CUỘC SỐNG BÌNH PHÀM NHỮNG NĂM 60 - Chương 88

Cập nhật lúc: 2026-01-01 03:00:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5EIsp3Qa

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô nấn ná lau một lúc, vẫn .

Cô tuổi tác cũng chẳng còn nhỏ, kiếp sống lâu như chuyện gì mà từng thấy qua, nên cũng đến mức thẹn thùng quá mức, chỉ là những chuyện thế nhất thiết để xảy thêm vài , cái gì nên tránh thì vẫn tránh.

Thực đây mỗi khi "chuyện ", họ đều đợi lúc trời tối hẳn. Không chỉ vì bản ngại, mà phần lớn là do dầu hỏa đắt đỏ, phiếu mua dầu cũng hạn định, nhiều khi cần thiết lãng phí vì việc , nên cũng hiếm khi xảy tình cảnh như ngày hôm nay.

Khi Trần Canh Vọng , phụ nữ giường còn cuộn tròn một đống nữa, chỉ là tư thế trông phần kỳ lạ.

"Muốn lau thì lau nhanh lên," Trần Canh Vọng xách đèn dầu đặt lên chiếc ghế giường.

Người đàn bà cứ như con sâu đo ngọ nguậy, nhất quyết chịu dậy lau.

Trần Canh Vọng trực tiếp tay xoay : "Lau nhanh ."

Tống Huệ Quyên: "???"

bắt đầu mất kiên nhẫn, dứt khoát thổi tắt đèn, để thể tùy ý lau dọn trong bóng tối.

"Cô cái gì đấy?"

Trần Canh Vọng sắp kiềm chế nổi tính nóng nảy của . Người phụ nữ thật lắm chuyện, dạo gần đây nổi trận lôi đình đều là vì cái điệu bộ của cô chọc cho tức nghẹn cả l.ồ.ng n.g.ự.c.

Tống Huệ Quyên liếc một cái, lưng , quấn c.h.ặ.t lấy chăn, tay vẫn ngừng lau tóc, chỉ biên độ là nhỏ đôi chút.

Trần Canh Vọng thấy cô như , đối với chồng thì một lời cũng , còn tự tác chủ trương.

Tầm mắt chạm cái bụng bầu vượt mặt của cô, đành tự nhủ với lòng : Thôi bỏ , bỏ , nể tình cô vất vả đưa vải bạt cho , nhịn cô một .

Trần Canh Vọng ngoài, lúc cũng thắp đèn, trực tiếp thò tay chăn kéo bàn chân . Anh dùng hai mảnh lá vò nát nước đắp thẳng lên mu bàn chân cô.

Lá cây mát lạnh đột ngột chạm vết thương, Tống Huệ Quyên theo bản năng định rút chân , nhưng Trần Canh Vọng siết c.h.ặ.t cổ chân cô, nhàn nhạt : "Đừng động."

Lúc Tống Huệ Quyên cũng rõ tình trạng bàn chân, đành mặc kệ nắm lấy cổ chân , dùng lực xoa nắn mu bàn chân sưng tấy.

Cảnh tượng kiếp từng xảy . Đừng là xoa chân, ngay cả một rửa chân cho cô cũng từng . Khi đó phần lớn là cô hằng đêm đun nước, bưng đến hầu hạ rửa chân.

Đã hơn ba mươi năm , đàn ông bao giờ hạ rửa ráy thứ gì cho đàn bà con trẻ. Mấy đứa con trong nhà từ lúc bé xíu đến khi dựng vợ gả chồng, cũng chẳng mấy khi đoái hoài.

Trần Canh Vọng cảm nhận ánh mắt của vợ, ngước lên , nhưng chẳng thấy chút cảm động nào từ đôi mắt hạnh . Chỉ thấy cô thẫn thờ, dường như đang thông qua để thấy một điều gì đó khác.

Trong lòng Trần Canh Vọng dấy lên một hồi chuông cảnh báo, buông bàn chân : "Đợi nó khô ..."

Lời còn dứt, Tống Huệ Quyên gật đầu với . Nhận trời tối thể thấy, cô bèn đáp một tiếng: "Vâng."

