CUNG ĐẤU? THÁI HẬU TRỰC TIẾP LẬT BÀN - CHƯƠNG 4
Cập nhật lúc: 2026-01-01 15:38:40
Lượt xem: 948
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VOeVJoUJl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 4:
Ta cố ý nới lỏng việc tuần tra ở một cửa phụ trong biệt uyển, sai Ảnh cho giả dạng thành đám Bắc Cương đến tiếp ứng, tìm cách tiếp xúc với Bích Hà.
Quả nhiên cá c.ắ.n câu.
Bích Hà bí mật truyền tin. Đức Thái phi định nhân lúc ở biệt uyển bày một tai nạn, khiến hoàng đế thương nhẹ, đổ hết tội danh lên đầu với lý do giám hộ bất lực.
Sau đó, nàng sẽ lấy phận sinh mẫu , đau lòng vì hoàng đế, thuận thế đòi hỏi nhiều quyền tiếp cận hơn thậm chí… nhúng tay chính sự.
Quả là một kế độc địa.
Vì quyền thế, ngay cả con ruột của , nàng cũng thể mang lợi dụng.
Nhận xác nhận từ Ảnh, tia thương xót cuối cùng trong lòng cũng tan biến.
Đã như thì đừng trách tâm ngoan thủ lạt.
…
Đêm ngày xuất phát, đơn độc triệu kiến hoàng đế.
Ta chọn lọc những điều thể , đem chuyện Đức Thái phi khả năng liên hệ với ở Bắc Cương, cùng kế hoạch nàng định giở trò tại biệt uyển, cho .
Một đứa trẻ mười tuổi, gương mặt lượt hiện lên kinh hãi, tổn thương, dần dần chuyển sang phẫn nộ.
“Nàng… nàng thật sự là sinh mẫu của nhi thần ?”
Giọng run rẩy, đầy vẻ dám tin.
Ta khẽ ôm lấy :
“Hành nhi, lòng khó lường. Có những lúc, chính cận nhất mang đến tổn thương sâu nhất. Con chỉ cần nhớ, việc mẫu hậu , đều là để bảo vệ con, bảo vệ giang sơn họ Triệu.”
Hắn tựa lòng , trầm mặc hồi lâu. Khi ngẩng đầu lên nữa, ánh mắt trở nên kiên định:
“Nhi thần tin mẫu hậu.”
Có sự thấu hiểu và ủng hộ của hoàng đế, kế hoạch của liền còn điều gì kiêng dè.
Ba ngày , hoàng đế khởi hành, tiến về biệt uyển hoàng gia ở ngoại ô kinh thành.
Biệt uyển phong cảnh như tranh. Dọc đường, Đức Thái phi tỏ đặc biệt an phận, thậm chí đối với còn càng thêm cung kính.
Ta hiểu rõ trong lòng, sự cung thuận cố ý , chẳng qua chỉ là giả tượng cơn mưa giông.
Nàng càng thu liễm mũi nhọn, càng chứng tỏ những động tác trong bóng tối đến hồi then chốt.
Chiều ngày thứ hai tại biệt uyển, theo lịch trình, hoàng đế sẽ thị vệ hộ tống đến trường ngựa phía núi để luyện tập cưỡi ngựa b.ắ.n cung.
Kế hoạch của Đức Thái phi, chính là giở trò tại đó.
Từ sớm, sai Ảnh âm thầm thế con ngựa động tay chân, đồng thời giăng sẵn thiên la địa võng quanh trường ngựa.
Khi hoàng đế cưỡi ngựa bao lâu, con ngựa liền bắt đầu hoảng loạn, dựng vó lao chạy tán loạn.
Ngay lúc hiện trường hỗn loạn, thị vệ kinh hoàng ùn ùn lao về phía hoàng đế, thì mấy tên t.ử sĩ Bắc Cương giả dạng thị vệ bất ngờ phát tác, rút đao xông thẳng về hướng hoàng đế!
“Hộ giá! Hộ giá!”
Cả trường ngựa tức khắc đại loạn.
Đức Thái phi một bên, gương mặt lộ vẻ mong đợi kế hoạch thành công cùng nét tàn độc che giấu.
