Họ hề về những ân oán tình thù giữa và Cố Tư Dạ, chỉ chúng từng ở bên nên sức hò reo cổ vũ.
Đồng nghiệp còn nhanh tay lẹ mắt ấn nút giúp .
đành cướp lời khi Cố Tư Dạ kịp lên tiếng:
"Đã lâu như , vẫn chứ?"
Đầu dây bên đột nhiên im bặt.
Rất lâu , lâu đến mức cứ ngỡ cuộc gọi ngắt, thì giọng run rẩy của Cố Tư Dạ mới truyền đến:
"Không ... Vận Tịch, một chút cũng . Em công ty , đây những việc đều do em xử lý mà..."
Giọng từ đầu dây bên khẽ, mang theo chút tủi và cả ý vị như đang nũng.
sững .
Đây lẽ là đầu tiên dùng tông giọng bình thản và dịu dàng đến thế để chuyện với .
Có lẽ thấy im lặng quá lâu, Cố Tư Dạ ở đầu dây bên bắt đầu cuống cuồng:
"Vận Tịch, em công ty là tâm huyết của gia đình mà. Anh em vẫn quên , chúng mỗi nhường một bước . Em về Phó tổng giám đốc cho , thấy ?"
định thần , lắc đầu đáp một cách lạnh lùng:
"Xin Cố tổng, công ty đang liên hoan, đang chơi trò 'Thật Thách', phiền ."
Nói xong, trực tiếp cúp máy.
Ngay lập tức, các đồng nghiệp xung quanh với vẻ trêu chọc, thi đòi cạn ly:
"Không ngờ Lữ phó tổng cũng là một 'tra nữ' chính hiệu tình trường đấy nhé, kể cho chúng em chút !"
"Yên tâm! Chúng em chắc chắn sẽ mách với Bùi tổng ."
lắc đầu, tùy tiện trừ cho qua chuyện.
Cố Tư Dạ vốn là kẻ trọng sĩ diện, đó gọi nữa.
Chỉ là tối hôm đó khi về đến ký túc xá, bà nội Cố bảo quản gia gọi điện cho , nhắn ngày mai tan thì qua nhà cũ dùng cơm.
Vốn dĩ định , nhưng nghĩ đến gương mặt hiền hậu đáng kính của bà, vẫn gật đầu đồng ý.
nghĩ một chuyện vẫn nên đích rõ với bà một lời.
Ngày hôm khi đến nhà cũ, ngờ ngoài bà nội Cố , cả Cố Tư Dạ và bố đều mặt.
Bố của Cố Tư Dạ lúc còn cạnh một phụ nữ khác, đó là kế của .
Nếu là đây, Cố Tư Dạ nhất định sẽ để phụ nữ xuất hiện trong tầm mắt .
hôm nay , từ khoảnh khắc bước cửa, ánh mắt vẫn luôn dán c.h.ặ.t lên .
Chương 13.
thèm liếc lấy một cái, mà lướt thẳng về phía bà nội.
Khi đến gần, bà nắm lấy tay , kéo xuống cạnh bên ân cần hỏi:
"Đứa nhỏ ngoan, bà Tư Dạ dạo hai đứa đang sống ly , nó con chịu uất ức gì ?"
còn kịp mở lời thì tiếng lòng của Cố Tư Dạ đột ngột vang lên trong đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cung-chong-khoi-nghiep-anh-ta-lai-vi-thu-ky-ma-si-nhuc-toi-nhung-thieu-di-nguoi-vo-tao-khang-nay-anh-ta-chang-la-gi-ca/11.html.]
[Vợ ơi, , em đừng giận nữa ? Anh thực sự ly hôn . Em đừng gì với bà nội nhé, em sức khỏe bà ...]
cố gắng vờ như thấy những lời lảm nhảm phía của .
Tập trung ánh bà nội, mỉm đáp:
"Bà nội , giữa con và còn tình cảm nữa , nên ly hôn là kết quả nhất cho cả hai ạ."
Vừa dứt lời, những suy nghĩ ồn ào trong đầu Cố Tư Dạ im bặt, bên tai thanh tịnh hơn hẳn.
Thế nhưng, khi bà nội còn kịp lên tiếng thì cha của Cố Tư Dạ đập mạnh một nhát xuống mặt bàn .
Ông giận dữ quát:
"Hồ đồ! Hôn nhân mà hai đứa coi như trò đùa ? Ngày phản đối hai đứa đến với thì , giờ đòi ly hôn, hai đứa định vứt bỏ mặt mũi của nhà họ Cố ?"
Có lẽ vì quá nóng giận, xong một tràng dài, sắc mặt ông đỏ gay như gan lợn.
Người phụ nữ cạnh lập tức đưa tay vuốt n.g.ự.c cho ông , nhỏ nhẹ khuyên nhủ đừng nổi nóng.
Đôi mắt Cố Tư Dạ nhanh ch.óng vằn lên những tia m.á.u đỏ.
Anh chỉ tay thẳng về phía phụ nữ bên cạnh cha , lạnh giọng mỉa mai:
"Ông coi hôn nhân là trò đùa, chẳng lẽ ông thế ? Lúc mới ba tuổi, ông và ly hôn, bao nhiêu năm qua hai ai từng ngó ngàng đến ? Nếu nhờ bà nội và Lữ Vận Tịch, đời sớm hỏng nát ."
Nói xong, vung tay chỉ sang phía ruột của :
"Còn bà nữa, bà và Cố Thiên ly hôn từ lâu , giờ còn xuất hiện ở đây gì? Đến để xem trò của đấy ?"
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Trước mặt , Cố Tư Dạ lúc nào cũng là kẻ miệng một đằng lòng nghĩ một nẻo, nhưng khi đối diện với gia đình của , luôn mất kiểm soát cảm xúc như thế.
Bị con trai gọi thẳng tên cúng cơm, cha Cố tức đến mức bật dậy khỏi ghế sofa, giơ tay định giáng cho một cái tát.
Cố Tư Dạ hề né tránh, ngược còn chìa mặt , nghiến răng thách thức:
"Ông đ.á.n.h ! Chỉ cần hôm nay ông dám xuống tay, chúng sẽ đoạn tuyệt quan hệ cha con."
ngờ sự việc đột ngột chuyển hướng theo cách .
Trong lòng dâng lên một chút phiền muộn, theo bản năng sang bà nội.
Trên gương mặt đầy nếp nhăn của bà lúc là một vẻ nghiêm nghị đến đáng sợ, đôi mắt vốn đục ngầu theo năm tháng giờ đây ánh lên sự sắc sảo, cương quyết.
Chương 14.
Ngay lúc cuộc tranh cãi giữa hai cha con trong phòng khách ngày một gay gắt, bà nội Cố bất chợt quát lớn một tiếng, cuối cùng cũng chấm dứt màn kịch lố lăng đang dần mất kiểm soát .
Sau đó, giúp việc run rẩy tiến gần, khẽ thưa rằng bữa tối chuẩn xong.
Khi bà nội sang , ánh mắt bà trở nên hiền từ:
“Đến đây, ăn cơm với bà nào."
“Vâng thưa bà."
chủ động đỡ lấy bà, dìu bà dậy khỏi sofa.
Cố Tư Dạ thu xếp cảm xúc từ lúc nào, lập tức vòng sang phía bên , cùng dìu bà phòng ăn.
Vừa bước phòng ăn, thấy bàn thức ăn là những món yêu thích, mũi bất chợt cay xè.
Bà nội mất sớm, nên từ đến nay bao giờ cảm giác bà che chở, yêu thương là như thế nào.