Người khác thì đành, nhưng cô tình cảm với nữ sinh chơi với , nên cô mới cảm giác khác lạ, đồng thời cũng bức bối bực bội.
Không lâu đó, cô mới cảm xúc chính là ganh tỵ.
***
Nhan Hạ đến sớm hơn giờ hẹn thì thấy bóng dáng cao ráo của Lục Phỉ đó, cũng đợi cô bao lâu .
Đông là thế, mà cô nhận ngay. lúc , cũng thấy cô, đó bước đến chỗ cô.
Vào ngày nghỉ, công viên giải trí đông đúc hơn bình thường. Vậy nên, Lục Phỉ mới vịn cớ để nắm tay cô ngay khi soát vé: “Ở đây đông , chúng nắm tay cho khỏi lạc.”
Cứ thế, họ chơi từ xe điện đụng, đến vòng đu , đu cảm giác mạnh,…
Sau bữa trưa, hai tiếp tục chơi đùa mãi đến khi chập tối.
Nhan Hạ bàn tay đan của họ, ngại ngùng hỏi: “Có đến giờ về ?”
Anh trả lời đơn giản: “Tụi chơi nốt trò cuối hãy về.”
Nói xong, dắt cô đến một chỗ, cô cũng thấy trò chơi cuối cùng mà .
Sau khi lên vòng đu , tâm trạng của cô dần kích động theo chuyển động nhịp nhàng của nó.
Trong gian chật hẹp , trái tim nhỏ bé của cô cũng đập thình thịch.
Cô chắc chắn lòng Lục Phỉ, cũng cảm thấy vui vẻ khi ở bên .
Trong lúc cô đang suy tư, nhích gần cô, đó bỗng nhiên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô: “Nhan Hạ.”
Cô ngẩng đầu lên thì thấy sát rạt , định lùi về thì giữ lấy. Sau đó, : “Tớ đồn rằng cặp đôi nào hôn ở nơi cao nhất của vòng đu thì sẽ bên vĩnh viễn đấy.”
Cô ngớ : “Hả?”
Anh khẽ, : “Nhan Hạ, thích em. Em thể hẹn hò với với tiền đề là kết hôn ?”
Mặt cô đỏ bừng, từ tốn gật đầu trong cái chăm chú của .
Trùng hợp , vòng đu cũng đến nơi cao nhất. Lục Phỉ chậm rãi cúi đầu, khẽ khàng hôn lên môi cô.
Trong tiếng pháo hoa tưng bừng, cô nhẹ nhàng đẩy để thở, Lục Phỉ cũng nhân cơ hội điều chỉnh nhịp thở của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cung-chieu-vwxh/chuong-270.html.]
Anh khuôn mặt đỏ ửng cô và : “Đây là nụ hôn đầu đời của nên thuần thục lắm. Anh hứa sẽ luyện tập thêm với em.”
Cô thẫn thờ nghĩ: Thì cũng luôn á?
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Anh xoay cạnh cô và cùng thưởng thức pháo hoa bên ngoài.
Tình yêu của họ đến nhanh như pháo hoa nở rộ giữa màn đêm tăm tối !
5 năm , Lục Hạo của chúng trở thành một nam thần nhỏ 10 tuổi khiến vạn mê, còn cặp sinh ba dễ thương hệt như của các bé 5 năm .
Vào sáng sớm tinh mơ, cặp sinh ba với một bé trai bốn tuổi ầm ĩ ở Lục gia.
Ba cục cưng gõ cửa phòng ba liên tục: “Ba mau mở cửa cho con ạ!”
Bên , Lục Quá cũng bắt chước các chị của gõ cửa phòng ba : “Ba mau mở cửa cho con ạ!”
Cánh cửa phòng ở trong góc mở toang, một bé trai 1m5 bước , buồn các em đập cửa phòng ba ầm ầm.
Hồi , bé cũng y chang , nhưng giờ bé lớn, tất nhiên là sẽ còn mấy trò ấu trĩ nữa .
Bối Bối là đầu tiên thấy Lục Hạo, hạnh phúc chạy đến chỗ thích chỉ ba và : “Anh ơi!”
Lục Hạo xoa mái tóc mềm mại của em gái hỏi: “Mới sáng mà mấy em gì ?”
Sau khi em, Lục Hạo mới hiểu vì lớn cứ thích xoa đầu bé. Nói thật thì ai mà cưỡng nổi sự mềm mại chứ.
Bối Bối đáp tỉnh bơ: “Tụi em gọi ba dậy để đưa tụi em học ạ.”
Lục Hạo từng nên chẳng gì hơn, chỉ đáp: “Vậy tụi em chờ ba nhé, giờ học đây.”
Bối Bối vẫy tay chào và : “Tạm biệt ! Anh cúi xuống cho Bối Bối thơm một cái ạ.”
Lục Hạo bất đắc dĩ lắc đầu, từ từ cúi xuống để em gái hôn . Xong xuôi, bé mới sang hỏi cặp song sinh Đại Bảo và Tiểu Bảo: “Hai đứa thơm ?”
Tuy bé chiều em gái hơn, nhưng bé luôn đối xử “công bằng” với cả ba.
Đại Bảo, Tiểu Bảo đồng thanh đáp: “Tụi em thèm.”