“Anh Văn, bao nhiêu năm nay, em vẫn luôn giữ bí mật cho , hơn nữa vẫn luôn giữ bí mật , em như , là nể tình vợ chồng một thời gian…” Nụ khóe môi Kim Minh Trân càng nhiều thêm vài phần, lúc lời của bà cố ý dừng , nhưng ý tứ đó rõ ràng thể rõ ràng hơn.
Dạ Bác Văn vẫn gì, ánh mắt bà cũng từ từ dời , Kim Minh Trân nữa.
“Anh Văn, suy nghĩ kỹ , em đùa .” Kim Minh Trân thấy dáng vẻ của ông, rõ ràng sững sờ.
Bà tưởng ông sẽ sợ hãi, sẽ lo lắng, nhưng phản ứng của ông khiến trong lòng bà đáy nữa.
“Anh Văn, nên rõ, nếu chuyện năm xưa Dạ Lan Thần sẽ hậu quả gì.” Kim Minh Trân chút tàn nhẫn bồi thêm một câu.
“Hai mươi năm , cái gì đáng đến thì luôn đến thôi.” Khóe môi Dạ Bác Văn nhếch lên, cuối cùng cũng lên tiếng, chỉ là, ông về phía Kim Minh Trân nữa.
“Cô ở nhà họ Dạ cũng đủ lâu .” Lời của Dạ Bác Văn dừng một chút, đó chậm rãi bồi thêm một câu như .
Cơ thể Kim Minh Trân trực tiếp cứng đờ, đôi mắt trong nháy mắt trợn tròn, bà đương nhiên hiểu ý trong lời của Dạ Bác Văn.
Ông sợ chuyện năm xưa phơi bày, nhưng một khi phơi bày, bà cũng đừng hòng ở nhà họ Dạ nữa.
Bà sớm sự tuyệt tình của Dạ Bác Văn, sự tuyệt tình của ông thể g.i.ế.c gươm giáo, ví dụ như đối với Mộng Ngữ Yên năm xưa.
Mộng Ngữ Yên thế nào cũng là vợ hợp pháp của ông, còn bà chẳng là cái thá gì cả, năm xưa ông đối với Mộng Ngữ Yên còn thể tuyệt tình như , tàn nhẫn như , huống hồ là đối với bà ?!
Bà cũng rõ, Dạ Bác Văn bây giờ thực sự thể đến mức quan tâm nữa, nhưng bà .
“Anh Văn, em chỉ đùa thôi, em hiểu phận địa vị của , em chắc chắn sẽ ép buộc Văn bất cứ chuyện gì .” Kim Minh Trân khi hồn, thái độ lập tức đổi.
“Cút.” Giọng lạnh lẽo đến cực điểm đó của Dạ Bác Văn một nữa vang lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-hon-nhan-bi-mat-100-ngay-voi-ong-chu/chuong-957-bi-mat-anh-che-giau-sau-nhat-3.html.]
“Được, , em , em ngay đây.” Lần , Kim Minh Trân dám thêm gì nữa, vội vàng rời .
Dạ Bác Văn xe lăn, đôi mắt chằm chằm mặt bàn, tĩnh mịch như cõi c.h.ế.t.
Dạ Lan Thần trở về, thấy chính là một Dạ Bác Văn như .
Lúc trong phòng khách chỉ Dạ Bác Văn.
Ánh mắt Dạ Lan Thần nheo , đó trực tiếp bước tới, ngay đối diện ông, ông, nhưng gì.
Dạ Bác Văn chuyển mắt, , khóe môi động: “Ngồi .”
Lúc , giọng của ông chậm rãi, còn sự lạnh lẽo như lúc đối mặt với Kim Minh Trân .
Dạ Lan Thần sững sờ, từ khi rời , đây là đầu tiên ông chủ động chuyện với .
Đáy lòng Dạ Lan Thần khẽ run lên, năm đó mới chín tuổi, rời , càng khao khát tình cha hơn, nhưng ba từ đó về đối với quan tâm hỏi han, ai , những năm đó vượt qua như thế nào.
Dạ Lan Thần đè nén cảm xúc trong lòng, mặt cảm xúc xuống, nhưng gì.
Bao nhiêu năm nay, hai cha con họ từng trò chuyện, cũng nên gì với ông.
“Dạo áp lực lớn ?” Ánh mắt Dạ Bác Văn về phía , nghĩ đến lời của Dạ lão phu nhân lúc , ông chủ động mở lời.
Nhiều năm chuyện đàng hoàng với con trai , cuộc chuyện như thậm chí khiến Dạ Bác Văn cảm thấy khó khăn.
Dạ Lan Thần nhanh ch.óng ngước mắt lên, ông.