Cưng Chiều - Chương 271: Hoàn toàn văn

Cập nhật lúc: 2025-08-29 12:09:00
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1LSyKCkOr4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh hai suốt ngày cứ giúp Bối Bối bắt nạt họ, còn lâu họ mới thơm ! Lục Hạo sang hỏi Lục Quá: “Còn Tiểu Quá thì ?”

 

Lục Quá là cái đuôi nhỏ của cặp sinh ba, giờ hai thì tất nhiên là nhóc cũng sẽ theo: “Dạ .”

 

Lục Hạo gì thêm, chỉ xách cặp xuống lầu. Lúc xuống, bé vẫn còn tiếng đập cửa rõ mồn một.

 

Mấy đứa … Kiên trì thật đấy!

 

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

 

phòng ăn thì thấy ông bà nội đang ăn sáng, vội vàng chào cả hai: “Chào buổi sáng, ông nội bà nội.”

 

Trần Dung hiền lành với bé: “Con ăn sáng .”

 

Thời gian trôi nhanh thật, chẳng mấy chốc mà cháu đích tôn của bà lớn đến chừng .

 

“Dạ.” – Nói xong, bé đợi giúp việc dọn bữa sáng cho .

 

Sau khi ăn xong, Lục Hạo khỏi nhà với ông bà nội, sẵn tiện họ thả xuống trường tiểu học luôn.

 

Trên lầu, ba của Lục Văn là mở cửa .

 

Cửa mở , Lục Văn bế con trai lên, đó thoáng qua ba đứa nhóc nhà hai, búng nhẹ mũi con và : “Tiểu Quá đừng phá làng phá xóm với chị họ của con nữa, sáng ba sẽ đến phòng kêu con dậy cho.”

 

Lục Quá lắc đầu, vội vàng : “Con chung với chị cơ!” 

 

Bối Bối liền : “Chú dạy hư con nít nữa , coi chừng con méc ba đó.”

 

Lục Văn chột , tin nổi con bé nhớ đến chuyện xưa lắc xưa lơ đến thế.

 

Quách Kỳ đành chữa cháy giúp ông xã: “Đại Bảo, Tiểu Bảo và Bối Bối ăn sáng với thím nè?”

 

Đại Bảo rành mạch: “Con đợi ba ạ.”

 

Tiểu Báo cũng giữ vững lập trường của : “Con cũng giống ạ.”

 

Bối Bối cắn ngón tay, do dự liệu nên với chú thím .

 

Lục Văn cũng tham gia công cuộc dụ dỗ bé: “Chú bảo bữa sáng hôm nay phong phú lắm nhé.”

 

“Vậy Bối Bối sẽ xuống ăn với chú thím ạ!” – Nói xong, bé liền xòe tay mặt thím, cô liền dẫn bé xuống lầu.

 

Tiểu Bảo thở dài thườn thượt như ông cụ non khi gia đình họ xuống lầu, đó với ba: “Bối Bối đồ ăn dụ mất ơi.”

 

“Không , ở đây với em .”

 

“Em cũng sẽ ở đây với !”

 

Sau khi bày tỏ tình em vững chắc, cả hai liền tiếp tục đập cửa phòng ba .

 

Một lát , cánh cửa mở .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cung-chieu-vwxh/chuong-271-hoan-toan-van.html.]

 

Khi thấy ba mở cửa, hai bé lấm lét tìm kiếm bóng dáng , giọng nhỏ như muỗi kêu: “Chào buổi sáng, ba.”

 

Lục Phỉ đoán suy nghĩ của hai thằng nhóc nhà , từ tốn giải thích: “Mẹ đang ở trong nhà vệ sinh.”

 

Tiểu Bảo chớp chớp đôi mắt to tròn, nhõng nhẽo hỏi ba: “Tụi con thể trong ạ?”

 

Anh nghiêng tránh , hai bé vội vàng chạy trong.

 

Nhan Hạ đồ xong xuôi thấy các con liền ôm cả hai lòng, đó sang hôn mỗi đứa một cái, hai bé cũng vội vàng hôn .

 

Trong những năm qua, đây là cách mà con họ biểu đạt tình cảm dành cho .

 

Nhan Hạ thấy con gái của bèn hỏi: “Bối Bối ? Có con bé thím dẫn ?”

 

Tính cách Bối Bối giống với Hạo Hạo khi còn bé nhất, trong khi cặp em song sinh thì nghịch như quỷ.

 

Đại Bảo nghiêm túc trả lời: “Em gái đồ ăn dụ mất ạ.”

 

Đọc Full Tại Truyenfull.vn

 

Tiểu Bảo gật đầu cái rụp: “ ! Con sợ em sẽ lừa vì miếng ăn mất thôi.”

 

“Tụi con khỏi cần lo, em gái của tụi con lừa mà sợ.” – Nói , cô búng nhẹ mũi của hai đứa, lên và dắt họ ngoài.

 

Lúc đến cửa phòng, bế Đại Bảo, còn cô bế Tiểu Bảo xuống lầu.

 

Khi họ xuống lầu thì thấy Bối Bối đang Quách Kỳ đút cho, hai mắt cứ thòm thèm những món còn .

 

Tuy , bé vẫn chạy đến chỗ ba , chột chào hỏi: “Chào buổi sáng, ba .”

 

“Không , con cứ ăn tiếp .” – Nói xong, cô đặt Tiểu Bảo xuống ghế, thì cạnh bé, Lục Phỉ cũng theo vợ với thằng ba.

 

Mắt Bối Bối đỏ lên khi thấy ba đút ba, còn đút tư.

 

Tuy bé cũng ba đút cho, nhưng sáng nào cũng quên cả. 

 

Kể từ ngày mai, bé nhất quyết sẽ dụ nữa!

 

Quách Kỳ dịu dàng với bé: “Bối Bối há miệng nào.”

 

Bé há miệng, hạnh phúc nuốt cái ực, lời thề ban nãy cũng vứt đầu.

 

Ăn xong, ba liền chở con cái đến trường. Trên đường đến trường, tiếng của bọn nhỏ cứ vang lên suốt.

 

Tuy cuộc sống thường nhật cứ lặp lặp , nhưng nào cũng đem đến cảm giác mới lạ cho họ cả.

 

Bây giờ, cuộc sống của họ viên mãn !

 

– Hoàn văn – 

 

Loading...