Cuộc Sống Của Lâm An An Tại Thập Niên 60 - Chương 152

Cập nhật lúc: 2026-02-10 05:16:40
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe những lời mập mờ của Từ Nguyệt Anh, cũng từ đó cảm nhận chút chuyện khác thường, lẽ bên nhà họ Lâm còn tình hình gì đó. Người ở quê vấn đề gì chăng?

Cũng tiện tiếp tục ngóng, chỉ khuyên giải vài câu, đứa trẻ trông cũng khá ưu tú, thành tích văn, chắc chắn cũng là đứa trẻ ngoan ngoãn chín chắn. Ngược còn dễ quản hơn đám con nít nghịch ngợm nhà . Kết luận đưa là: “Chị cũng cần lo lắng gì nhiều.”

Từ Nguyệt Anh những lời , chút nổi.

Còn cần lo lắng? Tim bà sắp nát đây .

Trong lòng mắng Lâm An An tâm cơ thâm sâu, đến khoe khoang thành tích, văn, lão Lâm khoe khoang khắp nơi, ngược tích lũy ấn tượng .

Thế là lúc đưa Lâm An An ngoài mua xe đạp, bà nổi.

Lâm An An lúc đang mặc chiếc áo bông quân phục sáng nay Tiểu Lý đặc biệt đưa tới. Tuy nhiên kích cỡ vẫn , Lâm An An chỉ đành tạm thời mặc , đầu sửa một chút. Thấy Từ Nguyệt Anh ở bên cạnh sắc mặt đổi liên tục, Lâm An An liền đang toan tính gì .

Lâm An An mới chẳng thèm quan tâm tâm trạng của bà , yêu cầu của . Hiếm khi ngoài một , mua cho đủ đồ. Ví dụ như kem tuyết, còn khăn quàng cổ mũ găng tay. Dù những thứ cần thiết hàng ngày đều sắm đủ.

“Dì cũng đừng trách mua ở quê mang đến. Đừng dì chỉ đưa bấy nhiêu tiền, kiểu dáng ở quê chúng đến đây cũng hợp thời, mặc đến lúc đó con dì nhạo, mới chịu cái sự bực .”

Lời đều hết , Từ Nguyệt Anh còn gì?

Chỉ đành ấm ức một câu: “Bố cháu kiếm tiền cũng dễ dàng, cũng đừng tiêu tiền bừa bãi.”

“Ai tiêu bừa bãi, cứ theo tiêu chuẩn hai đứa con dì là .”

Từ Nguyệt Anh:...

Bất kể Từ Nguyệt Anh toan tính thế nào, bà bây giờ đều cách nào áp chế Lâm An An. Con ranh hoặc là lôi bà cụ ở quê , hoặc là lôi con cái bà , cứ thế khiến tìm lời nào để cãi .

Từ Nguyệt Anh cũng là lúc mới nhận , nhà quê mà bà từng để mắt, hóa uy h.i.ế.p lớn đến bà như .

Bà cụ mà bà nghĩ cả đời cũng thể đến thủ đô, thực cũng cơ hội đến đây.

Thậm chí để Lâm Thường Thắng dưỡng lão, đều là khả năng.

Nghĩ đến khả năng , sống lưng Từ Nguyệt Anh đều nổi da gà. Quá đáng sợ, bà chịu nổi cuộc sống đó.

Bà cụ đó tư tưởng lạc hậu, thói quen sinh hoạt cầu kỳ. Nhìn khí thế bà sai bảo những con dâu khác là thấy, cái nếu thực sự đến đây, còn ngày lành cho bà ?

, Từ Nguyệt Anh quyết định, tạm thời cứ thỏa mãn nguyện vọng của Lâm An An. Trong thời gian , bà nghĩ cách ly gián quan hệ giữa Lâm Thường Thắng và quê nhà. Cắt đứt khả năng nhà quê đến thủ đô.

Tính toán như , hai đến cửa hàng bách hóa.

