Lúc , chẳng hiểu lòng dấy lên một nỗi xót xa xen lẫn cảm kích.
Khi Bùi Tư Thâm đang đùng đùng nổi giận kéo đến đại lộ, bỗng dừng bước, nhẹ nhàng gỡ bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy tay .
Anh cũng dừng , với ánh mắt hoang mang.
cố gắng giữ giọng bình thản nhất thể:
“Cảm ơn Bùi tổng. Hôm nay thể giúp công ty trúng thầu, đúng là cũng phần của ."
Bùi Tư Thâm thẳng mắt , trịnh trọng :
"Lữ Vận Tịch! Cô đừng vì những lời của Cố Tư Dạ mà tự ti. Cô giỏi, thực sự tuyệt vời!"
Chương 11.
"Còn về chuyện đấu thầu, cả và cô đều thừa hiểu Cố Tư Dạ đang ở trong tình cảnh 'ngậm bồ hòn ngọt', chúng cũng chẳng mất mát gì."
Nói xong, ánh mắt dừng bàn tay ngừng chảy m.á.u của .
Ánh của trở nên sâu thẳm:
" đưa cô đến bệnh viện xử lý một chút, kẻo nhiễm trùng."
"Không cần ."
từ chối theo bản năng, nhưng cảm thấy giọng điệu cứng nhắc, nên mỉm thêm:
"Mảnh kính lấy , tin xem ."
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
giơ tay lên cho thấy.
Cứ ngỡ Bùi Tư Thâm sẽ tiếp tục giữ vẻ mặt lạnh lùng, nào ngờ bỗng bật :
"Được , . Vậy thế , cũng sắp đến trưa , là để mời cô một bữa cơm nhé!"
Lần từ chối nữa, cứ thế để kéo lên xe.
Bên trong xe vốn để nhiệt độ thấp, lẽ thấy run vì lạnh, Bùi Tư Thâm bỗng điều chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên một chút.
Chỉ một hành động nhỏ nhoi thôi cũng đủ khiến sống mũi cay cay.
Trước đây khi xe của Cố Tư Dạ, lạnh đến mức run lẩy bẩy, chỉnh nhiệt độ cao lên, nhưng chỉ vì Chu Thi Thi nóng mà mắng lười, mặc thêm áo, nhẫn tâm hạ thêm vài độ lạnh nữa.
ai giữa tiết trời 40 độ mặc thêm áo khoác ?
May mà những chuyện như sẽ xảy nữa.
Dường như thấy mắt đỏ, Bùi Tư Thâm đưa cho một tờ giấy ăn:
"Xin nhé, cô lạnh ."
Anh hề hỏi xảy chuyện gì, ngược còn tự trách chính .
đón lấy tờ giấy, mỉm cảm kích:
"Cảm ơn ."
Không chỉ cảm ơn tờ giấy, mà còn cảm ơn sự tôn trọng của dành cho .
Khoảng thời gian tiếp theo, trong xe chìm yên lặng.
Nửa tiếng , xe dừng một nhà hàng Trung Hoa.
Khi dẫn trong, Bùi Tư Thâm giới thiệu:
"Món xào ở đây ngon lắm, mỗi tháng đều đến một , hôm nay dẫn cô đến nếm thử."
"Vâng."
xuống phía đối diện Bùi Tư Thâm, điệu nghệ gọi vài món, đó đưa thực đơn cho , dịu dàng hỏi:
"Cô xem xem, còn ăn thêm gì ?"
gật đầu, gọi đại hai món.
Đang định mở lời nhắc về những thứ ăn thì Bùi Tư Thâm nhanh hơn một bước:
"Đừng cho rau mùi, cũng đừng cho ớt nhé."
sững sờ , thốt lên:
"Sao ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cung-chong-khoi-nghiep-anh-ta-lai-vi-thu-ky-ma-si-nhuc-toi-nhung-thieu-di-nguoi-vo-tao-khang-nay-anh-ta-chang-la-gi-ca/10.html.]
