Cuộc Chiến Chốn Hậu Cung - Chương 185

Cập nhật lúc: 2024-11-27 10:56:22
Lượt xem: 73

Nàng và Hoàng Hậu không tiếp xúc nhiều, vậy mà Hoàng Hậu lại tin tưởng nàng đến vậy, ngay cả những chuyện bí mật trong cung cũng có thể nói cho nàng biết?

Có lẽ không phải tín nhiệm, mà là chỉ có thể lôi kéo nàng để đối phó với Đức phi, Hoàng Hậu nương nương căn bản không để tâm đến chuyện tiết lộ bí mật.

Vân Tự lại cảm thấy người bị thù hận che mờ đôi mắt thường có chút cố chấp, trong lòng nàng dâng lên cảnh giác, theo sau là một chút buồn bực:

"Người là Hoàng Hậu nương nương, chẳng lẽ lại không có cách nào đối phó với nàng ta sao?"

Câu hỏi đầy nghi hoặc của nàng khiến Hoàng Hậu bật cười chua xót: "Bổn cung là Hoàng Hậu, còn nàng ta là mẹ đẻ của hoàng trưởng tử, ngươi thấy nàng ta thua kém bổn cung điều gì?"

Vân Tự nhất thời nghẹn lời.

Nàng cảm thấy Hoàng Hậu nương nương nói không đúng, chữ "đích" và chữ "thứ", chẳng lẽ sự khác biệt giữa chúng lại dễ dàng bị xóa nhòa như vậy?

Hoàng Hậu hít sâu một hơi rồi nói: "Bổn cung cũng là sau này mới biết được, Hoàng Thượng sẽ không cho phép hoàng trưởng tử có một người mẹ mang tiếng xấu."

Vân Tự không cảm thấy bất ngờ, nhưng nàng muốn hỏi, nếu Đức phi phạm tội liên lụy đến hoàng trưởng tử, Hoàng Thượng có để hoàng trưởng tử mất mẹ không?

Hoàng Hậu dường như nhìn thấu suy nghĩ của nàng, bình tĩnh nói: "Thời niên thiếu, Hoàng Thượng từng được tiên đế giao cho Thục phi nương nương nuôi dưỡng một thời gian. Khi đó vị phân của Thái Hậu không cao. Hoàng Thượng cho rằng nếu không phải con ruột của mình, phi tần hậu cung tất nhiên sẽ không thật lòng đối đãi."

Nghe vậy, Vân Tự không nghĩ đến Đức phi mà lại nhớ tới Kỳ quý tần.

Nàng nhíu mày: "Lời nương nương nói có nhầm lẫn không? Kỳ quý tần chỉ là tứ phẩm, làm sao có thể nuôi dưỡng hoàng tử?"

Hoàng Hậu mỉm cười lắc đầu, ung dung hỏi Vân Tự: "Ngươi thấy từ khi thánh giá hồi kinh đến nay đã nửa tháng, vì sao Hoàng Thượng vẫn chậm chạp không chọn dưỡng mẫu cho tiểu công chúa, mà vẫn để tiểu công chúa ở lại Khôn Ninh cung?"

Vân Tự nín thở, dưới sự gợi ý của Hoàng Hậu, nàng mơ hồ đoán được đáp án.

Nếu Hoàng Thượng không có ý định để Hoàng Hậu nương nương nuôi dưỡng tiểu công chúa, vậy thì chỉ còn một đáp án duy nhất: Hoàng Thượng giáng vị Kỳ quý tần chỉ là để trừng phạt khiến nàng ta tự tỉnh ngộ, bất cứ lúc nào cũng có thể được phục vị.

Thanh âm của Hoàng Hậu lại vang lên: "Vân tiệp dư, ngươi nên biết, chỉ còn hai tháng nữa là đến tiệc tân niên."

Mà trong tiệc tân niên, Hoàng Thượng rất có thể sẽ ban thưởng cho hậu cung.

Vân Tự bỗng nhíu mày.

Không đúng, không phải rất có thể.

Năm nay có chút khác biệt so với mọi năm, bởi vì sang năm sẽ tuyển tú, trước khi phi tần mới nhập cung, Hoàng Thượng nhất định sẽ ban ân điển cho những người cũ trong hậu cung.

Sắc mặt Vân Tự không được tốt.

Nàng chán ghét Kỳ quý tần đến cực điểm, vốn thấy Kỳ quý tần bị giáng vị, đe dọa từ Đức phi lại rõ ràng trước mắt nên mới dồn hết sự chú ý vào Đức phi.

