Giọng Cố Tư Dạ nghẹn , khàn đặc:
“Xem cô vẫn còn chút lương tâm."
tiếng lòng của lúc đang run rẩy, giống như lời kêu cứu của một kẻ đang đuối nước:
[Vợ ơi, đây? Anh trắng tay , gì bây giờ? Tại đều bỏ mà ? Chẳng hứa sẽ đối xử với cả đời ?]
Nhìn thấy một Cố Tư Dạ vụn vỡ như thế, hẳn là ai cũng sẽ cảm thấy mủi lòng.
chỉ thở dài trong lòng.
là thánh mẫu, thể cứu rỗi một Cố Tư Dạ với nội tâm yếu đuối và non nớt như .
vờ như thấy gì, cúi đầu thật sâu bia mộ của bà nội.
Sau khi gửi gắm những lời thương nhớ thầm kín tới bà kính yêu, im lặng sang cạnh cha Cố.
Tang lễ kết thúc, khi cha Cố và Cố Tư Dạ tiễn hết khách khứa, cũng chuẩn rời thì thấy tiếng lòng của vọng tới:
[Vợ ơi, ? Anh đau khổ và tuyệt vọng quá, cũng cùng bà nội...]
khẽ nhíu mày, dừng bước chân .
Nhìn thẳng Cố Tư Dạ, thẳng thắn :
“Cố Tư Dạ, với từ lâu , tâm lý của vấn đề nghiêm trọng. Anh thực sự nên gặp bác sĩ tâm lý ."
Sắc mặt Cố Tư Dạ lập tức sa sầm xuống.
Anh chằm chằm , nghiến răng bằng giọng lạnh thấu xương:
“Cô nghĩ là bệnh ?"
Chương 18.
nhíu mày sâu hơn, còn kịp mở lời thì Cố Tư Dạ đột ngột tóm c.h.ặ.t lấy cánh tay , gặng hỏi như đang chất vấn:
“Lữ Vận Tịch, cô cho , tại cô rõ ràng thấy tiếng lòng của , yêu cô mà vẫn nhẫn tâm bỏ mặc ? Cái cô Chu Thi Thi miệng thì lắm, nhưng lén lút chuyển dịch tài sản công ty, hại đến mức đem đấu giá cả sự nghiệp..."
Hóa lý do bán công ty là vì , đúng là tự tự chịu.
đang định hất tay thì thấy tiếng lòng của vang lên:
[Tại cả đời , thể một tâm ý yêu cơ chứ?]
Ánh mắt long lanh ngấn lệ, ai tưởng chịu đựng nỗi uất ức thấu trời xanh.
chỉ thấy nực .
Tình yêu của bà nội quá cố dành cho tính ?
Bản đây chẳng lẽ yêu tâm ý?
Là do chính bao giờ đủ, tự tay bào mòn tình cảm của từng bước một, để cuối cùng đổ cho về việc còn yêu nữa.
Trước đây thật sự nhận sự ích kỷ của đạt đến mức cực đoan và cố chấp như .
hít sâu một , dùng sức giằng mạnh tay khỏi sự kìm kẹp của :
“Cố Tư Dạ, chữa bệnh . Đó là lời khuyên cuối cùng của dành cho ."
bước , lưng vẫn ngừng vang lên tiếng lòng của Cố Tư Dạ:
[Vợ ơi tại em cần nữa? Em bỏ thì sống nổi? Trước đây em nuông chiều như thế, giờ lạnh lùng đến ?!]
coi như thấy gì.
Vài ngày , luật sư thông báo với việc tất, Cố Tư Dạ đột nhiên đồng ý ký tên ly hôn.
ngạc nhiên, cứ ngỡ sẽ còn đeo bám dai dẳng cơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cung-chong-khoi-nghiep-anh-ta-lai-vi-thu-ky-ma-si-nhuc-toi-nhung-thieu-di-nguoi-vo-tao-khang-nay-anh-ta-chang-la-gi-ca/14.html.]
Chẳng lẽ những lời ở đám tang hôm đó thực sự tỉnh ngộ?
Thấy luật sư vẻ ngập ngừng, hỏi thì luật sư mới :
“Cố bảo rằng, sẽ theo đuổi cô từ đầu, dặn cô tạm thời đừng yêu đương với ai khác."
Nghe xong câu , chỉ đưa tay lên đỡ trán, cảm thấy đầu đau như b.úa bổ.
Thật chẳng cả.
Ngày hôm , nhận một bó hồng đỏ rực rỡ từ quầy lễ tân gửi lên.
Đồng nghiệp xung quanh đều với ánh mắt trêu chọc:
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
“Chà, Lữ phó tổng đào hoa quá nha, trai nào tặng hoa thế ?"
Nhìn tấm thiệp ký tên Cố Tư Dạ, lắc đầu, chẳng nhắc đến tên .
Nếu là của đây, thấy bó hoa chắc chắn sẽ vui mừng khôn xiết, đừng là nhẫn nhịn năm năm, mười năm cũng chẳng thành vấn đề.
của hiện tại chỉ thấy khó chịu khắp .
Ngay khoảnh khắc đó, bảo lễ tân mang trả, nhưng họ giao hàng rời và để địa chỉ gửi.
cạn lời mím môi. Bỗng nhiên, đồng nghiệp xen :
“Lữ phó tổng , chị mới chùa cầu duyên mà vận đào hoa vượng thế?"
Ngay khi đang ồn ào trêu ghẹo thì một tiếng ho khan vang lên.
Tất cả , thấy Bùi Tư Thâm phía từ lúc nào, sắc mặt thâm trầm khó đoán.
Anh trông thanh tú như một bức họa nhưng giọng lạnh lùng:
“Giờ việc là để các cô tán gẫu thế ?"
Vừa dứt lời, cả đám giải tán ngay lập tức, ai nấy đều vội vàng về chỗ .
Nhìn thì vẻ đang việc, nhưng thực chất tai ai nấy đều dựng lên để hóng hớt.
định xuống ghế thì Bùi Tư Thâm bước vài bước đến bàn việc của .
Ngón tay thon dài của lướt qua cánh hoa hồng, ánh mắt dừng ở tấm thiệp.
Anh với giọng điệu chút vui:
“Cố Tư Dạ... vẫn còn tìm cô ?"
cảm thấy Bùi Tư Thâm hiện tại chút kỳ lạ, nhưng rõ là lạ ở điểm nào.
thành thật trả lời:
“Chắc là nhất thời chấp nhận thực tế, là theo đuổi ."
Giây tiếp theo, cánh hoa hồng Bùi Tư Thâm bấm mạnh thành một vết hằn rõ rệt.
Anh tự lẩm bẩm như đang với chính :
“Được thôi, để xem diễn trò đến bao giờ."
Sau khi Bùi Tư Thâm rời , các đồng nghiệp nhắn tin riêng hỏi xem Bùi tổng gì với .
Chỗ của cách họ một quãng nên họ thấy cũng là chuyện thường.
chỉ mỉm gõ một dòng chữ:
“Không gì , sếp chỉ nhắc chúng tập trung việc thôi."
Mọi vẻ tin lời, hỏi gì thêm.
Còn cũng nhanh ch.óng cuốn guồng của công việc.