CUNG ĐẤU? THÁI HẬU TRỰC TIẾP LẬT BÀN - CHƯƠNG 1
Cập nhật lúc: 2026-01-01 15:37:46
Lượt xem: 339
Văn án:
Tiên đế băng hà, lấy phận chủ nhân Hậu cung tôn Thái hậu, nuôi dưỡng nhi t.ử của phi tần nâng lên tân đế.
Sinh mẫu của tân đế là Đức Thái phi, cậy công sinh dưỡng, liên tiếp khiêu khích. Hôm nay, nàng còn dám đưa tay thăm dò đến tận Từ Ninh cung nơi cư ngụ.
Nàng quỳ ngoài điện, lóc kêu than:
“Cầu Thái hậu thương xót, cho thần ở gần hoàng nhi hơn một chút…”
Ta một lời, chỉ lệnh cho khiêng đến một chiếc ghế, đặt ngay nơi gió lùa của cửa cung.
Sau khi nàng đó suốt ba canh giờ. Ta ban cho nàng một bát t.h.u.ố.c đắng trị phong hàn.
“Đã phận, thì nên hiểu…” - :
“Ta thể để ngươi Thái phi, cũng thể khiến ngươi trông giữ hoàng lăng của tiên đế.”
“Muốn gần hoàng đế?”
Ta cúi , giọng lạnh băng:
“Đợi đến khi ngươi c.h.ế.t, chôn lăng mộ của phi tần, tự khắc… sẽ ở gần.”
…
Chương 1:
Tiên đế băng hà, quốc tang dứt.
Ta lấy phận chủ nhân hậu cung tôn Thái hậu, nuôi dưỡng Triệu Hành một nhi t.ử của phi tần, khi mới tròn mười tuổi đăng cơ.
Tân đế còn non trẻ. Sinh mẫu của là Đức Thái phi, cậy công sinh dưỡng. Từ một kẻ luôn dè dặt cẩn trọng, nay như hẳn một lòng khác, liên tiếp khiêu khích. Hôm nay, nàng thậm chí dám đưa tay thăm dò đến tận Từ Ninh cung nơi cư ngụ.
Nàng mặc một cung trang giản dị, son phấn, trông càng thêm đáng thương. Quỳ ngoài điện Từ Ninh, giọng kêu ai oán, đủ để cho các thái giám và thị nữ qua rõ mồn một:
“Cầu Thái hậu nương nương thương xót, hoàng nhi còn nhỏ, thể rời xa sinh mẫu, thần đêm đêm ngủ, lòng như d.a.o cắt…”
“Chỉ mong Thái hậu khai ân, cho phép thần dời đến Cảnh Phúc cung gần Từ Ninh cung, cũng để ở gần hoàng nhi hơn, vẹn nỗi nhớ thương mẫu t.ử …”
Cảnh Phúc cung?
Đó là cung uyển chỉ những sủng phi thời Tiên đế mới tư cách nhập chủ, cũng là nơi kề sát Càn Thanh cung nơi hoàng đế sinh hoạt hàng ngày, chỉ cách Từ Ninh cung của đúng một bức tường.
Tâm tư , lộ liễu đến mức cần che giấu.
Trong điện, hương trầm lượn lờ. Ta ngay ngắn chủ vị, vội mở lời.
Nữ quan cận tên Cẩm Thư lộ vẻ bất bình, hạ giọng :
“Thái hậu, Đức Thái phi như , thực sự là vượt phép.”
Ta khẽ nhấc tay, hiệu cho nàng tạm thời im lặng.
“Đi…” - giọng bình thản, hỉ nộ:
“...mang đến một chiếc ghế gỗ t.ử đàn. Phải là chiếc nặng nhất, phô trương nhất. Đặt thẳng nơi gió lùa cửa cung.”
Cẩm Thư tuy hiểu, nhưng vẫn lập tức sai tiểu thái giám theo.
Chiếc ghế hoa lệ nặng nề đặt ngay chính giữa cổng Từ Ninh cung, đúng nơi gió lùa dữ nhất.
Đầu xuân, gió rét cắt da, thổi đến tận xương tủy đau buốt.
Lúc mới vịn tay Cẩm Thư, thong thả bước cửa cung, từ cao xuống Đức Thái phi vẫn còn quỳ đất.
“Muội một lòng thương con, thật khiến động lòng…”
Giọng ôn hòa, như thể cảm khái thật lòng:
“...chỉ là cứ quỳ như , quá tổn hại thể, cũng .”
“Đã ở gần hoàng đế, thì cứ ngay nơi cửa cung , nếm thử cho rõ… thế nào là gần.”
Đức Thái phi ngẩng đầu, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc lẫn nhục nhã.
khi chạm ánh mắt phẳng lặng gợn sóng của , nàng mím môi, rốt cuộc vẫn để cung nữ đỡ dậy, run rẩy lên chiếc ghế hoa lệ lạnh băng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cung-dau-thai-hau-truc-tiep-lat-ban/chuong-1.html.]
Gió mỗi lúc một gắt, thổi rối mái tóc chải chuốt cẩn thận của nàng; y phục màu nhạt phấp phới, khiến hình càng thêm mỏng manh đáng thương.