Thế nhưng, chỉ trong chớp mắt, cục diện liền đảo chiều.
Mấy tên t.ử sĩ còn kịp áp sát hoàng đế, các thị vệ xung quanh khống chế với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bưng tai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cung-dau-thai-hau-truc-tiep-lat-ban/chuong-4.html.]
Cùng lúc đó, con ngựa đột ngột dừng , bóng dáng của Ảnh như quỷ mị xuất hiện, trực tiếp bắt gọn Đức Thái phi đang trộn trong đám đông, định nhân lúc hỗn loạn mà bảo vệ hoàng đế.
“Thái hậu! Người là ý gì?”
Đức Thái phi giãy giụa, mặt mày kinh hoàng lẫn phẫn nộ.
Ta chậm rãi bước xuống từ đài quan sát, ánh mắt lạnh lẽo nàng:
“Lâm Uyển Nghi, đến nước , còn diễn nữa ?”
Ta khẽ phất tay.
Ảnh lập tức áp giải Bích Hà, tên tiểu thái giám của Ngự thiện phòng, cùng mấy tên Bắc Cương bắt giữ lên , đồng thời đem các tín vật liên lạc và thư từ qua giữa bọn chúng lượt dâng .
Chứng cứ rành rành như núi.
Sắc mặt Đức Thái phi trong khoảnh khắc trắng bệch như tờ giấy.
….
“Đức Thái phi… ” - giọng vang rành rọt khắp trường ngựa:
“...câu kết dư nghiệt Bắc Cương, mưu hại hoàng đế, giá họa cho ai gia, toan loạn triều cương! Tâm đáng g.i.ế.c, tội đáng diệt.”
Ta bước đến mặt nàng, lấy thanh chủy thủ đầu sói tẩm độc, ném xuống ngay chân nàng.
“Thanh chủy thủ , ngươi nhận ?”
Đức Thái phi trông thấy liền như gặp quỷ, thét lên một tiếng:
“Không thể nào… ngươi …”
“Sao ư?”
Ta lạnh.
“Ngươi tưởng năm đó Bắc Cương vương bại vong thế nào?”
“Tiên đế nhân hậu, giữ mạng cho ngươi, còn ban cho ngươi tôn vị Thái phi. Ngươi chẳng những cảm ân, dám cấu kết hậu duệ nghịch tặc, mưu đồ lật đổ triều đình. Lâm Uyển Nghi, ngươi đúng là c.h.ế.t đủ tội.”
Ta xoay , đối diện các tông thất, huân quý cùng quan viên theo hầu, cất giọng:
“Đức Thái phi tội ác tày trời. Từ hôm nay, tước bỏ phong hiệu, phế thứ nhân, giam lãnh cung.”
“Mẫu tộc họ Lâm, phàm kẻ nào dính líu việc , đều luận tội mưu nghịch tịch thu gia sản, lưu đày!”
“Bắc Cương dư nghiệt, g.i.ế.c tha!”
Ra tay sấm sét, chừa một đường sống.
Đức Thái phi… , Lâm Uyển Nghi rã rời ngã quỵ xuống đất, ánh mắt đờ đẫn, miệng lẩm bẩm:
“Hết … tất cả đều hết …”
Nàng đột ngột ngẩng đầu, oán độc , gào lên:
“Thẩm Thanh Lan, ngươi sẽ c.h.ế.t yên lành! Ngươi…”
Lời còn dứt, bịt miệng, lôi .
Một cuộc cung biến mưu tính kỹ lưỡng, còn kịp khởi sự, tan thành mây khói.
Xử lý xong việc, biệt uyển dần khôi phục yên tĩnh, thậm chí còn nghiêm cẩn hơn .
Ta ở chủ vị chính điện của biệt uyển. Hoàng đế Triệu Hành bên cạnh , bàn tay nhỏ siết c.h.ặ.t vạt áo , trong ánh mắt sự trưởng thành phong ba.
“Mẫu hậu…” - khẽ hỏi,
“...nàng… Lâm Thanh Lan, sẽ c.h.ế.t ?”