Chu Thi Thi quả hổ danh là kẻ sành sỏi, cô thừa sẽ bao giờ hạ thấp bản để đòi chức vị từ cô , nên mới mạnh miệng hứa hẹn để chiếm trọn lợi ích về như thế.
Hồi Chu Thi Thi tới phỏng vấn, thấy quá mức khôn lỏi, từng khuyên Cố Tư Dạ nên cân nhắc kỹ vì tương lai của công ty.
Thế nhưng Cố Tư Dạ nhất quyết ngược ý , thậm chí còn cố tình tỏ đ.á.n.h giá cao cô ngay mặt .
Và Chu Thi Thi cũng chính là duy nhất trong công ty rõ mối quan hệ giữa và Cố Tư Dạ.
Chính vì thế, cô luôn tìm cách khiêu khích, ngầm ngáng chân hết đến khác.
Đây cũng chính là giọt nước tràn ly, bóp nghẹt chút tình cảm cuối cùng giữa và Cố Tư Dạ.
Năm năm qua, đôi khi vẻ mặt "khẩu thị tâm phi" của Cố Tư Dạ, ít mong thể với một lời chân thật từ đáy lòng.
chỉ lạnh lùng đáp rằng bản " ", chẳng gì để giải thích, tuyệt đối bao giờ chịu mở lòng với .
Vậy mà thể dốc hết bầu tâm sự với một kẻ lạ mặt quen đầy nửa năm như Chu Thi Thi.
Thậm chí đến cả những chuyện riêng tư thầm kín của , Cố Tư Dạ cũng đem kể hết cho cô .
"Người quân t.ử luận hành động, luận tâm can".
Cho dù trong lòng Cố Tư Dạ yêu đến nhường nào chăng nữa, thì sự nhắm , mài mòn và chèn ép suốt năm năm qua khiến khổ sở thấu.
Từ nay về , sẽ bao giờ "túi m.á.u" cho , để mặc sức hút lấy năng lượng từ cơ thể nữa.
Nghĩ đến đó, phớt lờ cuộc đối thoại giữa hai họ, một chút luyến lưu mà tiến thẳng về phía thang máy.
Vừa bước khỏi cổng công ty, mở điện thoại, tìm tên Bùi Tư Thâm WeChat gõ nhanh một dòng:
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
[Bùi tổng, thủ tục thôi việc xong, thể nhận việc ngay bây giờ.]
Giây tiếp theo, tên của Bùi Tư Thâm hiện lên dòng chữ "Đang nhập...":
[Vậy sẽ qua đón cô ngay!]
Bùi Tư Thâm là Tổng giám đốc tập đoàn Bùi Thị, cũng chính là kẻ thù đội trời chung của Cố Tư Dạ.
Cố Tư Dạ căm ghét đến mức từng sa thải cả hai nhân viên chỉ vì bộ phận nhân sự lỡ tuyển họ Bùi, tuyệt đối cho phép bất cứ ai chạm "vảy ngược" của .
…
Dưới sự hướng dẫn của đích Tổng giám đốc Bùi Tư Thâm, nhanh ch.óng tất thủ tục nhận việc tại Bùi Thị.
Gần trưa, trong lúc ăn cơm, Bùi Tư Thâm tặc lưỡi cảm thán, khuôn mặt điển trai giấu nổi vẻ hiếu kỳ:
“Lữ Vận Tịch, thấy thật phi thường khi cô thể chịu đựng Cố Tư Dạ lâu đến thế! Cái cô lặn lội bay đến Hải Thị chỉ để mua cơm nắm cho , mà thẳng tay ném xuống đất mặt bao nhiêu . Lúc đó , xứng với cô!"
Đôi đũa đang gắp cơm của khựng .
Quả thực, ngày Cố Tư Dạ cùng hội công t.ử nhà giàu uống chiều, thấy tiếng lòng rằng ăn món cơm nắm thủ công gia truyền trăm năm ở Hải Thị.