Nàng đặt trọn ba canh giờ, từ lúc mặt trời còn cao đến khi hoàng hôn buông xuống. Sắc mặt từ trắng chuyển sang tái xanh, môi tím ngắt vì lạnh, thể kìm mà khẽ run.
Trong , thái giám bên cạnh tân đế đến bẩm báo. Thấy cảnh , sợ đến mức dám ngẩng đầu, bẩm xong liền vội vã lui .
Cũng mấy vị Thái phi đến thỉnh an, trông thấy trận thế đều nín thở, hành lễ xong liền bước nhanh rời .
Mãi đến khi màn đêm khép , mới thản nhiên lên tiếng:
“Cẩm Thư, lấy bát t.h.u.ố.c đắng phòng trị phong hàn mà Thái y viện đưa tới hôm qua, mang thưởng cho Đức Thái phi.”
…
“Ngồi lâu như , chớ để nhiễm bệnh bệnh...” - thản nhiên,
“.. may đem bệnh lây sang hoàng đế, tội mới thật là đáng c.h.ế.t.”
Một bát thang d.ư.ợ.c sẫm đen, còn bốc nóng, bưng đến mặt Đức Thái phi. Mùi đắng chát lan khắp nơi.
Nàng chằm chằm bát t.h.u.ố.c, trong mắt rốt cuộc cũng hiện lên nỗi sợ hãi.
Ta chậm rãi bước đến mặt nàng, cúi , ghé sát, dùng giọng chỉ hai mà bên tai nàng:
“Lâm Uyển Nghi, đừng quên phận của .”
“Khi Tiên đế còn tại thế, ngươi cũng chỉ là một kẻ ở hàng tần vị thấp bé. Nếu di chiếu lúc lâm chung của Tiên đế, niệm tình ngươi công sinh dưỡng, thì ngươi lấy phận Thái phi hôm nay.”
“Ngươi hiểu cho rõ: thể để ngươi yên Thái phi, cũng thể khiến ngươi ngay ngày mai đến hoàng lăng phía bắc kinh thành, bạn với đèn xanh cửa Phật đến hết quãng đời còn .”
Nàng run lên dữ dội, với ánh mắt dám tin.
Ta thẳng , ánh mắt lướt qua gương mặt trắng bệch của nàng, giọng hờ hững, nhưng từng chữ đều như đao cắt:
“Muốn gần hoàng đế? Dễ thôi. Đợi ngươi c.h.ế.t, theo lễ chôn lăng mộ phi tần, ở cạnh hoàng lăng của Tiên đế tự nhiên… sẽ gần.”
Đức Thái phi mềm nhũn, nếu nhờ cung nữ giữ c.h.ặ.t, e rằng trượt khỏi ghế.
Oán hận và cam trong mắt nàng, cuối cùng đều nỗi sợ hãi khổng lồ nuốt chửng.
Nàng run rẩy nhận lấy bát t.h.u.ố.c, nhắm mắt, dốc một uống cạn. Bị sặc đến nước mắt giàn giụa, bộ dạng vô cùng thê t.h.ả.m.
“Thần … đa tạ Thái hậu nương nương ban t.h.u.ố.c.”
Giọng nàng khàn đặc, lẫn trong tiếng nức nở.
“Về .”
Ta khoát tay:
“Hãy nhớ kỹ mùi vị của bát t.h.u.ố.c hôm nay. Sau , nên an phận thủ thường, mới thể sống lâu.”
Nhìn bóng nàng dìu , lảo đảo khuất dần, ánh mắt dần trầm xuống.
Hôm nay đ.á.n.h một đòn như , nếu thể khiến nàng an phận, thì nhất.
Nếu …
Xem , cơn gió trong Từ Ninh cung , sẽ chẳng thể yên tĩnh nữa.
…
Đức Thái phi chuyện đó thì an phận đầy nửa tháng.
Hoàng đế Triệu Hành tuy do sinh , nhưng từ khi còn trong tã lót nuôi dưỡng gối , tình cảm giữa và vốn sâu đậm.
Mỗi ngày tan học, đều đến Từ Ninh cung thỉnh an , kể cho những điều học trong ngày, cùng vài chuyện vặt trong triều.
Hôm , đang với về môn học mới do Thái phó giảng dạy, thì thái giám quản sự trong cung của Đức Thái phi đến, hai tay nâng một đĩa điểm tâm tinh xảo.
“Khởi bẩm Thái hậu, Hoàng thượng,” - thái giám quỳ xuống bẩm báo:
“Thái phi nương nương đích món bánh bột hạt dẻ hấp đường quế mà Hoàng thượng thích nhất. Nghĩ Hoàng thượng sách vất vả, nên đặc biệt sai nô tài mang đến.”
Ánh mắt tiểu hoàng đế sáng lên trong khoảnh khắc. Hắn vô thức về đĩa bánh, lập tức sang , trong mắt lộ vẻ chờ mong dè dặt.
Ta khẽ mỉm , với tên thái giám :
“Đức Thái phi quả là lòng.”