Lời định của Trần Canh Vọng nghẹn ở cổ họng. Anh một tay vén tấm chăn phía , để lộ bàn chân một chút, còn đều chèn c.h.ặ.t chẽ.

Lúc , Trần Canh Vọng xuống, hai với lời nào. Cho đến khi Tống Huệ Quyên dừng động tác tay , mới giật lấy chiếc khăn lông, ngoài.

Lúc Tống Huệ Quyên chẳng còn thấy lạ lẫm gì nữa. Cô đại khái hiểu lý do , chắc là do hôm nay chạm mặt Triệu Học Thanh đây mà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-song-binh-pham-nhung-nam-60/chuong-88.html.]

Vốn dĩ trận náo loạn dạo , Trần Canh Vọng đối đãi với cô dễ chịu hơn nhiều. Nào là tìm gà mái, nào là lo liệu bao nhiêu bông, tất cả cô đều ghi nhận. cô cũng hiểu rõ, sự ngụy trang sẽ kéo dài lâu.

Quả nhiên hôm nay đụng cô và Triệu Học Thanh, vẻ mặt xuất hiện vết nứt, e rằng đến ngày mai cái dáng vẻ ôn hòa sẽ duy trì nổi nữa.

Cánh cửa nhỏ kêu kịt một tiếng đẩy . Thấy Trần Canh Vọng bưng cơm , Tống Huệ Quyên khoác tấm áo ướt dậy.

Cô đưa tay định đón lấy, nhưng Trần Canh Vọng đưa tận tay, dùng chân kéo chiếc ghế đẩu đến mặt cô, đặt bát cơm lên đó mới đưa đũa cho cô.

Một bát cháo đậu hỗn hợp, một miếng bánh màn thầu bột đậu và một quả trứng luộc. So với cơm nước thường ngày cô cũng khác là bao, chỉ điều trứng hấp đổi thành trứng luộc, từ hai quả giảm xuống còn một quả.

Tống Huệ Quyên ngạc nhiên, bà Trương chịu luộc cho cô một quả trứng lắm , lẽ cũng là vì nể tình cô trẹo chân.

Đợi cô ăn xong, Trần Canh Vọng thu dọn thứ, đó đá văng đôi giày, bước sải chân phía trong giường xuống chăn.

Lúc Tống Huệ Quyên mới cởi tấm áo ướt , bỏ chiếc chậu gầm giường.

Một lát , tiếng sột soạt bên cạnh biến mất, đó là tiếng thở khẽ.

Trần Canh Vọng mở mắt , lông mi cô rủ xuống, gương mặt còn vẻ ửng hồng như lúc sáng, nhưng đầu mũi đỏ lên.

Thấp thoáng hiện lên một vẻ dịu dàng đặc biệt.

Đêm tối mịt mùng kèm theo tiếng sấm rền vang khiến ngủ yên giấc.

Trần Canh Vọng tỉnh dậy.

Người phụ nữ bên cạnh đang lẩm bẩm điều gì đó, rõ.

Anh dậy, ghé sát tai thử.

"Minh Thủ... Minh Ninh..."

Trần Canh Vọng ngẩn , nhưng kịp nghĩ nhiều, đưa tay sờ lên trán cô.

—— Nóng bỏng.

"... Mẹ sẽ cứu các con..." Cô vẫn còn lầm bầm gì đó.

Nhìn xuống , chiếc áo lót ướt đẫm mồ hôi.

Trần Canh Vọng thắp đèn, lục lọi trong chiếc hòm gỗ hồi lâu cũng tìm thấy bộ nào thế. Sao chứa nhiều đồ đạc thế cơ chứ?!

Anh dứt khoát lấy đại một chiếc áo của mặc cho cô, dù nhét trong chăn cũng chẳng ai thấy.

"Cộc cộc cộc," một tràng tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.

Trần Canh Vọng chỉ còn cách gọi bà Trương dậy xem : "Mẹ, Huệ Quyên sốt ."

"Ôi, đến ngay đây," Bà Trương vội vàng dậy, ông cụ Trần cũng lục đục dậy mặc quần áo theo.

Loading...