Thủ đô hổ là thành phố lớn, cửa hàng bách hóa mấy tầng lầu. Đồ bán đặc biệt nhiều, còn dán nhãn đang khuyến mãi. Còn thông tin về các loại hàng mới.

Chỉ là cũng đông, các quầy hàng đều chật ních . Trên đầu, các loại phiếu và tiền kẹp bằng kẹp, đó bay qua bay qua đường dây trần nhà.

Khá thú vị.

Lâm An An hiếm khi tâm trạng xem náo nhiệt. Từ Nguyệt Anh một chút cũng cùng cô xem náo nhiệt, mà đưa cô thẳng đến chỗ mua xe.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-cua-lam-an-an-tai-thap-nien-60/chuong-152.html.]

Mua xe đương nhiên cũng tìm quen, nếu còn xếp hàng. Thủ đô dân đông, gia đình công nhân càng nhiều, gia đình mua xe vẫn ít.

hiện nay phương tiện giao thông chủ yếu đường chính là xe đạp.

“Chủ nhiệm Từ, đây là đưa họ hàng nhà mua xe ?” Quản lý bán hàng của bách hóa .

Từ Nguyệt Anh ậm ừ đáp, đó nhờ xem giúp chiếc xe nào .

Người đương nhiên tận tâm giúp đỡ, đưa họ đến chỗ để xe đạp.

Lâm An An kỹ, cảm thấy thành phố lớn đúng là khác biệt, kiểu dáng xe nhiều. Hơn nữa còn hơn chiếc xe của cô.

Lâm An An mắt , liếc mắt một cái chấm trúng một trong những chiếc xe đạp đó.

Quản lý bách hóa lập tức : “Đây là mẫu mới, hơn nữa gia công vô cùng , sơn bên cũng là sơn , bao nhiêu năm cũng gỉ. Còn xích , dễ tuột .”

Vừa , Từ Nguyệt Anh cái tốn ít tiền, trong lòng đau như cắt. “Bao nhiêu tiền?”

“Hai trăm tám.” Quản lý bách hóa .

Lâm An An : “Cũng , tính là đắt. Rẻ hơn cái đài radio của cháu chút.”

Từ Nguyệt Anh:...

Từ Nguyệt Anh thực sự thổ huyết, hai trăm tám mà còn đắt? Bằng nửa năm lương của bà đấy. Cái còn ăn uống.

tình nguyện đến , Từ Nguyệt Anh cũng thể để Lâm An An nắm thóp trong chuyện . Chỉ đành c.ắ.n răng mua.

Lâm An An vui vẻ hớn hở.

Từ Nguyệt Anh ngược nhắc một câu về tiền bán xe đó của cô.

Lâm An An ném cho bà một ánh như kẻ ngốc.

Từ Nguyệt Anh nghĩ đến động tĩnh đó của Lâm An An, liền dám nhắc nữa. Trong lòng thầm mắng con ranh đúng là giống hệt nhà họ Lâm, chui mắt tiền .

Thấy dáng vẻ của Từ Nguyệt Anh, Lâm An An hài lòng. Cô ghét nhất là kẻ rõ tình hình.

Đối với loại bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh . Hôm qua cô chỉ cần nhẫn nhục chịu đựng nhường một bước, thì sẽ thêm ít rắc rối.

Sau đó mua đồ, Từ Nguyệt Anh quả nhiên ngoan ngoãn . Mua các loại đồ dùng sinh hoạt Lâm An An cần. Ngay cả kem tuyết cũng mua, còn mua cả t.h.u.ố.c mỡ trị cước.

Lúc khỏi cửa hàng bách hóa, Lâm An An quàng khăn đỏ, đội mũ lông, cả thoải mái dễ chịu.

Lúc cũng vội đăng ký biển , đợi rảnh rỗi đến sở quản lý xe .

Từ Nguyệt Anh đương nhiên thể xe đạp của Lâm An An , định tự bắt xe về.

 

 

Loading...