Sắc mặt Lục Phỉ nghiêm túc, ôn hòa với cô: “Tớ là Lục Phỉ.”
Nhan Hạ sững sờ, hiểu vì với .
Tim cô đập thình thịch, một lúc lâu chạy mất.
Lục Phỉ mỉm theo bóng dáng cô chạy trối chết, ngờ cũng lúc nữ sinh bỏ .
Có vẻ như hành động đột ngột của khiến bé thỏ sợ .
Anh mới về từ buổi biểu diễn ở nước ngoài thì tin tỏ tình với cô và cô đồng ý.
Anh lo sốt vó, kịp nghĩ ngợi gì thì chân tự tìm đến nơi cô thường đến .
Sau khi thấy cô, mới nhớ việc họ chỉ mới lướt qua chứ bao giờ chính thức gặp mặt, câu giới thiệu cũng bật thốt khỏi miệng.
Anh nghĩ đến nhiều khả năng, duy chỉ lường cảnh . Lẽ nào họ cứ trải qua chuyện tương tự thế ư? Nhan Hạ hoảng hốt chạy đến chỗ vắng vẻ trong trường.
Cô ngờ rằng Lục Phỉ thể ảnh hưởng đến nhiều đến . Đồng thời, cô cũng tò mò lý do cản lẫn giới thiệu bản với cô.
Sau khi ở đây một lúc lâu, khuôn mặt đỏ ửng như gấc của cô trở về với nhiệt độ bình thường.
Cô định đến thư viện để học, nhưng khuôn mặt điển trai của cứ quanh quẩn trong đầu cô tài nào tập trung .
Lát , cô lướt qua các kệ sách thì thấy một quyển sách về tình yêu. Bình thường cô hứng thú với chủ đề , mà hôm nay cảm thấy chút tò mò.
Khi lật trang đầu tiên, câu “Tình yêu nảy nầm từ nhịp tim rộn ràng” liền đập mắt cô, suy nghĩ rối loạn trong cô cũng dần trở nên rõ ràng.
Hình như… Cô lỡ thích mất .
Đọc Full Tại Truyenfull.vn
Còn thì ? Có cũng thích cô nên hôm nay mới đến gặp cô ?
Trước giờ, cô vẫn cứ nghĩ kiểu như thể nào yêu đương, nhưng nếu đối phương là thì cô bằng lòng thử xem.
Có sẽ một loại ánh mắt khiến cô sợ hãi, mà trái còn vui vẻ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/cung-chieu-vwxh/chuong-269.html.]
Nhan Hạ trằn trọc suy nghĩ suốt đêm, sáng đến chỗ mà hôm qua họ gặp .
Khi thấy Lục Phỉ cách xa, trái tim cô đập rộn ràng, bước nhanh đến mặt và thẳng mắt .
Lục Phỉ Nhan Hạ, cứ cảm thấy cô khang khác , vội : “Cậu…”
Nhan Hạ nghiêm túc với : “Chào Lục Phỉ, tớ là Nhan Hạ, vui khi gặp .”
Khóe môi khẽ nhếch, chất giọng gợi cảm c.h.ế.t trả lời cô: “Tớ cũng vui khi .”
Nghe , hai mắt cô sáng rực. Sau đó, lấy hai tấm vé đưa một tấm trong đó cho cô: “Cậu chơi với tớ ở công viên giải trí thứ bảy tuần ?”
Cô nhận lấy tấm vé, một lát mới gật đầu và đáp: “Ừ.”
Sau đó, mỗi một ngã. Địa điểm gặp mặt của họ trở về với sự yên tĩnh ban đầu, trong khí vẫn còn vương chút ngọt ngào của tình cảm mới chớm nở.
***
Sáng thứ bảy, cô xách giỏ khỏi phòng. Thấy , Tả Tư Tư liền hỏi: “Cậu ?”
“Công viên giải trí.”
“Cậu với ai?”
Nhan Hạ trả lời ngập ngừng: “ với bạn.”
Cô bạn giường đối diện ghẹo cô ngay: “Chu choa, bạn cũng giỏi thật, còn mời Nhan Hạ của phòng chúng chơi nữa cơ đấy~”
Mặt cô đỏ bừng, vội vàng : “Tớ đây.”
Khi cô , cô bạn mới tiếp: “Hê hê, chắc chắn là con trai mời . Tớ ngờ rằng cô nàng con ngoan trò giỏi là đầu tiên hẹn hò trong phòng luôn á.”
Tả Tư Tư liền nhớ đến việc Nhan Hạ và Lục Phỉ chuyện với mấy ngày . Lúc đó cô quá xa nên họ gì, nhưng cô thấy đưa cho Nhan Hạ một tấm vé, giờ kết hợp với phản ứng của Nhan Hạ thì lẽ là vé cổng công viên giải trí chăng?
Nói thật thì đến cả cô cũng cảm xúc lạ lẫm trong tim bây giờ là gì nữa.
Lục Phỉ vốn là là trai mà bao cô gái theo đuổi, bao gồm cả cô . Cô cứ nghĩ rằng đếm xỉa gì đến con gái, mà một trở thành ngoại lệ, thử hỏi mà cô chịu đây?