Để thỏa mãn tâm nguyện của chồng, sân bay từ lúc trời còn sáng, chân chạm đất bay bay về ngay trong ngày.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cung-chong-khoi-nghiep-anh-ta-lai-vi-thu-ky-ma-si-nhuc-toi-nhung-thieu-di-nguoi-vo-tao-khang-nay-anh-ta-chang-la-gi-ca/4.html.]
Thế nhưng, món cơm nắm mà vất vả mang về ném thẳng xuống đất, chỉ vì nó nguội.
Nào ai , lúc tiếng lòng của Cố Tư Dạ đang gào thét đầy khoe khoang:
[Vợ yêu đúng là yêu nhất đời! Cơm nắm mang về thơm quá mất, hức hức... Đố các tìm vợ nào như thế đấy, thèm c.h.ế.t các !]
Trước đây hiểu sự "khẩu thị tâm phi" của , nên luôn tìm cách để vui lòng.
Bây giờ hiểu, chỉ đơn giản là đang tận hưởng sự hư vinh đó mà thôi.
Đối mặt với sự cảm thán thái quá của Bùi Tư Thâm, chỉ mỉm , bình thản gắp một miếng cơm đưa miệng.
Thoắt cái đến chiều muộn.
chào tạm biệt Bùi Tư Thâm để về nhà thu dọn hành lý, dự định chuyển ký túc xá nhân viên.
Nào ngờ, mở cửa nhà, thấy ngay ở lối là đôi giày cao gót pha lê phiên bản giới hạn mà Cố Tư Dạ đặc biệt mua tặng Chu Thi Thi.
Bước tiếp trong, phòng ngủ của lộn xộn như một bãi chiến trường, tủ quần áo mở toang, đồ đạc vứt vung vãi khắp nơi.
Còn Cố Tư Dạ đang lưng về phía , ân cần đeo vòng cổ trang sức cho Chu Thi Thi.
Chiếc váy hội cô chính là món quà duy nhất tặng trong suốt năm năm hôn nhân.
trân trọng đến mức một nỡ mặc, chỉ treo ở đó, mỗi năm lấy bảo dưỡng mới dám chạm tay một chút.
Thật ngờ, giờ đây nó đang khoác Chu Thi Thi.
Nếu là của đây, khi thấy bộ váy nâng niu kẻ khác mặc lên , chắc chắn mắt sẽ đỏ lựng vì phẫn nộ và ghen tuông đến phát điên.
Càng cần đến việc thấy đeo vòng cổ cho cô , sẽ ầm ĩ một trận lôi đình.
lúc , chỉ cảm thấy nực và bình thản.
Chu Thi Thi đối diện với , buông lời khiêu khích:
“Cố tổng, dáng của em thực sự như ? Em cảm thấy mặc trông chẳng xinh bằng Trưởng nhóm Lữ ."
Cố Tư Dạ chút do dự đáp:
“Dáng em , tối nay cứ mặc bộ tiếp khách."
Dường như cảm nhận điều gì đó, đầu , ánh mắt chạm ngay đang khoanh tay tựa cửa với vẻ thản nhiên.
Trong tích tắc, vô thức buông đôi tay đang đeo vòng cổ cho Chu Thi Thi , đầu tiên lên tiếng giải thích với vẻ lúng túng:
“Chu Thi Thi tiếp khách cùng nên mượn tạm cô vài bộ quần áo, dù cô cũng nghỉ việc , chẳng dùng đến nữa."
trong lòng đầy rẫy sự lo âu, cuống quýt:
[Aaa, c.h.ế.t tiệt cái cô Chu Thi Thi ! Đã bảo để mua cho bộ mới mà , cứ nhất quyết đòi mượn. Phen vợ chắc chắn ghen l.ồ.ng lộn lên cho xem, lát nữa dỗ dành cho thật kỹ mới !]