Lúc , trong mắt Dạ Lan Thần rõ ràng mang theo vài phần kinh ngạc và ngỡ ngàng.
Tuy nhiên, ngay đó trong mắt Dạ Lan Thần rõ ràng thêm vài phần lạnh lẽo: “Có lời gì thì thẳng .”
Một cha hai mươi năm chủ động chuyện với , một cha bình thường từ chối gặp , đột nhiên chủ động chuyện với , hơn nữa còn là những lời quan tâm như , khiến thể nghi ngờ mục đích trong đó.
Lông mày Dạ Bác Văn khẽ nhíu , khóe môi mím , đó lên tiếng: “Không .”
Câu của ông đơn giản và chung chung, mang theo bất kỳ cảm xúc nào.
Ánh mắt Dạ Lan Thần nheo , thấy dáng vẻ của ông, khóe môi cong lên: “Tại đột nhiên về?”
“Ông nội con sai đón ba về.” Dạ Bác Văn trả lời trực tiếp, hề giấu giếm.
“Tại ?” Dạ Lan Thần ngẩn , đôi mắt khẽ chớp một cái.
“Không .” Dạ Bác Văn khi lời , mặt vẫn bất kỳ cảm xúc nào, giọng vẫn chậm rãi mang theo bất kỳ sự khác thường nào.
Dạ Lan Thần ông, đột nhiên mỉm , nụ đó cực kỳ phức tạp, Dạ Lan Thần lúc Dạ Bác Văn dối.
Bởi vì cần thiết, một cha hai mươi năm thèm để ý đến , căn bản lý do gì để dối .
Dạ Lan Thần lúc nên bi ai nên may mắn.
Dạ Lan Thần nhất thời gì, Dạ Bác Văn cũng mở miệng nữa.
Dạ Bác Văn ấm mặt, đưa tay rót một ly, đó đẩy đến mặt Dạ Lan Thần: “Uống ly .”
Dạ Bác Văn đối với đứa con trai là sự áy náy, vẫn luôn , chính vì trong lòng áy náy, nên ông mới cố ý né tránh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-hon-nhan-bi-mat-100-ngay-voi-ong-chu/chuong-958-bi-mat-anh-che-giau-sau-nhat-4.html.]
Hai mươi năm , ông né tránh hai mươi năm, né tránh tất cả trách nhiệm, còn con trai ông ông gánh vác tất cả thứ.
Lời của lão phu nhân , còn lời của Kim Minh Trân, đều khiến sự áy náy trong lòng ông càng sâu sắc hơn.
Dạ Lan Thần sững sờ, sững sờ, hai mươi năm nay, bình thường ba đối với một câu cũng , hôm nay mà chủ động rót cho uống?!
Anh cảm thấy chuyện quá bình thường, nhưng từ mặt Dạ Bác Văn bất kỳ sự khác thường nào.
Nếu là , thì đó chính là sự áy náy, loại áy náy của một cha đối với một con trai, còn sự lúng túng vì áy náy mà bù đắp.
Hai mươi năm quan tâm hỏi han, cho nên hôm nay ông bù đắp !!!
Dạ Lan Thần thầm thở hắt một , cuối cùng vẫn đưa tay , nhận lấy ly trong tay Dạ Bác Văn, đó uống cạn một .
Anh chín tuổi, rời , cho nên khao khát tình cha hơn bất kỳ ai.
Trước đây, ba đối với , đối với cũng , chính vì năm đó xảy chuyện, ba mới giống như biến thành một khác, hiểu nỗi khổ và nỗi đau trong lòng ba, rõ, chuyện năm đó, đối với là một đòn đả kích mang tính hủy diệt, đối với ba cũng .
Cho nên, bao nhiêu năm nay, mặc dù ba đối với quan tâm hỏi han, từng trách ba.
“Lần về ở nhà mấy ngày?” Dạ Lan Thần uống cạn trong ly, thần sắc cũng thả lỏng hơn một chút, cũng chủ động mở lời một .
Dạ Bác Văn lập tức trả lời câu hỏi của , chỉ là đôi mắt ngước lên, về phía lầu một cái.
“Cái nhà , khiến ba cảm thấy cực kỳ áp lực.” Hồi lâu , Dạ Bác Văn mới chậm rãi một câu như .
Cái nhà khiến ông áp lực, chỉ vì mấy trong nhà, mà càng vì nhiều chuyện đây.