Cuộc Chiến Tranh Giành Vị Trí Tiểu Tam - Chương: 02

Cập nhật lúc: 2026-02-15 09:59:54
Lượt xem: 2,591

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cái ông chủ thớt nghiêm túc một cách buồn thật đấy.

tắt điện thoại, định bụng sẽ ngủ trưa một lát.

Vừa nhắm mắt , trong đầu bỗng thoáng qua hình ảnh em của trai hôm nay.

Chẳng tại , cái bài đăng cứ thấy chút gì đó quen thuộc đến lạ.

lắc lắc đầu xua tan ý nghĩ đó.

Sau khi Tống Thanh Ngôn hòa với bạn gái, tâm trạng sảng khoái hẳn lên, quyết định mời cô em gái - đại công thần là đây ăn món đêm mà thích nhất.

Anh một mặt lướt điện thoại tìm của Lâm Ý Thư, một mặt hững hờ mời mọc xã giao:

「Việt ca, mời ông ăn đêm, ?」

Anh chắc chắn sẽ .

Bởi vì từ đến nay bao giờ ăn hàng quán vỉa hè, vị đại thiếu gia đến cả Michelin còn chê dở nữa là.

Quả nhiên, một câu từ chối đúng như dự đoán vang lên:

「Không .」

Lúc Phó Thời Việt đang cực kỳ nghiêm túc nghiên cứu những lời khuyên mà cư dân mạng đưa cho.

Khi điện thoại kết nối, đang ườn giường cày phim:

「Không , em đang giảm cân.」

「Thật á? 288 tệ một suất buffet...」

bật dậy như lò xo, hét điện thoại:

「Đi chứ, sớm!」

Cùng lúc đó, Phó Thời Việt đột ngột ngẩng phắt đầu lên.

Hai mươi phút , ăn diện tinh tế một quán nhỏ lề đường giá 28,8 tệ một suất, đối diện là một Phó Thời Việt cũng ăn mặc cực kỳ tinh xảo và cầu kỳ.

Trên cổ tay trắng lạnh là chiếc Patek Philippe, mái tóc còn vuốt keo cố định kỹ càng.

Chiếc áo sơ mi trắng khoác trông thật phóng khoáng, hai chiếc cúc cùng nới lỏng, để lộ xương quai xanh quyến rũ nửa ẩn nửa hiện.

Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, trông vài phần cuốn hút đến lạ kỳ.

Nhìn thế chẳng giống ăn chút nào, mà giống như ... hẹn hò hơn.

Rõ ràng là cả hai chúng đều trai lừa .

Anh trai bên cạnh giới thiệu:

「Vị là Phó Thời Việt, em cứ gọi là Thời Việt là . Anh từng với em và đấy, chính là em cùng dự án game với .」

Anh trai hiện đang gần nghiệp và cùng bạn bè phát triển một dự án trò chơi, đồng thời mở một studio riêng.

Vì thế còn thuê một căn nhà bên ngoài để ở cùng em .

小鱼翻译 - Cá Nhỏ Dịch Truyện

Nghe là một phú nhị đại chính hiệu, một tòa nhà trong trường cũng là do nhà quyên tặng.

「Việt ca, đây là... nhà ...」

Thấy trai sắp sửa thốt cái biệt danh 「Tiểu Bảo」 đầy hổ , sợ tới mức vội vàng ngắt lời:

「Chào Thời Việt, em tên là Lâm Ý Thư.」

trai, một theo họ ba, một theo họ , đây chính là truyền thống của gia đình .

Vừa dứt lời, là ảo giác của , mà vành tai trắng trẻo của bỗng đỏ bừng lên.

ngoài mặt vẫn tỏ trấn tĩnh: 「Ừm, chào... chào em.」

Chào hỏi xong, ngoắt đầu , nheo mắt dò xét cái quần đùi hoa và đôi dép tông của trai , chỉ tay dòng chữ tấm băng rôn màu đỏ quầy hàng nhỏ.

「288?」

Anh trai lý sự cùn cực kỳ:

, chẳng là hai tám tám đó ?」

「Dấu phẩy ăn mất ?」

「Ấy thôi mà, em thích ăn món nhất nên mới dẫn em đến đây còn gì.」

Biết thế chẳng ăn mặc trang trọng thế , trông cứ như đứa ngốc .

Quay đầu sang bên cạnh, thôi thì cũng may còn em của bạn đồng hành cùng cảnh ngộ.

「Mau mau, tim gà nướng với lòng lợn em thích nhất đây.」

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cuoc-chien-tranh-gianh-vi-tri-tieu-tam/chuong-02.html.]

