Ngay cả nhà Lâm Trường Phúc cũng tin. Cảm thấy cũng là chuyện như , sang trọng nữa cũng thể sang trọng như , chắc chắn là đập nồi bán sắt mới nuôi nổi An An.
Chỉ hai vợ chồng Lâm Trường Hỷ thường xuyên giao thiệp với chị dâu hai, chút hiểu về con chị .
Loại như chị dâu hai, thể đập nồi bán sắt nuôi An An chứ?
Nếu thật sự như , sớm đón , còn để đây?
hai định dính chuyện , bọn họ hiện tại vẫn nghĩ cách xử lý quan hệ với chị dâu hai.
Hai vợ chồng gì, tự nhiên liền để nhà tự đoán mò, đó tự trong lòng mất cân bằng.
Vốn dĩ bọn họ vì Lâm An An sống quá , sở hữu quá nhiều, trong lòng mất cân bằng . Lúc lá thư của Từ Nguyệt Anh nơi trút giận, chẳng cảm thấy đây quả nhiên là của An An ?
So với việc tin Lâm Thường Thắng bất hiếu, già càng hy vọng là cháu gái đòi hỏi quá nhiều. Chỉ như , trong lòng bọn họ mới dễ chịu hơn chút.
Đây cũng là bản năng tự bảo vệ về mặt tinh thần . Dù như thoải mái hơn, bọn họ thà tin là như . Trong tiềm thức cho một chút hy vọng.
Thế là tâm trạng hai ông bà .
Đợi Lâm An An buổi chiều tan học, đạp chiếc xe đạp yêu quý của về đến nhà, liền cảm nhận bầu khí khác thường trong nhà.
Quan sát thêm chút nữa, ông nội chân giày giải phóng.
Tính toán thời gian, Lâm An An nghĩ đến một khả năng nào đó .
Thủ đô gửi đồ về .
chắc chắn tiền, hoặc tiền ít. Không đạt yêu cầu của gia đình, nên tâm trạng tự nhiên .
mắc mớ gì thái độ với cô?
Chẳng lẽ là kế ném cái nồi lên cô ?
Lâm An An bất động thanh sắc dắt xe đạp trong phòng cất kỹ. Sau đó bắt đầu bài tập.
Nhìn cái xe đạp của Lâm An An, lão thái thái cuối cùng nhịn tìm Lâm An An, cách cửa sổ với Lâm An An đang bài tập bên trong: “An An , bà với mày chuyện .”
Lâm An An ngẩng đầu lên : “Gì cũng cần nữa, thủ đô gửi đồ về đúng , đồ nhiều, tiền đủ. Sau đó còn trách cháu?”
Tôn Ngân Hoa:...
Lâm An An : “Cháu gì chắc chắn tin, dù cháu chỉ thể chứng minh cho xem. Bà xem là tình hình gì, nhận bao nhiêu đồ?”
Vài câu , Lâm An An nắm quyền chủ động trong cuộc trò chuyện .
Tôn Ngân Hoa bất giác liền trả lời. Gửi về bao nhiêu đồ, đó tiền. Sau đó là lý do trong thư.
Lâm An An : “Cái quả thực dối trá hết bài, cũng chỉ lừa thôi. Biết ở quê cái gì cũng hiểu mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-cua-lam-an-an-tai-thap-nien-60/chuong-108.html.]
Tôn Ngân Hoa bất mãn : “Chẳng lẽ mày cái gì cũng hiểu ? Mày cũng chẳng kiến thức gì.”
“Sao cháu kiến thức? Cháu ở trường kiến thức nhiều lắm. Cũng quen ở huyện thành. Người cho cháu thành phố lớn mức sống thế nào . Không thu nhập của kế cháu, chỉ của bố cháu, lương gần hai trăm, bà xem cái tiêu thế nào cho hết?”
Tôn Ngân Hoa mấp máy môi: “Thật sự nhiều thế?”
“Mẹ kế bà là bố bà sĩ diện, ở bên ngoài chống đỡ thể diện thế, nhiều thế .”
“Nói láo, lời thể lung tung ? Cấp bậc đó của bố cháu giả, đều cả. Tiêu chuẩn lương cũng là cố định. Chú ba cháu đều đấy.”
Tôn Ngân Hoa về phía Lâm Trường Hỷ gì. “Lão tam, là như ?”
Lâm Trường Hỷ vốn cuốn chuyện thị phi , nhưng lời hỏi đến đầu , cũng dám dối: “Hình như là chuyện như . thành phố lớn chi tiêu quả thực nhiều . Nghe bên đó dùng nước cũng mất tiền.”
“Bố cháu ngày ngày ở đơn vị, ăn đơn vị uống đơn vị. Ở cũng là ở đơn vị. Có thể chi tiêu gì? Trong nhà chỉ mấy đó, thể tiêu bao nhiêu tiền?”
“Cho nên , cho tiền, thuần túy chính là nỡ. Không cho.”
“...” Tôn Ngân Hoa Lâm An An phân tích, trong lòng bắt đầu rối loạn.
Lâm An An cho bà thời gian phản ứng, tiếp tục : “Cháu gì cũng tin, thế , cháu tìm bọn họ tiếp tục mở miệng đòi tiền thử xem, bà sẽ bọn họ tiền .”
Tôn Ngân Hoa trừng mắt: “Mày còn định mở miệng?”
“Đây chẳng là để thăm dò lòng hiếu thảo của bọn họ ?”
Tôn Ngân Hoa xong tắc nghẹn, nhưng cũng ôm tâm thái hoài nghi. Đứa cháu gái của bà đều đòi nhiều như thế , nhà lão nhị sập tiệm , còn thể đòi đồ?
Tôn Ngân Hoa tò mò: “Mày định đòi tiền thế nào?”
Lâm An An nghi hoặc : “Đòi tiền khó lắm , chẳng há mồm là ?”
“...”
“Được bà nội, bà cứ yên tâm , tiền cháu đòi giúp . Cháu mở miệng trọng lượng hơn , ai bảo Lâm Thường Thắng là bố cháu chứ.”
Nhìn bóng lưng Tôn Ngân Hoa rời , Lâm An An . Nắm chắc phần thắng.
Nói , nhà họ Lâm vẫn là xa lạ với Lâm Thường Thắng .
Nhiều năm gặp, sự đổi về phận, sự cách trở về cách, giữa chắc chắn là tình cảm giống nữa.
Cộng thêm việc thư từ những năm dường như đều Từ Nguyệt Anh kiểm soát, cho nên trong ý thức của nhà họ Lâm chính là, suy nghĩ của Từ Nguyệt Anh chính là suy nghĩ của Lâm Thường Thắng.
Đặc biệt là tư tưởng cố hữu kiểu của hai ông bà, đều cảm thấy con dâu thể bản lĩnh gì vượt qua con trai chủ gia đình. Trong quan niệm cũ kỹ cố hữu của bọn họ, con gái bù đắp nhà đẻ lén lút, nhưng con trai bù đắp cha , đó là quang minh chính đại, con dâu thể, cũng quyền ngăn cản.
Chú ba duy nhất thể chút bộ mặt thật của Từ Nguyệt Anh, lẽ cũng sẽ nghĩ tới bà chị dâu hai mà chặn tiền sinh hoạt của gia đình. Hơn nữa lẽ cũng vì xòe tay đòi đồ mà đắc tội chị dâu hai. Cho nên cũng sẽ chủ động tìm Lâm Thường Thắng.