“Nàng ?”
Thẻ bài xanh lục mà Kính Sự phòng dâng lên mới lật một tấm, Thẩm Lang đang ngẫm nghĩ tính khí Ôn chiêu nghi dạo ngày càng lớn, hôm nay chi bằng gọi Trương quý nhân đến thị tẩm, sự dịu dàng chiều chuộng cũng cái thú vị riêng. đợi khi Trịnh Bảo tiến lên ghé tai nhỏ một câu, lông mày lập tức nhướng lên.
Đáy mắt là kinh ngạc, là nghiền ngẫm.
Trịnh Bảo chút do dự: “Việc hợp lễ nghi, là đuổi nàng ?”
Thẩm Lang giơ tay lên: “Không, Trẫm xem, nàng cái gì.”
Trịnh Bảo kinh ngạc, trong lòng thầm giật thót: Triều đình sóng ngầm cuộn trào, lúc đích nữ Quốc công phủ đang giữa tâm bão, mà dám to gan cầu kiến Hoàng đế, rốt cuộc là toan tính gì?
Chỉ là dám biểu lộ, tuyên Tiêu Xu .
Tiêu Xu đợi bên ngoài hồi lâu.
Nàng vốn tưởng rằng bản sẽ cảm thấy sợ hãi, cảm thấy thấp thỏm vì sự lựa chọn lúc của , nhưng ánh sáng hắt từ một ô cửa sổ trong Càn Thanh cung, đầu óc tỉnh táo từng thấy: Cô mẫu sai , sai quá !
Người tôn quý nhất thiên hạ là Đế vương, cho dù bà quý là Thái hậu, là ruột của Đế vương, nhưng thể đối đầu với Đế vương?
Càng đừng là nâng đỡ Lâm Truy Vương!
Thẩm Giới tuy ôn văn nho nhã, nhưng đến mức khiến Tiêu Xu nhất định gả cho bằng . Vốn dĩ nhắm trúng , chẳng qua là vì vị trí Lâm Truy Vương phi, chẳng qua là vì Hoàng đế con, lập Thẩm Giới Hoàng thái . Nàng chỉ vì vị trí Vương phi, mà còn vì ngôi vị Hoàng hậu khả năng lớn trong tương lai!
hiện nay, một là Ôn chiêu nghi thai, hai là nàng mượn chuyện bôi nhọ Khương Tuyết Ninh chọc giận Khương Bá Du, thăm dò rõ ràng thái độ của Hoàng đế đối với Tiêu thị, còn gì mà hiểu nữa?
Lời cô mẫu sai.
Thiên gia vô phụ t.ử.
Trên thực tế chỉ nhà Đế vương tình cha con, mà phàm là những gia tộc nắm quyền thế tiền tài trong tay, tình đều vô cùng đạm bạc. Bá tánh phố chợ coi trọng cha hiền con hiếu, chẳng qua là vì bọn họ ngoài tình thì chẳng gì cả; còn đối với những nắm quyền lực, bọn họ cơ hội sở hữu tất cả thứ trong thiên hạ, tình so với những thứ đó, thì tính là gì?
Cho nên, sự hưng thịnh suy vong của Tiêu thị đối với nàng mà thì tính là gì?
Huống chi, bản nàng khó bảo !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cung-dau-khong-dang-so-dang-so-la-nguoi-yeu-cu/chuong-161-hien-than-cau-vinh-tieu-xu-phan-boi-gia-toc.html.]
Trịnh Bảo thông truyền, nàng một tiếng tạ ơn, khom , tiên hành đại lễ khấu bái.
Thẩm Lang từ cao xuống nàng .
Dấu tay tát má Tiêu Xu ánh đèn mờ ảo hiện lên rõ mồn một, nhưng cũng tôn lên vài phần hương vị đáng thương. Vị Đế vương âm hiểm xoay nghịch thẻ bài xanh lục trong tay, đầy hứng thú : “Biểu đối với biểu ca là Trẫm đây nay từng thiết, hôm nay cửa cung sắp khóa , còn đến chỗ Trẫm?”
Tiêu Xu : “Thần nữ hôm nay đến, là để đầu thành với Thánh thượng.”
Ánh mắt Thẩm Lang khẽ lóe lên: “Ồ?”
Tiêu Xu tự vinh nhục sống c.h.ế.t đều ở ngày hôm nay, âm thầm siết c.h.ặ.t ngón tay, cuối cùng quyết tâm, : “Khương thị lang năm xưa công phò tá, xưa nay đều sắc mặt Thánh thượng mà hành sự, nếu ngài gật đầu, cho dù cho ông mười lá gan, ông cũng dám dâng sớ. Chỉ là Khương thị lang cũng thích gây chuyện, nếu chọc giận, e là cũng lội vũng nước đục . Bất kể là nghị luận hòa , là án cũ cứu trợ thiên tai, đều trong một ý niệm của ngài. Thần nữ ở lâu trong Tiêu thị, việc lớn việc nhỏ đều rõ. Chọc giận Khương thị lang tâu hặc Tiêu thị, là việc thứ nhất thần nữ đầu thành với Thánh thượng. Thánh thượng nếu giơ d.a.o về phía Tiêu thị, thần nữ nguyện góp chút sức mọn.”
Thẩm Lang nàng , đáy mắt dần sâu thẳm, nhưng lạnh một tiếng: “Dựa ngươi? Nói đường hoàng như , e là chẳng qua đến vùng đất man di hòa với Thát Đát mà thôi.”
Trên trán Tiêu Xu lấm tấm mồ hôi lạnh.
Nàng nhắm mắt : “Khẩn cầu Thánh thượng khai ân.”
Thẩm Lang rốt cuộc cũng dậy, thẻ bài xanh lục tên Trương quý nhân trong tay xoay một vòng giữa các ngón tay, vươn tới nâng chiếc cằm tinh xảo của Tiêu Xu lên, khẽ nheo mắt, : “Biểu tuyển Lâm Truy Vương phi , Trẫm khai ân thế nào đây?”
Ngón tay Đế vương tuy chạm da thịt, nhưng sự khinh bạc trong hành động giống như đang đối diện với một kỹ nữ!
Cảm giác nhục nhã lập tức dâng lên.
Tiêu Xu chớp mắt, cuối cùng chỉ thể cưỡng ép đè nén xuống. Ngón tay nàng khẽ run rẩy, đặt lên cổ áo , cái chằm chằm nóng rực của Thẩm Lang, từ từ cởi bỏ hết cúc áo n.g.ự.c, trút bỏ sạch sẽ.
Đêm đầu xuân, hàn khí còn nặng.
Làn da trắng như tuyết lộ liền run rẩy. Nơi cao ngất như núi non trùng điệp, nơi trũng thấp vẻ uyển chuyển, nơi đầy đặn nắm hết, nơi thon thả chẳng đầy một nắm tay…
Quỳ rạp chân Thẩm Lang, sự kiêu ngạo ngày cũ gãy nát , trong nháy mắt hóa thành nỗi hận thù vô tận.
Một giọt nước mắt thấm tấm t.h.ả.m mềm mại, nàng bình tĩnh thấy giọng dịu dàng cố ý hạ thấp của : “Khẩn cầu Thánh thượng khai ân.”