Thấy đồ ăn thích, cơn giận trong lòng cũng nguôi ngoai đôi chút.

Thôi thì đằng nào cũng đến .

「Chậc, chẳng hiểu em thích mấy cái thứ , ngửi cái mùi thôi thấy chịu nổi .」

Cả nhà chẳng ai ăn nội tạng động vật.

Cả phòng ký túc xá, bao gồm cả mấy đứa bạn của cũng thích.

Chỉ là thích món .

cầm xiên que c.ắ.n một miếng thật mạnh:

「Thế nên ăn đồ nướng với các chán c.h.ế.t , các căn bản hiểu cái sự mỹ vị của chúng . Ôi, quanh em chẳng lấy một nào cùng sở thích thế nhỉ...」

Lời còn dứt, chỉ thấy Phó Thời Việt bỗng nhiên với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bịt tai, cầm lấy hai xiên tim gà bắt đầu nhét lấy nhét để miệng.

Vừa ăn còn giơ ngón tay cái lên cảm thán:

「Oa, mà ngon thế , đúng là mỹ vị nhân gian!」

Mắt sáng bừng lên, cũng chẳng màng chuyện mới quen mà thốt :

「Thật ạ? Anh cũng thích ăn món ạ, Thời Việt.」

cảm giác vui sướng như tìm tri kỷ .

Không điêu chứ hiểu cái cảm giác ?

Cái tâm trạng khó tả khi mà vốn dĩ chẳng ai thấu hiểu sở thích của , bỗng nhiên tìm thấy cùng hội cùng thuyền.

lập tức cảm thấy mối quan hệ giữa chúng kéo gần ngay.

Anh trai thì đờ , kinh hãi cảnh tượng :

「Việt ca, chứ, thiếu gia , còn nhớ bảo món gan ngỗng Pháp 8888 tệ một suất là khó ăn...」

「Khụ khụ...」

Phó Thời Việt bỗng nhiên ho sặc sụa hai tiếng.

Vừa ho, đưa ánh mắt đầy oán hận về phía trai .

「Tống Thanh Ngôn, bản thích ăn thì cũng đừng vu khống khác thích chứ?」

Anh trai : 「??」

Anh trai lúc nào cũng thế!

Mỗi thấy ăn nội tạng động vật là tỏ vẻ kinh ngạc, cứ như thể đó là điều gì khó hiểu lắm bằng.

thế đúng thế, Thời Việt thích ăn thì cứ ăn nhiều nhé! Đừng thèm quan tâm .」

ăn híp mắt đẩy đĩa mề gà nướng và tim gà về phía .

Anh trai thấy bênh ngoài thì dỗi:

「Này Lâm Ý Thư, đừng quên rốt cuộc ai mới là trai ruột của em nhé?」

Vừa dứt lời, chỉ thấy Phó Thời Việt — vốn đang đỏ mặt ngượng ngùng, vùi đầu ăn lấy ăn để — bỗng nhiên khựng , biểu cảm cứng đờ.

thì chỉ mải mê đ.á.n.h chén, miệng còn đang nhai nhồm nhoàm mà :

「Ờ, thế em mới thấy đúng là Thời Việt giống trai em hơn thật. Vì bọn em chung sở thích mà.」

Nghe xong, lông mi của Phó Thời Việt run rẩy dữ dội.

Dường như một thông tin cực kỳ chấn động nhưng cũng vô cùng phấn khích.

Anh chậm rãi, thật chậm rãi ngẩng đầu lên .

Đôi mắt đen lánh lạnh lùng lúc bỗng phủ một tầng nước, khóe môi dường như thể kìm nén nhếch lên.

Anh trai lúc đập bàn một cái, giả vờ tức giận:

「Lâm Ý Thư! Em ý gì hả? Có thấy Thời Việt của em trai hơn nên em nhận nữa đúng , đồ mê trai ! Hôm nay thấy Thời Việt trai, ngày mai gặp trai hơn chẳng lẽ ...」

「Cộp!」

Là tiếng ly thủy tinh chạm mạnh xuống mặt bàn gỗ.

「Tống Thanh Ngôn, quá đấy.」

Phó Thời Việt bình thản mở lời.

「Em là một cá thể độc lập, tư duy và ý chí riêng của , thể vì sự ích kỷ cá nhân mà lúc nào cũng kiểm soát khác . nghĩ mỗi chúng đều quyền lựa chọn, thấy ?」

Giọng điệu lộ rõ vẻ hài lòng.

 

Loading...