Cùng lúc đó, thấy tiếng lòng của gào thét điên cuồng, trái ngược với vẻ ngoài điềm tĩnh:
[Aaaaa, vợ ơi, nhớ em c.h.ế.t mất, ôm em một cái quá, hu hu. Anh về để theo đuổi em đây, em đợi sốt ruột đúng ?]
[Em yên tâm, bệnh của sắp khỏi hẳn , chỉ cần uống nốt một liệu trình t.h.u.ố.c nữa thôi.]
[Muốn dính lấy vợ quá mất thôi!]
Nghe những tiếng lòng , mặt vẫn chút gợn sóng.
Qua khóe mắt, thể thấy ánh trong sảnh tiệc đều đổ dồn về phía .
Gương mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ hóng hớt hoặc chờ xem kịch .
Dù thì mối quan hệ giữa và Cố Tư Dạ đây, trong giới thượng lưu chẳng ai là .
Lúc , cũng cảm nhận rõ rệt sự đổi từ Bùi Tư Thâm bên cạnh.
Dù lời nào, vẫn nhận đang căng cứng, lạnh tỏa nồng đậm bao trùm xung quanh.
Thu dòng suy nghĩ, định khẽ gật đầu chào Cố Tư Dạ thì cổ tay bất chợt một bàn tay lớn nắm lấy.
theo chủ nhân của bàn tay , thấy Bùi Tư Thâm cũng vặn liếc một cái.
Đôi mắt chứa đầy ý , nhưng nụ chạm đến đáy mắt.
Chỉ trong tích tắc, dời tầm mắt sang Cố Tư Dạ đối diện:
“Cố , đừng tỏ thiết quá mức với Vận Tịch như ."
Nói xong, chẳng thèm bận tâm đến cảm xúc của Cố Tư Dạ, kéo thẳng về phía bên , :
“Lữ Vận Tịch, tập đoàn Đỉnh Thịnh là doanh nghiệp đầu ngành . Hôm nay mời tổng giám đốc của họ đến, đưa em quen, thể bàn bạc chuyện hợp tác cuối năm nay."
“Được ạ."
gật đầu, bên tai vẫn thấy tiếng lòng đầy giận dữ của Cố Tư Dạ:
[Cái thằng cha Bùi Tư Thâm đáng c.h.ế.t, thấy ông đây về mà còn dám chiếm giữ vợ . Vợ ơi, em hứa là sẽ đợi mà, đừng để quyến rũ mất nhé!]
nhíu mày, thầm nghĩ chắc tìm bác sĩ nào đó khám xem , để bản còn thấy những âm thanh nữa.
Dù thì đó cũng là một kiểu ô nhiễm tinh thần.
Bùi Tư Thâm đưa gặp sếp tổng của Đỉnh Thịnh, tiếp tục dẫn chào hỏi các vị lãnh đạo khác.
Suốt quá trình đó, luôn duy trì nụ nhã nhặn, mang cảm giác như gió xuân ấm áp, nhưng trong lòng chẳng hiểu dâng lên một luồng khí lạnh.
Cứ cảm thấy điều gì đó kỳ quái.
Chương 22.
Mãi đến khi bữa tiệc sắp kết thúc, cùng Bùi Tư Thâm bước cửa lớn thì Cố Tư Dạ đột nhiên xuất hiện chặn đường.
Gương mặt lộ rõ vẻ giận dữ:
“Bùi Tư Thâm, ngóng cả . Đừng tưởng bỏ vài trăm triệu cho Vận Tịch là thể mua đứt cô ."
Nói xong, đưa tay chộp lấy cổ tay còn của , ánh mắt tràn trề hy vọng:
“Vận Tịch, nhà họ Cố cũng thể đầu tư cho em mà. Em theo về ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cung-chong-khoi-nghiep-anh-ta-lai-vi-thu-ky-ma-si-nhuc-toi-nhung-thieu-di-nguoi-vo-tao-khang-nay-anh-ta-chang-la-gi-ca/17.html.]
cau mày, hất mạnh tay lạnh lùng lên tiếng:
“Cố Tư Dạ, kể từ khoảnh khắc ly hôn với , giữa chúng còn tương lai nào nữa ."
“Thế nên , nước sông phạm nước giếng, đường ai nấy ."
Nghe , Cố Tư Dạ cao giọng lên mấy tông:
“Không thể nào! Em từng sẽ đợi mà, chẳng lẽ em ở bên ?"
Anh hằn học chỉ tay Bùi Tư Thâm đang cạnh .
Bùi Tư Thâm vẻ hài lòng với thái độ của , áp sát nửa , mỉm đắc thắng:
“Cố Tư Dạ, , Vận Tịch từ nay về là của , còn liên quan gì đến nữa."
“Anh láo! Anh dám câu nữa xem, tin sẽ..."
Cảm xúc của Cố Tư Dạ rõ ràng đang dần mất kiểm soát.
Bùi Tư Thâm thấy càng khích bác thêm một phen.
Nhận thấy hai họ sắp lao cuộc khẩu chiến mới, chủ động nắm lấy tay Bùi Tư Thâm, giơ lên mặt Cố Tư Dạ và dõng dạc :
“ , và Tư Thâm ở bên . Sau đừng đến phiền nữa."
Lần , cho bất kỳ cơ hội nào để phản kháng, trực tiếp kéo Bùi Tư Thâm sải bước rời .
Phía lưng, tiếng lòng của Cố Tư Dạ bắt đầu sụp đổ .
đưa tay bịt tai , bước chân càng nhanh hơn.
Đi đến bãi đỗ xe, buông tay Bùi Tư Thâm , đang định mở lời giải thích thì bỗng cong môi :
“Nếu em định rằng em chỉ mượn cái cớ để từ chối , thì em cần . Em rõ điều thực sự là gì mà."
Nhìn khuôn mặt điển trai và đôi mắt thâm tình của ánh đèn, tim bỗng chốc đập loạn nhịp.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Chẳng rõ là do khí của màn đêm do chính con mặt nữa.
khẽ lắc đầu để lấy bình tĩnh, chậm rãi quyết định trong lòng:
“Bùi Tư Thâm, sẵn lòng cho em một cơ hội để tìm hiểu ? Anh thử bắt đầu một mối quan hệ yêu đương nghiêm túc với em ?"
Khi thốt những lời , cảm thấy cổ họng khô khốc, lòng tràn đầy lo lắng và hồi hộp y như đầu tiên tỏ tình là gì.
Đôi mắt Bùi Tư Thâm khẽ mở to, lộ rõ vẻ tin nổi, nhanh ch.óng chuyển thành niềm vui sướng vỡ òa.
Cuối cùng, một nụ hạnh phúc rạng rỡ nở môi . Anh gật đầu lia lịa:
“Anh đồng ý! Anh sẵn lòng, Vận Tịch."
“Em yên tâm, chỉ cần em phụ , tuyệt đối sẽ bao giờ phụ em. Nếu một ngày nào đó em gặp khiến thực sự rung động, em cứ việc với một tiếng."
Dù qua nửa năm tiếp xúc, mới là "độc từ trong trứng nước", từng yêu đương bao giờ.
Dù hẹn hò, cũng sẽ giữ chừng mực cho , nhỡ gặp khiến thực sự rung động thì ?
Nói xong, chủ động đưa một bàn tay về phía .
Bùi Tư Thâm đặt tay lòng bàn tay , nghiêm túc đáp :
“Lữ Vận Tịch, khiến rung động từ đầu tới cuối chỉ em, bao giờ thêm một ai khác."