hưởng. con cũng sinh , cũng lo. Đây cũng xã hội cũ thể tìm vợ bé cái trò sủng diệt thê.
Ông là đàn ông, phân tích kỹ lưỡng phản ứng mà Lâm Thường Thắng thể đưa , cảm thấy cũng tính là chuyện đặc biệt lớn. Chỉ may mắn là, nhà ở quê ở xa. Muốn ầm ĩ cũng .
Từ Gia Hưng phân tích kỹ lưỡng chuyện với vợ , cảm thấy chi bằng hôm nào tự thú nhận.
Như cũng cần nắm thóp nữa.
Đến lúc đó bọn họ là cha vợ thì cùng mắng mỏ Từ Nguyệt Anh, để Nguyệt Anh nhận sai. Lại dỗ dành một chút, nhắc đến chuyện bồi thường, chuyện đại khái sẽ lắng xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-cua-lam-an-an-tai-thap-nien-60/chuong-180.html.]
“Chỉ sợ con gái ông chịu, đều nắm thóp lâu như , , cứ cảm thấy thiệt thòi.”
“Cái gọi là kịp thời ngăn chặn tổn thất, bà vẫn nên khuyên con gái nhiều . Chúng , vẫn hơn là để .” Từ Gia Hưng dù cũng là đàn ông, hiểu rõ tâm lý của Lâm Thường Thắng hơn. Đàn ông thích lừa gạt.
Tào Ngọc Thu cũng cảm thấy là đạo lý .
Không thể cứ để nắm thóp mãi, chẳng là chuyện tiền nong , cho dù phát hỏa nữa, cũng qua bao nhiêu năm . “Quay về sẽ khuyên thêm. chuyện con bé , ông thấy thế nào?”
Từ Gia Hưng liền khuyên: “Con gái thôi mà, nhịn một chút là xong. Có thể thế nào?” Đây nếu là ngoài, ông còn thể đến cửa tìm Lâm Thường Thắng đòi công đạo, nhưng ông bây giờ dám khách sáo với con rể . Người dù cũng là thủ trưởng.
Tào Ngọc Thu : “Ông thể giúp nghĩ một chủ ý ?”
“Cái thể chủ ý gì, chúng là t.ử tế. Không kẻ chuyện . Có điều... từ xưa đến nay học cái thì dễ học cái thì khó. Nó đột nhiên đến thủ đô, thấy nhiều thế giới phồn hoa bên ngoài, sẽ học thành cái dạng gì cũng khó . Chẳng may cần bà bận tâm, tự nó đường sai . Thực sự , qua vài năm bảo Nguyệt Anh tìm cho nó một đối tượng, gả ngoài là xong.”
Tào Ngọc Thu gật đầu, một màn phân tích với chồng , tâm trạng bà cũng hơn nhiều. Cũng còn uất ức như nữa.
Sáng sớm ba mươi Tết, Lâm An An dậy tập thể d.ụ.c.
Trên sân huấn luyện, mấy Lý Nhị Cường đều đang ngáp ngắn ngáp dài.
Bọn họ vẫn luôn kiên trì tập luyện cùng Lâm An An, thực chút chịu nổi nữa. Lâm An An là con gái mà còn kiên trì , bọn họ cũng tiện bỏ cuộc, cứ thế kiên trì đến giờ.
Chính là ngờ, Lâm An An ngay cả ba mươi Tết cũng tha.
Theo cách của Lâm An An, chỉ cần là cử động nữa, thì nhất định kiên trì. Nếu bỏ cuộc một , sẽ bỏ cuộc thứ hai. Sau đó dần dần sẽ trực tiếp bỏ cuộc .
Lâm An An đến , bọn họ tự nhiên cũng chỉ thể đến.
Khó khăn lắm mới tập luyện xong, Lâm An An liền nhân cơ hội hỏi Lý Nhị Cường chuyện trường trung học quân khu .
“Ây, em học ở bên đó mà. Em năm nay lớp tám , chị, chị học lớp mấy?”
“Chị lớp chín.” Lâm An An . Bất kể hệ thống giáo d.ụ.c gì, dù cô cũng là học sinh lớp cuối cấp, học thêm một năm.
Lý Nhị Cường vui vẻ : “Ây, chúng thể học cùng một trường . Nếu trong trường ai bắt nạt chị, chị cứ tìm bọn em.”