Cuộc đời mới của Thẩm Thanh - Chương
Cập nhật lúc: 2026-01-12 06:54:54
Lượt xem: 92
“Các chỉ của đứa trẻ đều khá , nhưng bản t.h.a.i p.h.ụ cần ăn uống nhiều hơn, chú ý nghỉ ngơi điều độ.” Bác sĩ xong liền đưa cho Thẩm Thanh tờ phiếu kết quả.
Thẩm Thanh cảm ơn bác sĩ, cầm lấy kết quả rời khỏi bệnh viện.
Vừa tới bãi đỗ xe, cô thấy Phó Trầm tựa bên cạnh xe, giữa các đầu ngón tay là làn khói t.h.u.ố.c lượn lờ.
Hắn mặc một bộ vest đặt may cao cấp, gương mặt lạnh lùng mang theo chút u ám. Ánh mắt dừng đầu mẩu t.h.u.ố.c, trầm mặc xuất thần. Ánh đèn mờ tối chiếu lên dáng cao lớn, càng nổi bật vóc dáng ưu việt cùng khí chất lạnh nhạt của .
Nghe thấy tiếng bước chân, Phó Trầm đầu , dập tắt điếu t.h.u.ố.c: “Đợi một chút, để mùi khói tan hết .”
Nhìn đôi mắt sâu thẳm của đàn ông, Thẩm Thanh thoáng chốc thất thần, cảnh tượng mắt dường như chồng lên với ký ức của kiếp .
Cuộc hôn nhân của họ là một sự cố ngoài ý . Phó Trầm kết hôn với cô, là vì đứa trẻ.
Ở kiếp , họ sống với mười năm trong một cuộc hôn nhân tương kính như tân, tròn bổn phận của một chồng và cha.
cuối cùng, kết cục của bọn họ vẫn là ly hôn.
Bởi từ đầu đến cuối, yêu vẫn luôn là một phụ nữ khác.
Trọng sinh một đời, chẳng lẽ cô còn lặp vết xe đổ, tiếp tục chìm trong cuộc hôn nhân như ?
Phó Trầm nhận lấy túi xách từ tay cô, hỏi: “Con thế nào ?”
Nhàn cư vi bất thiện
Thẩm Thanh hồn, đưa tay xoa nhẹ bụng , chỉ : “Bác sĩ con khỏe mạnh.”
Phó Trầm cũng hề ý định xem báo cáo.
Sau khi cô lên xe, chiếc Maybach phiên bản giới hạn lăn bánh đường, lái xe vững: “Đi Duyên Nhất các. bảo trợ lý Diệp đặt sẵn các món phù hợp cho phụ nữ mang thai.”
“Được.”
lúc , chuông điện thoại vang lên, đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo liền tới.
Giọng trợ lý Diệp vang lên trong gian kín của xe: “Tổng Giám đốc, tiền chuyển .”
Trái tim Thẩm Thanh chợt thắt .
Cô vội hỏi: “Có là cha em đến xin tiền ?”
Phó Trầm khựng một chút, thản nhiên : “Ừm. Cha em là em trai em ăn, cần một khoản tiền.”
Lồng n.g.ự.c Thẩm Thanh lập tức dâng lên một cơn uất khí, cô nhịn mà chất vấn: “Chẳng là đưa tiền nữa ?”
Cha cô từ nhỏ trọng nam khinh nữ, bám lấy cô hút m.á.u vẫn đủ, từ khi cô kết hôn, đối tượng vươn tay xin tiền liền biến thành Phó Trầm.
Phó Trầm chỉ nhàn nhạt đáp: “Chỉ là chút tiền lẻ mà thôi.”
Thẩm Thanh gì đó, môi hé nuốt ngược trong.
Cô với thế nào đây, rằng một năm , cô dùng ba triệu để mua đứt bộ tình nghĩa giữa và nhà họ Thẩm?
Cô tiết kiệm từng đồng, dùng hết bộ tiền tích góp, chỉ để cắt đứt quan hệ với gia đình hút m.á.u .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-doi-moi-cua-tham-thanh/chuong.html.]
Kiếp cũng chính là như . Sự dung túng của khiến cha cô ngày càng tham lam và ngang ngược, cuối cùng còn ầm ĩ đến mức lên cả báo chí.
Rõ ràng nhiều cách giải quyết, nhưng Phó Trầm chọn cách đơn giản nhất, ít tốn tâm sức nhất.
Nói cho cùng, chẳng qua là vì để tâm đến cô mà thôi.
Hai nhanh ch.óng đến Duyên Nhất các.
Xuyên qua cây cầu nhỏ bắc ngang dòng nước, họ bước phòng riêng.
Ngồi định, Phó Trầm nhắc tới một chuyện khác: “Phản ứng nghén của em khá nghiêm trọng, thời gian tạm thời gác công việc , dẫn dắt mới là . bảo trợ lý Diệp tuyển thêm một thư ký mới.”
Thẩm Thanh khẽ “Ừ” một tiếng.
Sau khi nghiệp đại học, cô tập đoàn Phó Thị, thư ký Tổng Giám đốc cho Phó Trầm suốt năm năm.
Nếu ba tháng say rượu xảy quan hệ, m.a.n.g t.h.a.i ngoài ý , lẽ họ mãi mãi chỉ là quan hệ cấp – cấp mà thôi.
Đến khi cô hồn, món ăn bưng lên đủ. Bàn ăn vô cùng phong phú, là những món thanh đạm, bổ dưỡng.
Chuông điện thoại vang lên, Phó Trầm hiệu: “Em ăn , điện thoại.”
Nói xong, sải bước khỏi phòng.
Thẩm Thanh gắp một miếng cá đưa miệng, cơn buồn nôn lập tức trào lên, cô vội vàng che miệng chạy nhà vệ sinh, nôn khan ngừng.
Khi bước , sắc mặt trắng bệch, cô chỉ thể ôm bụng khổ.
Đứa trẻ kiếp khiến cô m.a.n.g t.h.a.i vô cùng vất vả, lúc vượt cạn còn khó sinh. Không ngờ kiếp , những ngày tháng khổ sở lặp một nữa…
Đi tới khúc rẽ, Thẩm Thanh thấy một giọng dịu dàng: “Nghe kết hôn ?”
Toàn cô chấn động, thể bước thêm dù chỉ một bước.
Qua khe hở giữa cành lá chậu cây, cô thấy một nam một nữ bên cửa sổ.
Phó Trầm tựa một tay lên lan can, đối diện là một phụ nữ mặc váy trắng, cách giữa hai chỉ chừng hai bàn tay.
Liễu Như Âm!
Người phụ nữ mà khi ly hôn với cô, Phó Trầm tái hôn, yêu thương trọn cả đời!
Phó Trầm gì.
Thẩm Thanh thấy Liễu Như Âm thẳng dậy, khổ: “Mỗi ngày ở nước ngoài, em đều nghĩ đến .”
“Thật ?” Cuối cùng Phó Trầm cũng phản ứng, ngẩng đầu lên, giọng sâu xa khó đoán.
Liễu Như Âm thật sâu lưng , trong giọng trong trẻo mang theo chút bi ai: “Trong lòng … còn em ?”
Trong khoảnh khắc , tim Thẩm Thanh như bóp c.h.ặ.t, gần như thở nổi. Cô dám tiếp câu trả lời của Phó Trầm, xoay rời .
câu trả lời của vẫn tàn nhẫn truyền tai cô: “Từ đến giờ… đều là em.”