Nhưng nếu Kỳ quý tần có khả năng khôi phục vị phân chiêu nghi tam phẩm, nàng không thể nào bỏ qua nàng ta được.

Vân Tự nắm chặt khăn tay, nhẹ giọng nói: "Tần thiếp cảm tạ nương nương nhắc nhở."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/cuoc-chien-chon-hau-cung/chuong-185.html.]

Một lát sau, Vân Tự ngẩng lên hỏi Hoàng Hậu: "Hoàng Thượng có biết chuyện nương nương sảy thai năm xưa có liên quan đến Đức phi không?"

Đây là vấn đề quan trọng nhất.

Nếu trong mắt Hoàng Thượng, cái gọi là mẹ đẻ của hoàng trưởng tử thậm chí còn quan trọng hơn cả Hoàng Hậu, vậy thì họ căn bản không cần thiết phải nhắm vào Đức phi nữa, loại bỏ hoàng trưởng tử mới là điều cần ưu tiên hàng đầu.

Vân Tự không hề mong muốn khi mình mang thai cũng sẽ rơi vào kết cục giống như Tô tiệp dư.

Hoàng Hậu nhìn thẳng vào Vân Tự, hồi lâu sau nàng ấy khẽ mím môi lắc đầu: "Ngài ấy không biết."

"Tuy thái độ của Hoàng Thượng đối với con nối dõi rất mâu thuẫn, nhưng ngài ấy vẫn luôn mong muốn có hoàng đích tử. Nếu Hoàng Thượng biết Đức phi hãm hại bổn cung sảy thai, năm đó dù có cân nhắc đến hoàng trưởng tử, ngài ấy cũng sẽ không để Đức phi chủ trì tiệc Trung Thu."

Hoàng Hậu dừng lại một chút, tự giễu cười nói: "Bổn cung cũng là sau này mới nhận ra là Đức phi hãm hại mình."

Vân Tự thầm nghĩ, quả nhiên, nương nương năm nào cũng để Đức phi chủ trì tiệc Trung Thu, chẳng qua là để nhắc nhở bản thân đừng quên mối thù mất con năm xưa.

Nhưng không thể không thừa nhận, câu trả lời của Hoàng Hậu khiến Vân Tự thở phào nhẹ nhõm.

DTV

Vân Tự khẽ cụp mi, nói:

"Cha nương tần thiếp mất sớm, nhưng trong ký ức của tần thiếp vẫn còn nhớ rất rõ mẫu thân từng nói một câu."

Hoàng Hậu nương nương ngạc nhiên nhìn nàng.

Vân Tự ngẩng lên nhìn thẳng vào nàng ấy, thanh âm rất nhẹ, ngữ khí bình thản: "Khi không thể giải quyết vấn đề, hãy làm lớn chuyện lên, tự nhiên sẽ có người đứng ra giải quyết."

Hoàng Hậu nương nương khẽ nín thở, hồi lâu sau khẽ cười:

"Lệnh từ thật thông tuệ."

Vân Tự mỉm cười lướt qua chủ đề này. Trước khi "làm lớn chuyện", nàng còn phải xem xét chuyện bảy ngày sau mà Lục Tùng đã nhắc đến.

Tuy không biết Lục Tùng đang giở trò gì, nhưng Vân Tự vẫn muốn thử một lần.

Tuy nhiên, nàng không nói chuyện này cho Hoàng Hậu nương nương biết.

Nàng không thích bản thân trở thành người trong suốt trong mắt người khác, cũng không muốn có nhược điểm bị người khác nắm giữ, điều đó sẽ khiến nàng cảm thấy cực kỳ bất an.

Khi Vân Tự muốn cáo lui, Hoàng Hậu bỗng nhiên gọi nàng lại hỏi: "Nghe nói khi ở hành cung, Hoàng Thượng để ngươi chủ trì việc hành cung, ngươi hình như không quen?"

Nói không quen đã là nói giảm nói tránh, thật ra là nàng thấy luống cuống tay chân.

Vân Tự quay đầu lại, khó hiểu nhìn Hoàng Hậu nương nương, không rõ lời này là có ý gì.

Hoàng Hậu nương nương mỉm cười ôn hòa, thanh âm bình thản: "Nếu ngươi muốn học, mỗi ngày sau khi thỉnh an xong có thể ở lại Khôn Ninh cung trò chuyện với bổn cung."

Vân Tự cuối cùng cũng không kìm được sự kinh ngạc.

Loading...