Bùi Tư Thâm vẻ như đang chuyện bé xé to:
"Chẳng chúng ăn với một bữa ? để ý thấy cô tránh tất cả những món rau mùi và ớt, qua là ngay mà."
Bàn tay cầm đũa của siết c.h.ặ.t .
Hèn gì những trong giới đều yêu quý Bùi Tư Thâm, gọi là "Bạch nguyệt quang".
Khác với sự cố chấp của Cố Tư Dạ, Bùi Tư Thâm thực sự ôn nhu và thấu cảm hơn nhiều.
Trước đây, từng trở thành ánh sáng rọi thế giới tăm tối của Cố Tư Dạ, nhưng cánh cửa lòng bao giờ mở với .
Lâu dần, thậm chí còn kéo lún sâu bóng tối .
Trong thế giới của Cố Tư Dạ, mới là trung tâm.
Ăn cơm cùng suốt 5 năm trời, bao giờ bận tâm ghét gì thích gì, ngược còn vì lỡ nêm thêm chút muối món ăn mà quát tháo ầm ĩ.
Dù cho tiếng lòng của bày tỏ điều ngược theo kiểu "thú vị":
[Hic hic, vợ sẽ buồn đấy chứ? Mình chỉ đang nũng cô dỗ dành tí thôi mà, vợ nhà món mới thôi!]
Thế nhưng thực sự cảm thấy mệt mỏi đến cực độ .
lắc đầu, cứ nhớ về những chuyện cũ rích đó gì.
Nghĩ xong, hít một thật sâu, lấy điện thoại .
tìm đến khung chat với vị luật sư tư vấn từ , gõ chữ:
[Chào , một vụ kiện ly hôn, thể nhận ?]
Thấy mải mê gõ điện thoại, Bùi Tư Thâm chợt lên tiếng:
"Không lo ăn cơm , đang gì đấy?"
thuận miệng đáp:
"Anh chịu ký tên, nên định khởi kiện ly hôn."
Không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng tuyệt đối.
Chương 12.
ngẩng đầu, Bùi Tư Thâm với vẻ khó hiểu.
Chỉ thấy gương mặt đầy kinh ngạc, thể tin nổi mà hỏi :
"Cô định ly hôn với Cố Tư Dạ thật ư? Là thật giả ?"
Lúc mới sực nhớ , lúc đề cập chuyện ly hôn với Cố Tư Dạ thì Bùi Tư Thâm thực sự mặt, hề những gì xảy . Vậy nên thản nhiên đáp:
"Vâng."
Khóe môi Bùi Tư Thâm kìm mà nhếch lên, đưa tay thành nắm đ.ấ.m đặt lên môi khẽ ho một tiếng che giấu:
"Cô thích Cố Tư Dạ đến thế, suy nghĩ cho kỹ đấy nhé."
Ánh mắt kiên định:
" nghĩ kỹ ."
Bữa cơm trưa diễn trong khí nhẹ nhàng và vui vẻ.
Những ngày đó, Cố Tư Dạ cũng tìm .
Nghe khi về công ty, phát hiện việc ký thầu bù lỗ khiến bản rơi cảnh sứt đầu mẻ trán.
Gần như ngày nào cũng ở công ty để xử lý công việc, chuỗi cung ứng vốn lưu động trở nên cực kỳ căng thẳng.
Thậm chí vài nhà cung cấp tìm đến tận cửa để đòi nợ và yêu cầu một lời giải thích thỏa đáng.
Thấy bận rộn như , trái cảm thấy thảnh thơi, thể an tâm tập trung công việc.
Cho đến một tuần , trong buổi liên hoan công ty khi đang chơi trò "Thật Thách" (Truth or Dare), điện thoại của Cố Tư Dạ gọi đến.
lúc đó, vỏ chai rượu khéo xoay về phía .
Đồng nghiệp lập tức nháy mắt hiệu đầy tinh quái:
"Lữ phó tổng, chị máy , với đầu dây bên một câu: 'Đã lâu như , vẫn chứ?'"
nhíu mày, định bụng từ chối.